Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 435: Chẳng lẽ không phải còn sống ư?

Chương 435: Chẳng lẽ không phải còn sống ư?

Tiểu thuyết: Toàn Chức Pháp Sư
Tác giả: Loạn

Mạc Phàm cùng Linh Linh coi như là phân công nhau hành động. Linh Linh hướng sở cảnh sát mà đi, một mặt muốn có được tư liệu về sự mệnh chung của cô gái kia, tiện thể hỏi thăm những cảnh sát cùng thầy thuốc đã xử lý sự việc khi ấy.

Về phần Mạc Phàm, hắn liền lập tức đến thẳng nhà cô gái kia, muốn xem phản ứng của người trong nhà nàng ra sao.

Sự việc phát sinh cách đây không lâu, chỉ mới hai tháng trước. Mạc Phàm đi vào một khu phố cổ, nhìn thấy một căn nhà lầu liền kề với các cửa hàng trên phố. Muốn vào được căn nhà, phải đi qua một con hẻm rất nhỏ, vòng ra sau mới đến được cửa chính.

Căn nhà cũng là hai tầng, chính diện hướng ra đường phố, có các quán ăn nhỏ cùng những tiệm bán quần áo trông ấm áp, tinh xảo.

Lầu hai trồng rất nhiều cây xanh, dây thường xuân quấn quanh, điểm thêm chút sắc điệu cho căn nhà cũ kỹ này. Nghĩ rằng nơi đây hẳn cũng rất dễ chịu.

Mặt sau có một tiểu viện, bày trí một giàn nho, những cành cây rủ xuống khẽ đung đưa trong gió nhẹ.

Nguyên bản đây là một nơi rất thích hợp để sống cuộc đời gia đình êm ấm, chỉ có điều sân cùng lầu hai vẫn còn chất đống đồ dùng trong tang lễ. Không hiểu sao sau hai tháng chúng vẫn còn ở đó, khiến căn nhà liền thay đổi hẳn bộ dạng.

“Xin hỏi đây là nhà của Liễu Nhàn sao?” Mạc Phàm bước tới hỏi.

“À, phải, ngươi là…” Một cô gái trông thanh tú vài phần bước ra, trên mặt nàng mang nụ cười lễ phép với người ngoài, nhưng giữa hai lông mày lại ngưng đọng vài phần u buồn.

“Ta… Ngươi ngươi ngươi!!” Mạc Phàm thấy rõ cô bé này xong thì người hắn liền đờ đẫn ra, dùng tay chỉ vào nàng đến nửa ngày mà chẳng nói nên lời.

Cô gái vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn Mạc Phàm, không hiểu Mạc Phàm vì sao lại có dáng vẻ như vậy.

Mạc Phàm lùi về phía sau mấy bước. Hắn sở dĩ thay đổi sắc mặt là bởi vì cô bé đang bắt chuyện với hắn chính là kẻ đã chết mà Hoắc Đà đã nói kia!

Mạc Phàm trước khi đến đã xem qua bức ảnh, bởi vậy hắn nhận ra!

Giấy chứng tử đã có, nghe nói nàng đã được hỏa táng, nhưng hiện tại nàng còn đang nhanh nhẹn đứng đây!!!

Chẳng lẽ thật sự như lời đồn đại, người bị Dracula hút cạn máu sẽ sống lại vào đêm trăng tròn đầu tiên sau khi chết, rồi biến thành một thành viên của Dracula hay sao?!

Khuôn mặt cô gái trắng nõn, không thấy huyết sắc, song môi lại phấn hồng mịn màng. Dù có vài phần nét đau khổ bi thương khiến người nảy sinh lòng thương cảm, nhưng đây rất có thể chính là sự ngụy trang xảo diệu nhất của Dracula. Nữ Dracula ư? Thế thì chẳng phải nàng sẽ rất hứng thú với loại nam tử phong trần anh tuấn đến mức đăng phong tạo cực như ta sao?!

“Ta là em gái của Liễu Nhàn, Liễu Như. Chúng ta là chị em song sinh.” Cô gái rốt cuộc ý thức được điều gì đó, vội vàng nói với Mạc Phàm.

“Ây…” Khóe miệng Mạc Phàm co giật.

Trời ạ, trí tưởng tượng của ta ngày càng bay xa, sau này nên bớt xem kịch ngoại quốc lại!

“Chị em song sinh à, nha, doạ ta sợ chết khiếp.” Mạc Phàm thở phào một hơi dài.

Cô gái thấy Mạc Phàm bộ dạng ấy, cũng không khỏi nở nụ cười. Nàng nói tiếp: “Ngươi là bằng hữu của tỷ tỷ ta ư?”

“À, phải, ta nghe nói việc này…” Mạc Phàm gật đầu đáp.

Mạc Phàm cũng không nói rõ thân phận thợ săn của mình. Đa số người thường, kể cả các pháp sư, đều không hay biết trong thành thị vẫn còn tồn tại những thứ không thuộc về loài người. Nỗi sợ hãi này không cần thiết phải giáng xuống họ, bởi vậy, mỗi khi trong quá trình điều tra có liên lụy đến người thường, Mạc Phàm cùng Linh Linh đều sẽ ngụy trang thân phận của mình.

“Trong phòng có chút bừa bộn, chúng ta ra quán nước cạnh bên nói chuyện đi.” Liễu Như không mời Mạc Phàm vào nhà. Vì nàng ở nhà một mình, nên không tiện mời Mạc Phàm vào trong.

