Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 408: Mạc Phàm – Kẻ Tiện Nhân. Tiểu thuyết: Toàn Chức Pháp Sư. Tác giả: Loạn.

Chương 408: Mạc Phàm – Kẻ Tiện Nhân. Tiểu thuyết: Toàn Chức Pháp Sư. Tác giả: Loạn.


Những âm thanh chói tai không ngừng vang vọng bên tai Mạc Phàm.

Thực ra Ngải Đồ Đồ đã thở hổn hển trở về phòng một khoảng thời gian khá lâu, nhưng tiếng rít gào đó quá mức ám ảnh, khiến nàng ta không thể nào bình tĩnh lại nếu không có thời gian dài.

Nằm trên ghế sô pha, Mạc Phàm thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.

Trảm Không lão đại hẳn là đã dặn dò những người này, tuy rằng vẫn chưa có được tin tức xác thực về việc bản thân còn sống, song cũng không như ngoại giới đồn đại rằng hắn đã chết hẳn.

Nghĩ đến khoảng thời gian này, chắc hẳn cũng có không ít người lo lắng cho bản thân hắn.

Cái cảm giác có người lo lắng cho bản thân thật sự tốt đẹp. Cái tư tưởng "một người ăn no cả nhà không đói bụng" suy cho cùng chỉ là tự lừa dối bản thân. Mỗi người đều cần cảm giác được sự tồn tại của bản thân. Giả như sự sống chết của ngươi không quan trọng đối với người khác, đặc biệt là những người dần dần quan tâm ngươi, thì thà chết đi còn hơn, hoặc là chuyển sang nơi khác mà bắt đầu lại từ đầu.

...

Sáng sớm tinh mơ, lá cây đêm qua rơi rụng vẫn phủ kín con đường quanh co trong trường học, và cũng nhẹ nhàng trôi trên mặt hồ nhỏ, tạo nên một nét thu ý u buồn đặc biệt.

Ngủ một giấc đến sáng, Mạc Phàm dắt hai vị mỹ nhân bạn cùng phòng đồng thời bước vào Minh Châu học phủ, tâm tình hắn vô cùng thoải mái và nhẹ nhàng!

Trong những bộ phim về tổng giám đốc bá đạo khác, thường là bên trái có giai nhân ngực nở mặt trẻ thơ, bên phải có người đẹp đoan trang, nhàn nhã, bước đi đầy vẻ vương bá. Hắn mang theo nụ cười ngạo mạn, bất cần đời khiến cả học bá cũng phải cúi đầu, ánh mắt toát ra vẻ sắc bén như thể cân nhắc rằng bất kỳ kẻ nào không biết điều dám cản đường đều có thể bị hắn ‘Diệp Thiên Hảo’ dùng một trăm loại biện pháp để trừng trị.

Mạc Phàm cảm thấy bản thân đã rất gần với cảnh giới đó, điều duy nhất còn thiếu là hai người đẹp không hề phối hợp, không phải e ấp dịu dàng hay hiền thục đứng nép bên cạnh hắn, mà là hai vị Đại tiểu thư kiêu ngạo nắm tay nhau đi phía trước.

– Mục tỷ tỷ, là Lâm Đình Ngọc, con chó săn của Chu Thư Trà kia kìa! – Ngải Đồ Đồ đi trên đại lộ trong trường học, chỉ vào một nam tử phía trước mà nói.

Nam tử kia tai rất thính, lập tức quay đầu lại, đánh giá Ngải Đồ Đồ và Mục Nô Kiều từ đầu đến chân, rồi liếc nhìn Mạc Phàm đang đứng rất gần hai nàng.

