- Vâng!
Sau khi nghe mệnh lệnh, một chiếc trực thăng bắt đầu lao xuống từ độ cao hơn năm trăm mét!
Pằng pằng pằng!
Chiếc súng bắn liên tục, đạn xuyên giáp với đường kính 30mm bắn liên tiếp về phía Sacchi.
May mà Sacchi luôn chú ý đến sự thay đổi trên trời. Y nhanh chóng điều khiển hướng gió, để mình bay bổng trong không gian, tránh được loạt đạn dày đặc đầu tiên.
Nhưng những làn đạn với độ dày 1 phút lên đến hàng nghìn phát thật sự quá đáng sợ, áo choàng của Sacchi có vài chỗ đã bị đạn bắn thủng, khiến y sợ đổ mồ hôi hột!
- Sacchi! Dùng cuồng phong đánh chiếc trực thăng xuống!
Patience hô lớn.
Đương nhiên Sacchi cũng có suy nghĩ như vậy. Y huơ pháp trượng trong tay, một luồng cuồng phong bay thẳng lên trời, dẫn theo một luồng khí rất mạnh, muốn hủy diệt Apache.
Nhưng phi công của Apache đã chuẩn bị từ trước. Tốc độ của gió cũng có hạn, cộng thêm độ cao thấp chỉ gần hai trăm mét. Khi vòi rồng cuốn lên, Apache đã quay đầu bay về chỗ khác.
- Không được. Tốc độ nhanh quá! Phép thuật của tôi không theo kịp. Nếu không dùng vòi rồng mạnh cũng không thể hủy diệt được nó!
Ferger đứng ra nói:
- Để tôi thử xem!
Hai tay cô ngưng tụ thành một quả cầu hủy diệt màu xám, bay thẳng về vị trí chiếc Apache!
Chỉ tiếc rằng, sức của quả cầu cũng chỉ đánh được đến hơn bốn mươi mét. Nó đủ để hủy đám đạn đạo rơi xuống, nhưng không thể đánh đến chỗ chiếc trực thăng.
- Hừ! Không vui chút nào!
Ferger tức giận giẫm chân, cô thấy lần này mình quá xấu hổ:
- Nếu như tôi biết bay thì tốt biết mấy!
sau khi nhìn thấy cảnh đó, Tần Xuyên bèn nhíu mắt lại, lớn tiếng nói:
- Pháp sư Libra, liệu có thể đắp nhiều đất hoặc đá lại với nhau không?
- Đất và đá ư?
Libra vừa nghe vậy bèn gật đầu:
- Đương nhiên là được rồi, Kiếm Ma các hạ muốn làm gì?
- Không cần quá nhiều, chỉ cần đưa mười mấy tảng đá lên trời, những việc còn lại để tôi!
mắt Libra sáng rực lên, y lập tức hiểu ra ý của Tần Xuyên. Y bèn gọi mấy chục viên đá và bùn đất, chỉ huy chúng bay lên trời.
- Sacchi nhờ vào anh đấy!
Sacchi hiểu ý, bèn dùng gió đỡ lấy, cuốn lên độ cao hơn một trăm mét.
Tần Xuyên nhảy lên, xuất Thế Vân Tung, hắn nhảy liên tục mấy bước, đứng ở trên hòn đá thấp nhất, sau đó lại nhảy lên hòn đá bước lên cao như đi lên bậc thang, chớp mắt đã lên đến độ cao hơn trăm mét!
- Đây là Thế Vân Tung? Chưa từng thấy ai dùng nó thế này, thật giỏi!
Đám cổ võ giả Trung Quốc nhìn thấy cảnh này, đều chặc lưỡi.
Thường thì nhảy lên độ cao mười mất mét không có gì là lạ. Rất nhiều cao thủ làm được.
Nhưng mỗi bước của Tần Xuyên đều đạp lên những tảng đá đang bay lơ lửng một cách chuẩn xác, và thi triển Thế Vân Tung một cách chính xác, điều này cho thấy, khinh công của Tần Xuyên đã đạt đến trình độ rất cao.
- Xem ra Kiếm Ma không chỉ là cao thủ kiếm đạo, mà những võ công khác của anh ta cũng rất giỏi!
- Hình như tuổi anh ta cũng không nhiều, vậy mà tu vi và cổ võ đều tinh thông như vậy, thật khó tin!
Đám người nhao nhao khen ngợi.
