Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 351: Từ nhỏ nuôi lớn lão bà

Chương 351: Từ nhỏ nuôi lớn lão bà


Băng công tử Liễu Nhất Lâm hiện lên vẻ mặt lạ thường, ngoài mặt hắn gượng gạo cười, trong lòng thì dâng lên nỗi phiền muộn khó tả không thôi.

Vì sao Diệp Tâm Hạ lại có một vị ca ca cổ quái đến thế? Hắn không những chẳng nhường nhịn nữ nhân, đã thế còn nói ra những lời như huynh khống muội khống, thật có nhục phong thái lịch sự!

"Không có việc gì thì đừng đứng ở đây chướng mắt, đi đâu thì đi đó." Mạc Phàm đẩy Tâm Hạ, thẳng hướng phía ngoài cửa trường mà đi.

Liễu Nhất Lâm tỏ vẻ không muốn, hắn luôn cảm thấy người này không đáng tin cậy. Một cô gái nhu nhược như Tâm Hạ, đi lại còn chưa thuận tiện, cứ thế bị tên nam nhân kỳ quái kia đẩy đi, sao có thể đành lòng!

Vì vậy Liễu Nhất Lâm giữ nguyên vẻ ấm áp ấy, mở miệng nói: "Nếu ngươi là bằng hữu của Tâm Hạ, thì cũng là bằng hữu của ta. Ngươi hẳn đã từ đường xa đến, để ta mời khách thì sao. . ."

"Ta nói, ngươi phiền phức hay không vậy? Chúng ta muốn tìm nơi không người để ân ân ái ái, trẻ nhỏ không thích hợp. Ngươi đừng đứng đây lải nhải mãi không thôi nữa." Mạc Phàm vô cùng không kiên nhẫn nói.

Tâm Hạ vừa nghe, cả khuôn mặt nhỏ nhắn nàng đỏ bừng đỏ bừng.

Cái gì mà ân ân ái ái trẻ nhỏ không thích hợp chứ? Hắn còn nói được như vậy có lý lẽ, chẳng sợ, không lẽ muốn khiến người ta mắc cỡ chết sao?

Liễu Nhất Lâm nghe xong, sắc mặt lại tái mét xanh trắng. Người này quả nhiên không có hảo ý với Tâm Hạ. Tâm Hạ lại quá hiền lành, tính tình mềm yếu, đến mấy câu kháng nghị cũng chẳng thốt nổi lời nào.

Không được! Tâm Hạ không kháng nghị thì hắn ta sao có thể dễ dàng dung thứ để nàng rơi vào miệng con dã lang này? Liễu Nhất Lâm rất quả quyết tiến lên một bước, vẻ mặt thành thật nói: "Bằng hữu, ngươi chớ nên quá mức. Mấy tháng qua, ta vẫn luôn ở bên cạnh Tâm Hạ, nàng nhu nhược thế nào ta đều biết rõ. Ngươi đừng hòng mượn tính tình đó của nàng mà nói những lời được voi đòi tiên cùng mang theo nhục nhã. Nàng không lên tiếng không có nghĩa là ta Liễu Nhất Lâm cho phép ngươi làm xằng làm bậy!"

Tâm Hạ đoán chừng là không vui, nàng đang định mở miệng nói rõ mọi chuyện với Liễu Nhất Lâm.

Trên thực tế, mấy tháng nay Tâm Hạ đã nói rõ với Liễu Nhất Lâm vô số lần, nhưng người này chung quy vẫn cứ sống trong nhận thức của riêng hắn ta!

Tâm Hạ vừa định mở miệng, Mạc Phàm lại ngăn cản. Đôi mắt hắn khẽ híp lại, đánh giá Liễu Nhất Lâm, người mà từ trang phục cho đến khí chất, lời nói đều toát ra vẻ tốt đẹp. Hắn cười ha hả hỏi: "Ngươi có phải thích nàng không?"

"Ngươi hỏi lời này là có ý gì. . ." Liễu Nhất Lâm nói.

"Phải thì sao? Ta coi hành động lần này của ngươi là bình thường. Còn nếu không phải, thì mẹ nó chứ, ngươi có phải quản chuyện vớ vẩn quá nhiều không?" Mạc Phàm mắng.

Liễu Nhất Lâm không thích người khác nói lời thô tục. Hắn nhíu mày, lại cố ý nhìn Tâm Hạ.

Cũng tốt! Hôm nay hắn sẽ trực tiếp tỏ rõ ý đồ của mình, tránh cho Tâm Hạ thật sự bị con sói đói này lừa đi, vậy thì người nữ nhân băng thanh ngọc khiết của hắn sẽ bị hủy hoại mất!

"Phải thì sao!" Liễu Nhất Lâm vẻ mặt nghiêm nghị nói.

"Hay lại là thì sao? Mới nãy mấy nữ nhân kia ở đâu khua môi múa mép, cái bộ dạng giả vờ đứng đắn của ngươi khiến lão tử nhìn ngươi hết sức chướng mắt. Phải là nam nhân thì cứ trực tiếp xông tới, cùng bọn họ phí lời làm gì. Giờ đang hỏi ngươi, ngươi lại đáp lại ta bằng một "phải thì sao. . ."" Vẻ mặt cười ha hả của Mạc Phàm dần biến thành vẻ mặt chế nhạo.

"Ta là đang vì Tâm Hạ mà cân nhắc." Liễu Nhất Lâm bị mắng đến sắc mặt tái xanh, tức giận giải thích.

"Cân nhắc cái gì chứ! Ngươi nghe kỹ cho ta, nàng là muội muội ta, cũng là nàng lão bà ta nuôi lớn từ nhỏ. Ta bao bọc nàng, ngươi có hiểu không? Ngươi lại còn muốn không biết liêm sỉ ở bên cạnh muội muội ta cứ như con ruồi mà vòng tới vòng lui. Ta đánh ngươi đến ngay cả mẫu thân ngươi cũng chẳng nhận ra!" Mạc Phàm rộng rãi lẫm liệt nói.

Với cái điệu bộ này của Mạc Phàm, hắn đã hoàn hảo thể hiện phong thái tà mị bá đạo của một vị tổng tài đương thời.

Vốn dĩ Tâm Hạ đã định tự mình làm rõ cho Liễu Nhất Lâm biết rằng nàng đã có người trong lòng, nhưng khi nghe Mạc Phàm nói câu "nàng lão bà ta nuôi lớn từ nhỏ" ấy, nàng cảm giác muốn tìm một nơi nào đó để chui vào. Con đường này người qua lại đông đúc thế kia, hắn có cần phải nói lớn tiếng đến vậy không?

"Đánh ta đến ngay cả mẫu thân ta cũng chẳng nhận ra ư?" Liễu Nhất Lâm mặt đã tối sầm hoàn toàn. Vẻ mặt giả vờ bình tĩnh của hắn không thể giữ nổi nữa, người khác đã nói đến nước này, hắn bèn đáp: "Ngươi hình như trước khi tới đây chưa hề hỏi thăm điều gì. Ở trong Học phủ Chiết Giang này, nói về thực lực, vẫn chưa có kẻ nào dám lớn tiếng khoác lác với ta Liễu Nhất Lâm như vậy!"

Hai người trong nháy mắt đã kiếm bạt nỗ trương, khí tức đụng thẳng vào nhau. Nguyên tố Băng cùng nguyên tố Lôi tím đen tràn ngập trên con đường dài rợp bóng cây này.

Mà những người đi đường xung quanh rất nhanh ý thức được nơi đây có kẻ muốn đánh nhau, ngược lại đều tự giác lùi ra, từng người đứng nhìn có chút hả hê, xem như xem kịch vui.

"Tiểu tử nhà quê nào không có mắt, lại dám mù quáng đi gây phiền toái cho Băng công tử Liễu Nhất Lâm thế này ư?" Một tên phe cánh của Liễu Nhất Lâm nói.

"Ngươi tự nhìn đi, chính là tên mặc áo sơ mi mực kia. Thực ra Liễu Nhất Lâm đã ám chỉ tiểu tử kia rất nhiều lần rằng không muốn uống rượu mời mà chỉ muốn uống rượu phạt, nhưng kết quả tên đó vẫn cứ thô bỉ không chịu nghe. Cái người tên Tâm Hạ, vị pháp sư chữa trị tuy bẩm sinh không thể bước đi, nhưng người theo đuổi nàng cũng không ít. Những kẻ theo đuổi kia hoặc là không dám cạnh tranh với Băng công tử, hoặc là đã bị giáo huấn ngầm rồi. . . Tên cắm sừng này, có lẽ sẽ nếm mùi đau khổ." Một học viên thâm niên chuyên hóng chuyện nói.

"Mà nói, người này là ai vậy, không giống học viên Học phủ Chiết Giang chúng ta chứ?"

"Nhất định không phải rồi, nếu đúng vậy thì ai dám đối nghịch với Băng công tử! Ngươi xem hắn kìa, còn một vẻ mặt rất vênh váo, lát nữa chết thế nào cũng chẳng biết đâu." Tên phe cánh kia của Liễu Nhất Lâm nở nụ cười.

Một trận gió khác thường cuốn qua, lá cây xốc xếch từ không trung bay lượn tới.

Những người đi đường cũng tỏ vẻ vô cùng thức thời, vây ra một khu vực rất lớn, chờ đợi hai người kia động thủ.

Quy định của trường học thì là quy định, nhưng trên thực tế có mấy vị pháp sư nào thực sự kiểm soát được đôi tay của mình đây?

"Tâm Hạ, ngươi lùi sang một bên đi, để ta thay ngươi giáo huấn tên Đăng Đồ lãng tử này một trận. Ma pháp hệ Băng của ta uy lực mạnh mẽ, ta không muốn vô tình làm ngươi bị thương." Băng công tử Liễu Nhất Lâm dù đang tranh chấp với kẻ khác cũng không quên giữ phong thái thân sĩ mà nói.

Mạc Phàm ngược lại không cố ý đẩy Tâm Hạ ra. Ánh mắt hắn nổi lên điện quang màu tím đen, rõ ràng đã tích tụ lực lượng hệ Lôi.

"Đối phó loại người như ngươi, ta thích nhất dùng Lôi đến chém." Mạc Phàm đứng bên cạnh Tâm Hạ. Tinh đồ hệ Lôi dưới chân hắn nhanh chóng phác họa, toàn bộ quá trình phác họa lặng yên không một tiếng động, nhưng lại mau lẹ vô cùng.

"Đáng ghét! Nếu đã muốn đánh với ta một trận, còn nghĩ để Tâm Hạ ở bên cạnh sao? Cho dù ngươi dùng thủ đoạn gì với ta, ta cũng sẽ không hướng nơi đó mà phóng ra nửa điểm ma pháp!" Băng công tử Liễu Nhất Lâm vẻ mặt đầy chính khí nói.

"Chẳng phức tạp đến vậy đâu. . ." Mạc Phàm nở nụ cười.

Thật ra thì những người đi đường đại cũng chẳng cần thiết cố ý vây ra một khoảng đất trống để cho bọn hắn quyết đấu bằng ma pháp, mà Mạc Phàm cũng chẳng cần thiết cố ý đẩy Tâm Hạ ra để phòng ngừa vô tình làm nàng bị thương. . .

Đối phó loại mặt hàng như trước mắt, Mạc Phàm chỉ một chiêu là có thể diệt trừ hắn!

"Thiên Quân!"

"Phích Lịch!"

"Dạ Xoa!"

Mạc Phàm thi triển ma pháp trung cấp với tốc độ cực nhanh. Vừa nói xong câu "Chẳng phức tạp đến vậy đâu" thì ngón tay hắn đã chỉ xéo lên không trung.

Nhất thời, một luồng ánh sáng tím đen ác liệt đột nhiên phá vỡ bầu trời sau giờ ngọ, tung hoành chia rẽ rồi ầm ầm giáng xuống. Hai bên đường, những tán cây trong khoảnh khắc chịu uy lực cường đại ấy đã hóa thành tro bụi đen cháy. . .




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch