Nhưng Tần Xuyên cũng rất tò mò không biết rốt cuộc thì “Tinh chi Bỉ Ngạn” là thứ gì? Sửa đổi vận mệnh? Chuyện này nghe có vẻ mơ hồ mà quỷ dị.
Đáng tiếc những tư liệu về Tinh chi Bỉ Ngạn vô cùng hiếm, đến cả Tiên Tri cũng không biết được cụ thể nó là gì.
Cũng có thể tất cả những thứ này chỉ có Phó Thanh Y làm trưởng môn mới có thể biết và những cái này chỉ có trưởng môn đời trước truyền lại cho trưởng môn đời sau thì mới có thể bí mật như thế này.
Tần Xuyên nhíu mày, đột nhiên hắn cảm thấy việc Phó Thanh Y mất tích ba nắm chính là có liên quan đến Tinh chi Bỉ Ngạn đó.
Khoảng thời gian sau đó, Tần Xuyên cùng Nạp Lan Thấm bắt đầu tìm kiếm một vài tư liệu khác, trong đó có các thế lực, những người có năng lực mạnh mẽ, và còn có một thứ vô cùng quan trọng đó chính là “ Thần Vật”.
Chỉ có điều, tin tức về Thần Vật vô cùng ít ỏi, và dường như cái tên Thần Vật không phải là tên gốc của thứ gì đó, chính vì vậy mà tên của nó mỗi thời một khác.
Tần Xuyên rất muốn tra ra thân thế của bản thân nhưng tất cả đều chìm trong sương mù dày đặc, hắn không thể biết được mẹ của mình là ai bởi chẳng có bất cứ ghi chép nào về bà cả.
Điều này khiến Tần Xuyên vô cùng chán nản, Tiên Tri mà hắn vất vả tạo nên cũng không thể nào phá giải được bí mật về thân thế của hắn.
Bọn họ đã ở nước Nga một thời gian khá dài rồi, Tần Xuyên có định trước tiên sẽ trở về Trung Quốc sau đó lại tiếp tục điều tra sau.
Sau khi tạm biệt Holman, Tần Xuyên cùng Nạp Lan Thấm trở về thành phố Đông Hoa.
Sau khi Bạch Dạ, Lục Tích Nhan cùng Diệp Tiểu Nhu biết Tần Xuyên sẽ trở về thì vô cùng vui mừng, bọn họ cũng nhau tổ chức một bữa tiệc trên du thuyền để tẩy trần cho Tần Xuyên.
Tuy nhiên điều khiến các cô gái bất ngờ chính là Nạp Lan Thấm cũng tới. Mặc dù nói Lục Tích Nhan cùng Diệp Tiểu Nhu đều biết Nạp Lan Thấm nhưng khi biết cô đi cùng với Tần Xuyên tới thì vẫn có chút kinh ngạc.
Nhưng ngược lại Nạp Lan Thấm lại không hề cảm thấy xấu hổ gì cả, trên bàn tiệc, cô vừa ăn bít tết vừa tự nhiên trò chuyện cùng những cô gái khác.
- Em gái tiểu Nhu này, hình như da em đen hơn trước đúng không?
Diệp Tiểu Nhu có chút xấu hổ, nói:
- Mấy hôm trước em mới từ trên Cao Nguyên về, ở đó tia tử ngoại mạnh nên da có chút đen…
Tần Xuyên cười hỏi:
- Tiểu Nhu, ngân quỹ của chúng ta đều mang tới nơi đó làm từ thiện rồi hả?
Diệp Tiểu Nhu ngay lập tức hứng khởi nói:
- Em đã làm theo những gì anh Tần Xuyên nói ạ, tới Nhật Bản đưa cho những gia đình đó một ít tiền an ủi, sau đó lại tới tỉnh Vân Nam giúp đỡ hơn ba trăm em nhỏ, em định sẽ giúp đỡ cho mười ba thôn tu sửa đường cái, xây dựng bảy trường tiểu học…
Tần Xuyên thấy cô gái nhỏ vui vẻ như vậy thì trong lòng cũng vui theo.
- Vẫn là Tiểu Nhu nhà chúng ta biết sử dụng tiền đúng chỗ, không giống như kẻ phá gia chi tử nào đó, đã “nỗ lực” giúp anh tiêu không ít tiền!