– Ôi chao, Ngải Đại tiểu thư lại đổi người đi theo rồi sao? Lần sau nếu có đổi thì cũng nên đổi một kẻ dáng vẻ trắng trẻo, soái đến rối tinh rối mù chứ. Tìm một kẻ dáng dấp như thế này, Đại tiểu thư có chắc là sẽ dễ sai bảo không? Hay là đây là kẻ các ngươi mới thuê đến làm bia đỡ đạn? Nếu là bia đỡ đạn thì thực lực hẳn là cũng tạm được, nhưng cũng đừng lại như lần trước, bị lão đại Chu Thư Trà của chúng ta một chiêu đánh ngã, trông thảm hại vô dụng như vậy. – Một nam học viên có dáng vẻ công tử bột đi tới, không chút nào kiêng kỵ biệt danh tiểu ma nữ của Ngải Đồ Đồ, ngữ khí lại càng thêm càn rỡ mà nói.

Phấn công tử nói chuyện với ngữ khí cực kỳ ngạo mạn, Mạc Phàm lặng lẽ lướt qua ba chữ "nương nương khang" trong đầu mình, thuận tiện dán luôn lên gáy của hắn.

Khoan đã, kẻ này vừa nãy sỉ nhục ta!

Mạc Phàm nổi cơn nóng giận, nhanh chân vượt đến đứng chắn trước mặt phấn công tử kia, đôi mắt đen lấp lánh có thần nhìn chằm chằm tên gia hỏa lùn hơn mình nửa cái đầu kia: – Ngươi vừa nói gì!

Phấn công tử không hề sợ sệt, khẽ ngước đầu nhìn Mạc Phàm, vẻ mặt cười khẩy nói: – Ta nói ngươi là kẻ đi theo, chọc giận ngươi sao? Vậy để ta đoán xem ngươi lại là đệ tử thủ tịch của thế gia nào đây...

Mạc Phàm lập tức kéo lấy chiếc nơ đẹp đẽ của phấn công tử kia, trừng mắt nhìn hắn hung tợn nói: – Ngươi mau trợn to mắt chó của ngươi mà nhìn cho rõ khuôn mặt này của ta, chỗ nào mà không soái đến rối tinh rối mù!

Bên cạnh, Ngải Đồ Đồ nghe được câu chất vấn đầy khí phách này của Mạc Phàm, suýt nữa thì giẫm trượt giày cao gót, càng có một sự thôi thúc muốn đập chết hắn.

Mà Mục Nô Kiều lại khẽ nhếch khóe môi, thật sự là không còn lời nào để nói với kẻ này.

– Tiểu tử, ta khuyên ngươi tốt nhất mau mau buông móng vuốt của ngươi ra. Nếu không, ta Lâm Đình Ngọc không thể đảm bảo rằng ngươi sẽ phải ngậm hai tay của chính mình mà chạy tới phòng cứu thương của trường học để khẩn cầu lão sư hệ Chữa Trị nối lại cho ngươi! – Giọng Lâm Đình Ngọc đột nhiên trở nên rất lạnh lẽo.

Hắn mặc Mạc Phàm kéo nơ của hắn, nhưng trong ánh mắt hắn đã nổi lên hàn ý, khí chất hoàn toàn khác với cái vẻ nương nương khang vừa nãy của hắn!

– Còn ra vẻ kiêu ngạo lắm. Ngươi sỉ nhục ta, nếu là ta trước đây thì đã sớm quăng ngươi ra đại lộ làm tấm lót giày rồi, chắc chắn sẽ không cho ngươi thêm một cơ hội để nói nữa. – Mạc Phàm một chút cũng không có ý định buông ra.

Hai người lập tức giương cung bạt kiếm, nếu khí tức là thứ có thể nhìn thấy, hẳn là đã ngưng tụ thành hai tiểu vũ trụ kịch liệt va chạm, bao quanh lấy hai người bọn họ.

– Câu nói này ngươi hãy nhớ kỹ! – Lâm Đình Ngọc với ý lạnh ngập tràn, giọng nói băng giá mà rằng.

Khi hắn nói câu nói này, một nam tử dáng người hơi cao gầy từ một bên khác đi tới.