Ngay cả Thiết Sư cũng gạt đòn tấn công của Hắc La Sát ra, quay đầu lại nhìn, cười nói:
- Võ công thật đáng gờm! Xem ra, đàn ông Trung Quốc ta thật lắm người tài!
Hắc La Sát đang đấu với Thiết Sư hừ lạnh một tiếng:
- Một đám ngu ngốc. Đến giờ tên đó mới chỉ dùng một nửa thực lực thôi. Các ngươi tưởng hắn chỉ có chút bản lĩnh vậy sao?
Hắc La Sát không thể nào quên năng lượng hắc ám mà Tần Xuyên sử dụng trước đó.
Hôm nay Tần Xuyên chỉ dùng kiếm khí, chưa dùng năng lượng đó. Hắc La Sát nghĩ, đó là vì Tần Xuyên thấy không cần để lộ quá nhiều, mới cố ý giấu mình. Dù sao thì sức mạnh đó quá kinh hoàng, sẽ khiến tất cả đều kinh sợ.
- Gì cơ?
Thiết Sư và tất cả những người khác đều kinh ngạc khi nghe vậy.
Họ đều không nghi ngờ lời của Hắc La Sát, vì nghe nói huyết án ở Tokyo là do Kiếm Ma đánh bại Hắc La Sát mà thành.
Hơn nữa, sự sợ hãi của Hắc La Sát khi nhìn thấy Kiếm Ma đã chứng minh tin đồn này.
Mặc dù giờ đây Tần Xuyên đã sử dụng kiếm ý khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc. Nhưng nếu muốn dùng sức mạnh đó để đánh bại Hắc La Sát thì vẫn chưa đủ.
Nghe lời đánh giá này của Hắc La Sát, mọi người mới biết, hóa ra Kiếm Ma chưa sử dụng hết thực lực?
- Đã…Đã mạnh đến thế này rồi, mà mới dùng một nửa thực lực ư?
Nguyên Lãng, người từng giao thủ với Tần Xuyên, nghe đến đây, chân như nhũn ra.
Tần Xuyên nào biết hắn đã bị đám người hiểu lầm thành một cao thủ tuyệt thế, đang đùa giỡn ở thế gian này.
Sau khi lao lên trời, hắn xuất Thanh Liên Kiếm Giáp để bảo vệ mình không bị đạn làm bị thương. Sau khi ngắm chuẩn chiếc Apache đang chuẩn bị bắn phủ đầu, hắn xoay người xuất một đường kiếm!
- Trảm Không!
Kiếm Khí bán nguyệt màu xanh gào thét lao ra, nhanh như nước lũ, lập tức chém xẹt qua giữa chiếc Apache!
Ầm ầm!
Sau tiếng nổ tung của bình xăng, một tia lửa xuất hiện, rồi chiếc Apache gần như bị chém đứt đôi lập tức nổ tung và rơi xuống!
Khi nhìn thấy chiếc Apache bị chém rơi một cách khó tin như vậy, tất cả đám binh sĩ của Sư Tử Vàng đều ngớ ra.
Không những sức chiến đấu của họ bị giảm nghiêm trọng, mà đây còn là hơn 20 triệu đô la, vậy mà đã tan tành rồi sao?
Lập tức, phía bên Trang Viên bị lép vế tuyệt đối. Trực thăng vũ trang không có hiệu quả, một đám người còn bị đuổi giết. Ngay cà Hắc La Sát cũng đành chỉ đấu với Thiết Sư, không có thời gian để ý đến những việc khác.
Cuộc chiến ngày càng kịch liệt, đã kéo dài từ sáng đến trưa.
Chu Phương Tinh được hai sát thủ bảo vệ, vẫn quay đầu nhìn cảnh chém giết đẫm máu phía dưới. Giờ đây cô đã chuyển từ sự kinh hãi lúc đầu thành chết lặng.
Đột nhiên cô nhận thức được rằng, những ngày tháng trên chiếc xe lăn trước đó của cô, mặc dù buồn tẻ và bình bình, nhưng lại rất quý giá.
Nhìn Tần Xuyên bay qua bay lại, cầm kiếm tung hoành trong tay, Chu Phương Tình cảm thấy vô cùng may mắn. Nếu không phải vì gặp được anh ấy, không biết cô đã phải chết bao lần rồi.
Tần Xuyên kết hợp một cách nhuần nhuyễn với bốn pháp sư, từ đầu đến cuối, đạn đạo của Apache không thể tạo thành sát thương gì đối với họ. Những vỏ đạn vỡ nát thì rắc khắp nơi trên mặt đất.