Bạch Dạ nghe thấy người đàn ông nhắc đến mình, liền hừ hừ nói:
- Đồ đàn ông xấu xa vong ân phụ nghĩa, cũng không thèm nghĩ xem chiếc du thuyền này là ai giúp anh mua hả!?
- Quả nhiên là “Rùa vàng” có khác, nhiều tiền đến nỗi rải khắp cả thể giới luôn.
Nạp Lan Thấm nói thầm.
Tần Xuyên trợn trắng mắt, nói:
- Tiểu Thấm Thấm à, Rùa vàng và tiền không thể gộp chung với nhau như vậy được!
Những cô gái bên cạnh cười nghiêng ngả, các cô phát hiện ra lúc mới nhìn thì thấy Nạp Lan Thấm có vẻ rất tao nhã, nhưng tiếp xúc rồi mới thấy cô còn khá vui tính nữa.
Lúc này Bạch Dạ nói:
- Theo chị thấy thì Tiểu Nhu à, em nên mang tiền trong ngân quỹ từ thiện đến một số quốc gia còn lạc hậu, ví dụ như viện trợ vật tư cùng đồ dùng chữa bệnh cho Châu Phi chẳng hạn, những thứ này hiện nay chính phú Trung Quốc cũng đang làm nếu như chúng ta cũng làm vậy cũng có nghĩa là hỗ trợ chính phụ, hơn thế nữa còn thanh danh của chúng ta còn có thể truyền ra cả nước ngoài nữa.
Như vậy có thể củng cố được địa vị xã hội của chúng ta trên trường quốc tế, còn có thể khiến cho những thế lực khác không dám tùy tiện động đến chúng ta. Dù sao thì mặc dù nhìn bề ngoài thì là Tiểu Nhu em làm từ thiện nhưng ở nước ngoài những người có tâm đều hiểu người bỏ tiền ra chắc chắn là người khác.
Một khi có người biết được đằng sau còn có người bỏ tiền ra từ thiện thì chắc chắn sẽ đặc biệt tôn kính người đứng phía sau này.
Bạch Dạ liếc qua Tần Xuyên, nói:
- Đặc biệt là vị Tần Đại quan nhân của chúng ta luôn đối đầu với Bộ An toàn Quốc gia này sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện không may nên phải phòng ngừa chu đáo một chút vẫn tốt hơn.
Tần Xuyên nheo mắt, những lời Bạch Dạ nói cũng có lý, nếu như danh tiếng của mình có thể lan ra nước ngoài là một nhà từ thiện hàng đầu, vào lúc cấp thiết có thể lôi kéo được không ít người giúp đỡ cùng ủng hộ.
- Ý của cô chính là… Cố ý để lộ ra một ít tin tức để cho người ta biết được người làm từ thiện là tôi?
Tần Xuyên hỏi lại.
- Anh ngốc thật đấy, nếu như anh chỉ là một Tần Xuyên bình thường thì lấy đâu ra mà có nhiều tiền như vậy chứ? Không phải anh còn có một biệt danh Kiếm Ma đấy sao? Hiện giờ đã chẳng khác nào một tên ma quỷ giết người không chớp mắt rồi, chi bằng lợi dụng cái danh từ thiện này để rửa bớt “Hồng danh” của anh đi. ( Hồng danh: thuật ngữ trong Game online, sau khi giết người thì tên của mình sẽ biến thành màu đỏ)
Tần Xuyên nghe vậy xong thì muốn ngất luôn, người phụ nữa này tưởng đây là Game online chắc, lại còn rửa “Hồng danh” nữa chứ!?
Diệp Tiểu Nhu nháy mắt mấy cái, cô gái nhỏ có không hiểu những chị gái này đang nói chuyện gì, nhưng chỉ cần có thể giúp đỡ cho Tần Xuyên thì dù làm gì cô cũng nguyện ý đi làm.
Lúc bữa tiệc chuẩn bị kết thúc thì bên ngoài du thuyền đột nhiên lại có khách đến thăm.
Điều khiến Tần Xuyên bất ngờ chính là người đó lại là Chu Phương Ngữ? Vị nữ bác sĩ này trước giờ vẫn luôn bài xích hắn sau hôm nay lại một mình chạy tới đây?
Phục vụ dẫn Chu Phương Ngữ đi vào cabin, đột nhiên đôi mắt Chu Phương Ngữ phiếm hồng, giọng mang theo tiếng khóc nói:
- Anh làm gì mà không nhận điện thoại của tôi thế hả?