Người này khí chất đầy uy phong, trên đường đi tới, những người vây quanh đều dạt ra nhường đường cho hắn, đồng thời đều mang vẻ mặt cười trên sự đau khổ của người khác, như thể có ai đó sắp gặp đại nạn.

– Chuyện gì thế, Đình Ngọc? – Nam tử cao gầy đi tới, tự nhiên toát ra khí độ của một học bá, thậm chí khi hỏi còn rất lễ phép gật đầu mỉm cười với Mục Nô Kiều.

Kẻ này xem ra là muốn đến chủ trì đại cục rồi!

– Đông Phương đại ca, ngươi cũng nhìn thấy đấy... Cả đời ta ghét nhất là người khác chạm vào nơ của ta! – Lâm Đình Ngọc nói.

– Có những chuyện rồi sẽ quen thôi. – Mạc Phàm cười nói.

Mạc Phàm thật sự khốn nạn, người khác đã nói tới vảy ngược của hắn, hắn còn cố ý dùng sức giật mạnh một cái, trực tiếp kéo chiếc nơ hoa đó khỏi cổ Lâm Đình Ngọc.

Lâm Đình Ngọc lập tức muốn nổi điên, kết quả vẫn là kẻ họ Đông Phương kia ngăn lại.

– Ngươi chết chắc rồi! – Lâm Đình Ngọc chỉ vào Mạc Phàm, đã nâng cơn tức giận lên một cấp độ khác.

Mạc Phàm thuận tay ném chiếc nơ đi, ánh mắt khiêu khích liếc nhìn Lâm Đình Ngọc mà nói: – Nam nhân không hợp đeo loại nơ hoa thế này, quá ẻo lả. Ta đây là đang giúp ngươi đó.

Sắc mặt Lâm Đình Ngọc tái xanh lên.

Hắn vừa định mở miệng, kết quả Mạc Phàm đã nói trước: – Đừng nói với ta rằng cả đời ngươi lại ghét nhất người khác nói ngươi ẻo lả...

– Ta muốn làm thịt ngươi! – Lâm Đình Ngọc đã muốn nhào tới, nếu không phải người ở đây quá đông, hắn đã trực tiếp vận dụng phép thuật rồi.

Nam tử họ Đông Phương kia ở một bên lập tức kéo Lâm Đình Ngọc lại, miễn cưỡng kéo phấn công tử này ra khỏi đám đông.

Đám người đang chờ xem kịch vui đều đồng loạt phát ra tiếng kinh ngạc.

Lâm Đình Ngọc từ xưa đến nay sửa trị người khác chưa bao giờ phân biệt trường hợp, tại sao hắn lại cứ thế mà bỏ đi chứ.

Chẳng lẽ kẻ dám sỉ nhục Lâm Đình Ngọc này có lai lịch lớn?

...

– Thật kỳ lạ a, bọn họ lại cứ thế mà bỏ đi sao? – Ngải Đồ Đồ vẫn còn có chút chưa thỏa mãn mà nói.

– Mạc Phàm, ngươi có quen Đông Phương Minh sao? – Mục Nô Kiều ánh mắt dò xét nhìn Mạc Phàm, như thể đã nhìn thấu điều gì.

Mạc Phàm nhún vai, thờ ơ không thèm để ý mà nói: – Không có ấn tượng gì. Thiên tài bại dưới tay ta không đến một vạn cũng phải có tám ngàn.

Cách đó không xa, Đông Phương Minh đang kéo phấn công tử Lâm Đình Ngọc đi, thân thể rõ ràng lảo đảo một cái.

Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, Đông Phương Minh, người đã vĩnh viễn bị tước đoạt tư cách Thẩm Phán Viên, đã sẽ cùng Lâm Đình Ngọc đang không kiềm chế được cơn tức giận mà quay trở lại rồi!




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch