Tần Xuyên quay đầu nhìn về phía Đông Phương Tinh Thải công hội Tận Thế, cười nói:
- Đúng không Tinh Thải phu nhân.
Đông Phương Tinh Thải sững sờ, lập tức híp mắt, cười:
- Kiếm Ma các hạ đã coi trọng một phụ nữ như tôi vậy, tôi sẽ không để mọi người thất vọng.
Tầm bắn của Lạc Nhật Thần Tiễn tuyệt đối có khả năng công kích đạn đạo giữa không trung, điều này, tất cả mọi người ở đây đều đã chứng kiến.
sắc mặt Ba binh vương đều trở nên nặng nề, bọn họ không ngờ Tần Xuyên hiểu rõ những vũ khí này như vậy, có thể bình tĩnh phán đoán thế cục đến thế.
Mắt thấy Thần Vật sắp đến tay một lần nữa bị Libra cất lại, sắc mặt ba binh vương cực kỳ khó coi.
Hắc La Sát âm trầm nói:
- Kiếm Ma, mày nhất định phải kéo mọi người xuống nước mới được à, đúng là tu vi của mày cao, tu vi bốn pháp sư cao, còn có cả Thiết Sư tướng quân, đều là cao thủ tuyệt thế.
- Nhưng, đợi chút nữa, một khi khai chiến, có bất kỳ quả đạn đạo nào rơi lên người khác, đấy không phải trò đùa, chẳng lẽ vì lòng tham của mày đối với Thần Vật, mà để mọi người phải chết cùng mày.
Mụ vừa dứt lời, bốn pháp sư lại một lần nữa ngây người, chẳng lẽ Kiếm Ma vì muốn lấy được Thần Vật nên đã nói quá lên.
Tần Xuyên cười như không cười nhìn Hắc La Sát,
- Đừng tốn nước bọt nữa, chẳng lẽ mày nghĩ tao không đoán được suy nghĩ của mày à, có phải mày nghĩ, cứ lấy được Thần Vật cái đã, đợi mọi người đi rồi ỷ mình có máy bay trực thăng trang bị đạn đạo, truy sát tất cả mọi người trong khu rừng này.
- Đúng rồi, như vậy thì mày có thể cầm Thần Vật đi nhận công với Trang Viên, có thể nhân cơ hội mượn sức mạnh của Trang Viên để tấn công bọn tao, không chừng có thể giết được ai đó trong số chúng tao. Một khi sức mạnh của bọn tao phân tán, không thể nào chống được truy kích của ba chiếc Apache, đúng không nào?
Mọi người nghe nói như thế, giật mình bừng tỉnh, suy nghĩ cẩn thận, thấy quả là như vậy.
Muốn ra khỏi khu rừng này, ít nhất phải nửa ngày, đến lúc đó phân tán khắp nơi rồi, người của Trang Viên có tầm mắt trên cao, chẳng phải muốn giết ai thì giết à.
Hắc La Sát bị nói trúng tim đen, mặt tái xanh mắng:
- Nói lung tung, tao không hề nghĩ vậy.
Nhưng bà từ chối không thừa nhận càng thể hiện sự chột dạ của bà ta, ánh mắt bất thiện của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía bà ta.
- Thì ra là thế, nhờ có Kiếm Ma các hạ nhắc nhở, suýt nữa bọn tôi đã bị họ lừa.
Libra cảm kích nói.
Tần Xuyên khoát khoát tay,
- Tuy tôi muốn Thần Vật, nhưng tôi càng không muốn thấy Thần Vật rơi vào tay những kẻ ác, đây là việc tôi nên làm, tôi nguyện ý đồng hành cùng bốn vị pháp sư, ngăn cản họ, chúng ta cùng liên thủ.
Binh vương số 6 lạnh lùng nói:
- Đừng nằm mơ! Các người không thể rời khỏi đây, các người chỉ có hai lựa chọn, giao Thần Vật hoặc nhen nhóm chiến hỏa.
Cho dù là Trang Viên, cũng không thể thật sự tác chiến ở khắp mọi nơi, khiến dân chúng bình thường hoảng sợ. Chỉ cần đám Tần Xuyên đi đến thành trấn nào đó, bọn họ cũng không dám tùy tiện khai chiến nữa.
Cho nên, đám Sư Tử Vàng phải quyết chiến trong rừng.
- Đã như vây, hãy để chúng tôi chiến đấu vì Thần minh đi.
Pháp sư hệ Phong cung Xạ Thủ Sacchi đã khôi phục kha khá, anh ta sử dụng ma pháp để hai chân lơ lửng trên không, nói:
- Để tôi xem thử trực thăng của bọn họ thế nào, chỉ cần bọn họ hạ thấp độ cao, tôi sẽ cho họ rơi hết toàn bộ.
Patience thì giơ pháp trượng, ngưng tụ một chùm sáng lấp lánh:
- Tôi ngừa đám Hiệp hội Vu sư đánh lén, mọi người cố gắng chiến đấu đi.
Binh vương số 3 nói với vẻ mặt trầm trọng:
- Chư vị thấy rượu mời không uống lại uống rượu phạt, không phải muốn khiêu chiến uy nghiêm của Sư Tử chúng tôi đấy chứ? Vậy thì chúng tôi đành dùng trận chiến ngày hôm nay, chứng minh cho các người thấy, đối đầu với Trang Viên ngu xuẩn nhường nào.
Lời của Binh Vương số 3 vừa dứt, Binh Vương số 6 và số 9 bèn dẫn theo tất cả binh lính tản về hai cánh.
Đám binh lính như muốn rút khỏi chiến trường, nhưng thật ra chỉ là không muốn gây quá nhiều tổn thất cho bên họ khi đạn đạo rơi xuống.
- Còn muốn chạy à? Đuổi theo!
Đường Vi thấy đám binh lính muốn rút chạy, lập tức chỉ huy đám sát thủ phía sau đuổi theo.
Nếu cứ đứng ở chỗ cũ, chẳng bằng đấu với đám binh lính đó một trận. Vừa có thể làm nhiễu việc tác chiến của đối phương, và cũng sẽ không bị đạn bắn trúng.
Ngoài hai sát thủ ở lại bảo vệ Chu Phương Tinh, những sát thủ khác đều cùng Đường Vi đuổi theo vào trong rừng.
Phoenix và Trang Viên vốn đã bất hòa, Đường Vi cũng chẳng lăn tăn thêm nữa. Huống hồ, Phoenix có ngày hôm nay là nhờ cả vào Tần Xuyên, cô đã chuẩn bị tâm lý sẽ cùng vào sinh ra tử với hắn.
Tà Kiếm của công hội Ngày Tận Thế do dự một lúc rồi nói với Tinh Thải:
- Vợ à, em ở đây hỗ trợ tấn công đạn đạo, anh dẫn theo những người khác đuổi theo đám binh lính đó.
- Anh đi đi, em làm được.
Đông Phương Tinh Thải cũng biết rằng, sự việc đã đến nước này, họ không thể bàng quan được nữa. Để sống sót ra được khỏi khu rừng, phải tiêu diệt đám người của trang viên.
Tà Kiếm gật đầu, giơ tay rút ra thanh trọng kiếm Huyền Thiết vĩ đại sau lưng, rồi dẫn đám sát thủ đuổi theo đám người Sư Tử Vàng.
Nhìn thấy trận chiến đã bắt đầu, đám đệ tử các môn phái của Trung Quốc cũng khá hưng phấn.
- Tướng quân Thiết Sư! Chúng ta làm gì đây?
Hoa Nguyệt kích động nói.
Thiết Sư cười ha ha:
- Sự việc đã đến nước này, còn làm gì được nữa. Chẳng phải có một đám Vu sư đứng đằng kia đi? Mấy đệ tử các ngươi hãy ra chơi với họ.
Magda, Leoric của hiệp hội Vu sư vốn định đục nước béo cò. Thấy đám người Thiết Sư nhìn về phía họ, lập tức trở nên cảnh giác.
- Tướng quân Thiết Sư, bọn ta đâu có thù oán gì với Trung Quốc các người. Bọn ta cũng không phải là đồng bọn của Trang Viên. Các ngươi hà tất phải ức hiếp người quá đáng?
Magda cảnh giác nói.
Thiết Sư lạnh lùng nói:
- Không thù không oán ư? Chẳng lẽ các ngươi tưởng rằng, chúng ta đã quên việc các người làm loạn ở Kinh Thần rồi sao? Hiệp hội Vu sư các ngươi dám công khai giết người trong địa phận Trung Quốc bọn ta trước. Hôm nay chúng ta sẽ trả hết cả vốn lẫn lãi!