Mạc Phàm gật đầu liên hồi, cảm thấy Liễu Như quả thật là một cô gái rất thông minh lanh lợi. Chỉ là không biết tỷ tỷ song sinh Liễu Nhàn của nàng tính cách ra sao, đang độ tuổi xuân sắc lại đã lìa trần.

...

Đến quán nước nhỏ cạnh bên, Mạc Phàm gọi cho Liễu Như một chén nước trái cây, tiện thể tự mình lấy chút thức ăn. Vì vội vã hóa thân thành thám tử, Mạc Phàm thậm chí chưa kịp dùng bữa trưa.

“Ta nhìn thấy nhà các ngươi vẫn còn chất đống đồ dùng tang lễ, đã qua hai tháng rồi, sao vẫn chưa thu dọn xong…” Mạc Phàm hỏi.

“Trong nhà không còn ai khác, các thân thích giúp ta hoàn tất tang lễ xong liền rời đi. Tháng này ta cũng đi xa giải sầu, hôm qua mới trở về, bởi vậy cũng không kịp thu dọn.” Khóe miệng Liễu Như hiện lên một tia ưu thương, nàng nói với giọng ôn nhu.

“Trong nhà chỉ còn hai chị em ngươi thôi sao?” Mạc Phàm hỏi.

“Đúng vậy, song thân đã sớm bỏ chúng ta mà đi, tỷ tỷ rất sớm đã bỏ học đi làm, kiếm tiền để ta được đi học…” Giọng Liễu Như đã mang theo một ít run rẩy.

Mạc Phàm nhìn nàng. Chỉ vài câu ngắn gọn Mạc Phàm liền có thể tưởng tượng đến cảnh tượng hai chị em song sinh nương tựa vào nhau, nghĩ rằng tình cảm của các nàng nhất định rất sâu đậm.

“Đợi ta giúp ngươi một tay, một mình ngươi cũng khó mà sắp xếp xong xuôi.” Mạc Phàm thiện ý nói.

Liễu Như lắc đầu, rõ ràng không muốn làm phiền người khác.

Nàng liếc nhìn Mạc Phàm, hỏi: “Trước đây ta chưa từng thấy ngươi. Ngươi là đồng sự của tỷ tỷ ta ư?”

Mạc Phàm đã chuẩn bị sẵn lời nói, mở miệng đáp: “Cũng không phải đồng sự. Nơi nàng làm việc cũng ngay sát vách chỗ ta, chúng ta thường xuyên trò chuyện vài câu.”

“À, ra là ngươi. Tỷ tỷ từng kể với ta, nàng nói ngươi vẫn luôn rất chiếu cố nàng.” Liễu Như nói.

Mạc Phàm biết Liễu Như ắt hẳn đang nhắc đến một người khác, nhưng việc hắn tìm đúng chỗ lại vừa vặn hợp lẽ. Hắn thấy Liễu Như tuy rằng có một ít u buồn, nhưng hẳn là đã vượt qua giai đoạn bi thương nhất. Hắn bèn đi thẳng vào vấn đề chính, nói: “Tỷ tỷ của ngươi tạ thế vì bệnh tim sao?”

“Vâng, đúng vậy, các thầy thuốc đều nói vậy.” Liễu Như nói.

“Nhưng ta nghe nói, có người nhìn thấy nàng bị thứ gì đó cắn, hơn nữa khi phát bệnh lại thiếu máu nghiêm trọng vô cùng.” Mạc Phàm nói.

“Tỷ tỷ thân thể vốn đã yếu ớt, thường xuyên thiếu máu, chuyện này có gì đáng ngạc nhiên đâu.” Liễu Như nói.

“Ta vô tình gặp được lão nhân đã đưa tỷ tỷ ngươi vào bệnh viện, hắn một mực khẳng định đã thấy gì đó. Thật ra ta cũng có chút nghi hoặc, tỷ tỷ ngươi bình thường vẫn rất khỏe mạnh, cớ sao lại nói chết vì bệnh tim là chết vì bệnh tim? Ta còn cảm thấy nàng có chút bất an trong những ngày trước khi nàng tạ thế. Ta hỏi nàng, nàng nói với ta rằng dường như có kẻ theo dõi cuồng. Ngươi có từng nghe nàng nói về chuyện này không?” Mạc Phàm dùng phương thức của mình để dẫn dắt đề tài đến đây.

Liễu Như mím môi hồi tưởng, một lát sau, rồi dùng đôi mắt trong suốt nhìn Mạc Phàm, hạ giọng nói: “Chuyện kẻ theo dõi cuồng thì ta chưa từng nghe nói, nhưng trong mấy ngày ấy, tỷ tỷ quả thật tỏ ra rất cẩn trọng. Hai tháng trước, vào một ngày khi khí trời còn chưa lạnh, khi ta từ trường học trở về, định mở cửa sổ ra thì tỷ tỷ đã vội vàng đóng lại trong sự hoảng hốt.”

“Xem ra, thật sự có chuyện đã xảy ra trong mấy ngày đó.” Mạc Phàm dùng tay đẩy gọng kính trên mũi.

Để bản thân trông càng giống một thám tử, Mạc Phàm ngay cả vật dụng như kính mắt này hắn cũng đã mua sẵn.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch