Sau khi tắm xong, Tần Xuyên bước ra khỏi phòng tắm, mới phát hiện mình không có khăn để lau, chỉ đành bước ra cửa phòng tắm, hỏi Minako có khăn không.
Không ngờ, Minako lại cầm khăn tắm vào, bảo Tần Xuyên giang hai tay, giúp hắn lau người.
- Tiên sinh, đừng nhúc nhích, tôi lau người giúp anh.
Mặt Minako đỏ ửng, ánh mắt thỉnh thoảng lại dừng ở vị trí nào đó trên người Tần Xuyên.
Tần Xuyên giả vờ ngại ngùng,
- Như vậy có được không?
- Không sao, đây là chuyện tôi nên làm.
Minako ngữ khí ôn nhu nói.
Tần Xuyên thầm nghĩ, sao trước giờ mình chẳng nghe thấy mấy cô nàng khác nói mấy câu thế này chứ.
- Minako tiểu thư, gọi tôi là Ryugasaki, thật sự phải nhờ cô rồi.
- Không sao... tiên sinh, mời giang chân ra một chút.
Minako nói xong, thay bằng một tấm khăn mềm hơn, giúp Tần Xuyên lau người anh em.
Chuyện lau thì không sao, nhưng quan trọng là bàn tay nhỏ bé lành lạnh của Minako cũng vuốt ve nó, như vô tình, nhưng thực ra là cố ý kích thích vùng nhạy cảm của Tần Xuyên.
Tần Xuyên đã không thể kìm được nữa, lúc này dĩ nhiên gươm giáo sẵn sàng, trông rất khí phách hiên ngang!
Hai mắt Minako tỏa sáng, ngón tay càng vuốt ve tỉ mỉ “bảo thương” của Tần Xuyên, mị nhãn lộ vẻ khát khao, cắn môi nhìn về phía Tần Xuyên,
- Ryugasaki, anh định khi nào đi? Có muốn vào phòng tôi ngồi một chút không?
Geisha ở đây hầu như đều làm toàn thời gian, quanh năm đều ở đây tập múa, tập đàn, nên đều có phòng riêng của mình.
Tần Xuyên nuốt một ngụm nước bọt, tuy hắn không phải con chim non, nhưng cũng lần đầu gặp phải chuyện như thế này, được phụ nữ hầu hạ như vậy.
- Cái đó... tôi muốn liên hệ với bạn, đến chỗ cô, có thể cho tôi mượn điện thoại không?
Minako che miệng cười khẽ, gật đầu,
- Đương nhiên là được, để tôi mặc quần áo giúp anh đã, rồi anh cùng tôi đến đó.
Dường như lo lắng Keiko kia đột nhiên tắm xong chạy đến dây dưa, sau khi Minako nhanh chóng giúp Tần Xuyên mặc quần áo tử tế, liền đưa Tần Xuyên ra khỏi phòng trang điểm, đi qua hành lang phía sau, bước và một gian phòng mang phong cách cổ điển.
Nhìn vật dụng bài trí bên trong, cũng đều mang phong cách cổ điển, lịch sự tao nhã, và không thiếu quần áo hoa lệ, cùng một vài đạo cụ để biểu diễn.
- Vì hôm qua bên Kabukichō xảy ra chuyện, khắp nước Nhật đều đang đau thương, nên hôm nay không có khách, bình thường giờ này là chuẩn bị làm việc rồi.
Minako nói xong, đi lấy điện thoại di động của mình, đưa cho Tần Xuyên.
- Ryugasaki tiên sinh, điện thoại anh cần đây.
Sau khi Tần Xuyên cầm lấy, không để ý đến ánh mắt mong chờ của Minako, dù sao an nguy của vợ mình vẫn quan trọng hơn.
Giờ mình đã khôi phục diện mạo vốn có, không cần thiết phải dùng thân phận Kiếm Ma để hành động nữa, chi bằng nhân cơ hội này, tìm đại một lý do nói với Liễu Hàn Yên mình vừa đến Nhật.
Vì không có số của Liễu Hàn Yên ở Nhật, Tần Xuyên đành gọi cho Iga Hisakura trước.
Không lâu sau, điện thoại được kết nối, truyền đến giọng nói hơi oán trách của Hisakura:
- Tần tiên sinh, anh đi đâu vậy? Sao giờ mới liên hệ với tôi?!
Tần Xuyên gãi gãi đầu, dùng tiếng Hoa nói:
- Không phải tại tôi cứ bị Bộ an ninh quốc gia trông chừng sao, phải tốn bao nhiêu công sức mới đến được đây, vợ tôi sao rồi?
Hisakura dường như cũng rất bất đắc dĩ, nói:
- Tướng quân hiện tại đã an toàn, lần này may là có Kiếm Ma kia, nếu không phải nhờ hắn đối phó với Hắc La Sát, giúp tướng quân,e là tướng quân cũng lành ít dữ nhiều.
Tần tiên sinh, lần này anh đến muộn quá! Anh có biết hôm qua nguy hiểm thế nào không!/
- Không sao là tốt rồi, tôi rất hổ thẹn, rất hổ thẹn... tôi đã không hoàn thành trách nhiệm của người chồng.
", Tần Xuyên khoan thai cười cười.
Hisakura thở dài:
- Không biết vị Kiếm Ma kia giờ như thế nào, hôm qua hình như anh ta bị mất khống chế, tướng quân rất lo lắng, tôi đã sai người đi tìm, nhưng tìm cả khu Minato cũng chẳng thấy bóng dáng... hy vọng anh ta không sao.
- Kiếm Ma lợi hại như vậy, chắc có lẽ không sao, lần sau tôi phải cảm ơn Kiếm Ma mới được.
Tần Xuyên trấn an một câu, để các cô đừng lắng, sau đó nghĩ thầm, mình cũng chạy đến Shinjuku rồi, các cô ấy tìm ở Minato mà có mới lạ.
Lúc này Hisakura hỏi:
- Tần tiên sinh, giờ anh ở đâu? Tôi cử người đến đón anh.
Tần Xuyên định nói, mình đang ở một hộp đêm geisha ở Kabukichō, có điều suy nghĩ cẩn thận lại, nếu nói ra chỗ này, hình như không được hay lắm, đành hàm hồ nói:
- Tôi tự tìm đến chỗ các cô, các cô cứ nói tôi biết địa chỉ là được.
Hisakura cảm thấy có chút kỳ quái, hình như Tần Xuyên quá thần bí, có điều cô không dám hỏi nhiều, chỉ nói địa chỉ khách sạn.
Đợi cúp máy, Minako trước mặt đang dùng ánh mắt kinh ngạc và khó hiểu nhìn Tần Xuyên.
- Ryugasaki, rốt cuộc anh là người nước nào?
Minako mở miệng, dĩ nhiên là nói bằng tiếng Hoa lưu loát.
Tần Xuyên kinh ngạc, xấu hổ nói:
- Minako tiểu thư, cô biết tiếng Hoa?
Minako gật đầu,
- Mẹ tôi là người Trung Quốc, người tỉnh Giang, đi du học quen ba tôi nên mới sinh ra tôi, cho nên tôi biết tiếng Hoa, Ryugasaki, anh là người Trung Quốc là?
Tần Xuyên lập tức thở ra, hóa ra là như vậy, kể ra đây cũng một nửa đồng bào rồi.
Thấy Minako cũng là cô gái lương thiện, Tần Xuyên cũng không muốn giấu diếm, gật đầu nói:
- Đúng vậy, ban nãy cô nghe rồi đấy, tôi đến đây tìm vợ tôi, cô ấy ra nước ngoài nên tôi tương đối lo lắng.
Minako giật mình nói:
- Lần đầu tiên tôi gặp người Trung Quốc nói tiếng Nhật giỏi như vậy, nếu anh không nói, tôi thực sự nghĩ anh là người Nhật. Ryugasaki, tên thật của anh là gì?
- Gọi tôi là Tần Xuyên.
- Tần ...Xuyên.
Minako thì thào hai chữ này, vui vẻ nói:
- Rất hân hạnh được biết anh, Tần tiên sinh.
Minako lập tức có chút tiếc nuối nhìn hắn,
- Không ngờ anh trẻ như vậy mà đã kết hôn, xin lỗi... trước đây tôi không biết, cứ nghĩ anh độc thân, muốn đến đây tìm vui, cho nên... mới mạo phạm, xin thứ lỗi.
Minako nói xong, quỳ trên thảm Tatami, cúi người rất sâu xin lỗi.
- Không,không, do tôi không có sức chống cự với người đẹp, hơn nữa,... chúng ta đã làm gì đâu...
Tần Xuyên thầm tiếc, nhưng lúc này không thể tự nói, mình muốn trải nghiệm xem “tìm vui” là thế nào.
Minako tò mò hỏi:
- Tần tiên sinh, xin hỏi anh là người ở vùng nào?