Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 538: Gió nổi


Nguyên Lãng liếc mắt, nhìn về phía đám người của Phoenix:

- Cô đã giỏi trốn như vậy, thì tôi sẽ giải quyết đám thủ hạ của cô trước đã.

Vừa thi triển kiếm ý, Nguyên Lãng bèn trở nên rất tự tin. Y muốn thị uy trước mặt những người của môn phái khác, để Thiết Sư phải ngạc nhiên về y.

Nhưng chính trong lúc này, Nguyên Lãng phát hiện ra rằng, người thanh niên trước đó còn làm người giảng hòa đang thầm nhặt một khúc cành cây gãy trên mặt đất lên.

Sau đó, hắn cầm cành cây gẫy đó, nhắm chuẩn vào y.

- Sao, anh muốn bảo vệ cho bạn gái của anh à? Tôi khuyên anh, đừng đùa với tính mạng của mình. Chúng tôi là danh môn chính phái, đừng nói tôi chưa nhắc anh trước. Giờ đây các anh có thể rời đi, đừng nhăm nhe vào thần vật nữa. Nhưng nếu không chịu đi, thì đừng trách tôi vô tình.

Nguyên Lãng ngạo nghễ nhìn đám người của Phoenix.

Nhưng, các sát thủ của Phoenix đều không sợ y. Bởi lẽ khi họ nhìn thấy Tần Xuyên cầm cành cây lên, họ đã dồn hết sức chú ý lên người Tần Xuyên rồi, trong mắt họ đầy sự sùng bái.

Đường Vi thì buồn bã bĩu môi. Cô biết thực lực của mình vẫn chưa đối phó được với Nguyên Lãng – người đã nắm được kiếm ý. Dù sao thì một võ giả tiên thiên trung cấp có kiếm ý tương đương với một tiên thiên cao cấp rồi. Nên đành phải giao cho Tần Xuyên thôi.

Tần Xuyên cười nhẹ:

- Tôi cũng cho anh hai lựa chọn. Một là, đến đây thôi. Hai, vẫn là đến đây thôi.

- Ha ha.

Nguyên Lãng cảm thấy quá nực cười. Một tên mà y còn chẳng cảm nhận được tu vi, cầm một chiếc cành cây ư. Y cười nói:

- Vậy nếu tôi chọn thứ ba thì sao.

Tần Xuyên nhún vai:

- Vậy thì anh sẽ hối hận.

- Khẩu khí lớn quá nhỉ. Tiếc là Nguyên mỗ tôi không sợ đâu.

Nguyên Lãng không hề khách khí, y bèn vung kiếm xuất chiêu Triều Sinh kiếm ý. Kiếm khí lần này lao về phía những người của công hội Phenix, rồi đột nhiên chồm lên, giống như cơn sóng vậy.

Tần Xuyên thở dài, một đường kiếm khí Thanh Liên bọc lấy cành cây, y ngước về phía luồng kiếm khí trông rất vĩ đại này, ung ung xẹt một đường kiếm từ dưới lên trên, mỗi chi tiết đều gần như hoàn hảo, không hề thừa thãi.

Mọi người có mặt ở đó đều cảm thấy chiêu này của Tần Xuyên hơi quen quen. Sau khi nghĩ kỹ, mọi người đều ngớ ra. Đây chẳng phải là thất tuyệt kiếm Thần Môn mà Nguyên Lãng vừa xuất lúc nãy – Phong Hỏa sao?

Chỉ có điều, chiêu Phong Hỏa này của Tần Xuyên, vừa xuất ra đã mạnh hơn rất nhiều so với Phong Hỏa của Nguyên Lãng.

Nếu nói ngọn lửa mà Nguyên Lãng nhóm lên có thể đốt cháy một cái cây, thì ngọn lửa của Tần Xuyên có thể đốt cháy cả khu rừng.

Mặt đất như bị nứt ra một đường rãnh vậy. Ngọn lửa hình thành bởi kiếm khí màu xanh lập tức lao lên điên cuồng, đập vào với ngọn sóng kiếm khí của Nguyên Lãng.

“Ầm” một tiếng vang lên, ngọn sóng vỡ tung.

Nguyên Lãng ngớ người, chỉ thấy trước mắt là một đám kiếm khí lấp lánh, ánh sáng tung ra, không thể nhìn rõ bên trong là gì.

Chính lúc này, Tần Xuyên đã xuất hiện ở vị trí chưa đầy ba mét trước mặt y.

Kiếm quang màu xanh lớn dần lên, chớp mắt đã như hàng vạn ngôi sao.

- Toái tinh.

Lần này Nguyên Lãng không thể phản xạ kịp. Chiêu Tần Xuyên sử dụng cũng là chiêu trong Phiêu Miểu Thập Tam Thức mà y dùng vừa nãy.

Chỉ có điều, chiêu này của Tần Xuyên nhanh như một “cơn mưa sao băng”.

Những người xung quanh cũng ngây người, chẳng lẽ người này cũng là người của Thần Kiếm Môn sao?

Ngay cả Thiết Sư tướng quân cũng nhìn chăm chú, hơi bất ngờ.

Nguyên Lãng đưa kiếm lên trước mặt để đỡ theo bản năng. Nhưng làm vậy cũng không hề có ích gì, y đã không còn đường thoát.

Phụt phụt phụt phụt

Kiếm khí liên tục đâm xuyên qua không gian xung quanh cơ thể Nguyên Lãng, dưới chân, trên đầu y đều là tiếng xé gió sắc bén.

Mười giây sau, Nguyên Lãng mới thở ra một hơi, y mở mắt dậy, mặt trắng dã.

Không ngờ y chưa chết.

Nguyên Lãng ngồi sụp xuống đất, sợ đến nỗi mồ hôi đầm đìa. Y phát hiện ra rằng, hai bên tay áo của mình đều đã bị cắt mất mấy miếng vải.

Người thanh niên này rõ ràng đã cố ý điều khiển kiếm ý, để cho y toàn mạng.

Tần Xuyên nhìn y, cười mà như không, vất cành cay trong tay đi:

- Ngay cả những chiêu cơ bản mà vẫn chưa nghiên cứu cho thật thấu đáo, dù anh có kiếm ý, thì cũng khó mà lĩnh ngộ được sâu sắc.

- Tôi dùng những chiêu của Thần Kiếm Môn đánh bại anh, cũng không phải muốn Thần Kiếm Môn mất mặt, mà chỉ muốn nói với anh rằng, kiếm thuật của anh còn kém lắm.

Nguyên Lãng chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui vào. Y bị chính những chiêu thức của mình đánh bại. Hơn nữa lại bại trước mặt nhiều người thế này, tạo nên sự khác biệt rõ ràng như vậy.

- Anh, không, xin hỏi các hạ, các hạ là vị tiền bối nào trong Thần Kiếm Môn chúng tôi?

Nguyên Lãng không nhịn được, bèn run rẩy hỏi.

Đây cũng là điều mà những người của môn phái khác có mặt ở đây muốn hỏi. Chẳng lẽ Thần Kiếm Môn cũng có những người như Tà Kiếm, Tinh Thải đã ra nước ngoài sao.

Tần Xuyên mỉm cười, phải trả lời thế nào bây giờ. Hắn đâu thể nói rằng, trước kia hắn rỗi không có việc gì làm, nên đã luyện tuyệt học của họ.

Tần Xuyên đành cố ý nói một cách thần bí:

- Câu hỏi này, anh hãy đi hỏi Dược Thương Hải.

- A!

Nguyên Lãng giật mình kêu lên, những người khác cũng quay ra nhìn nhau.

Chẳng lẽ người thanh niên này thật sự có quan hệ với Thần Kiếm Môn? Chẳng lẽ anh ta có quen với Kiếm Si – một trong ba đại tông sư sao?

Tần Xuyên chẳng thèm để ý xem đám người này nghĩ thế nào. Hắn đang nghĩ xem mình có nên dùng thân thể Thần Mộc, Bách Độc Bất Xâm để chạy vào đám khói độc kia xem trong đó có chuyện gì hay không.

Nếu chỉ có một mình hắn đến đây thì không sao. Nhưng bây giờ cục diện trong rừng mưa khá hỗn loạn. Nếu hắn rời đi, Đường Vi và những người khác gặp cao thủ như Hắc La Sát thì quá nguy hiểm.

Khi Tần Xuyên đang băn khoăn thì hắn bỗng phát hiện ra, dòng không khí phía trên của rừng mưa hơi bất thường.

- Sao tự nhiên gió nổi to vậy?

Một sát thủ lên tiếng.

Những người khác cũng phát hiện ra rằng, trên bầu trời của rừng mưa, đột nhiên xuất hiện một luồng khí lưu rất mạnh. Nó giống như một chiếc quạt khổng lồ, bắt đầu quạt về phía Đông.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch