- Tiểu thư Ferger, tôi biết cô đang đau lòng vì bạn của mình. Nhưng tôi không muốn nhìn thấy một người lương thiện nữa lại lựa chọn sai lầm vì sự thiếu lý trí.
- Anh mới thiếu lý trí! Tôi rất tỉnh táo!
Ferger nhảy dựng lên.
Patience cũng bước đến, khuyên:
- Ferger, Kiếm Ma các hạ nói đúng. Cô đừng xúc động quá. Chúng ta đã mất Libra rồi, không thể mất thêm cô nữa.
- Đúng thế, chúng ta nghĩ xem phải xử lý thần vật thế nào thì hơn.
Sacchi cũng nói thêm vào.
Ferger nghe thấy họ nói vậy, tức đến nỗi bĩu mỗi, quay người đi về phía thần vật:
- Thần vật với không thần vật…Tôi thấy đây là tà vật thì đúng hơn! Chính nó đã hại chết Libra! Tôi phải hủy nó đi!
Nói đoạn, Ferger ngưng tụ ra một đám năng lượng hủy diệt, đẩy về phía thần vật!
- Đừng!
Hai pháp sư đều chưa kịp khuyên can, đã không dám nhìn cảnh tiếp theo.
Ai ngờ, sau khi phép thuật hủy diệt đánh trúng thần vật, không những không thể hủy được thần vật, mà còn như khiến cho thần vật tức giận, nó bật lại bằng một luồng điện!
Hai mắt Ferger mở to, cô không ngờ lại có kết quả như vậy. Cô đứng yên tại chỗ, không phản ứng được gì.
- Cẩn thận đấy!
Tần Xuyên như một cơn gió, đẩy nhào Ferger từ bên cạnh, tránh khỏi luồng điện!
Tần Xuyên đã đoán từ trước. Trước đó, khi có phép thuật tiếp cận thần vật, nó cũng phản kích. Lần này quả nhiên cũng giống như vậy!
Dù là phép thuật hủy diệt, thì cũng là một hình thức năng lượng. Hơn nữa, nó còn có tính công kích.
Dù là phép thuật hủy diệt của Ferger rất mạnh, nhưng cũng không mạnh bằng lực lượng chứa trong thần vật, không thể hủy diệt nó được.
Sacchi và Patience giật thót mình. Thấy Ferger thoát nạn, mới thở phào.
Nhưng ngay sau đó, họ nghe thấy một tiếng kêu thất thanh!
- A!
Ferger bị đẩy ngã xuống đất như phát điên, cô lớn tiếng hét lên:
- Quần áo của tôi! Tóc của tôi! Khắp người tôi bẩn hết rồi! Đồ khốn! Anh mau xuống khỏi người tôi!! Hu hu…
Khắp người Ferger dính đầy bùn đất, tóc cũng vậy. Cô tuyệt vọng khóc tướng lên!
Thật ra lúc này Tần Xuyên cũng hơi sững sờ. Vừa nay hắn không để ý. Sau lần lao người về phía Ferger này, vị trí của hai tay hắn hơi đặc biệt…
Tay hắn cảm thấy rất mềm mại. Cũng rất đầy đặn. Trước đó vì có lớp áo choàng trùm bên ngoài, nên hắn không nhận ra rằng, cơ thể của cô pháp sư này không hề tầm thường chút nào.
Có lẽ vì tu luyện phép thuật từ nhỏ, cứ ở trong nhà, chỉ học tập và suy nghĩ, không phải làm việc gì nặng nhọc, cũng không vận động nhiều, nên cơ thể rất mềm mại!
Nhưng, Ferger vừa khóc, Tần Xuyên liền cảm thấy vô cùng xấu hổ. Hắn vội vàng xin lỗi, lồm cồm bò dậy.
Nhưng chưa hết, vì đứng dậy vội quá, tay hắn ấn luôn vào ngực Ferger, khiến Ferger lại kêu lên!
- Ưm…
Bây giờ Ferger mới ý thức được tay của Tần Xuyên vừa rồi đặt ở chỗ nào của cô.
Lập tức, Ferger liền đỏ mặt. Đôi mắt sáng màu xám của cô nhìn Tần Xuyên bằng sự phẫn nộ và xấu hổ.
Tần Xuyên sợ toát mồ hôi hột. Hắn thầm nghĩ liệu cô ấy có phóng ra một đòn hủy diệt, tiêu diệt luôn hắn hay không? Vì vậy hắn vội vàng đứng dậy chạy mất.
May mà Ferger không còn tâm trạng đâu để ý đến những việc này. Việc đâu tiên cô làm sau khi bò dậy là gạt đống bùn đất trên người mình, cô bĩu bĩu môi, nước mắt lã chã.
Tần Xuyên ho khan một tiếng, giả bộ rất nghiêm túc:
- Các vị, tôi nghĩ, các vị đừng động vào thần vật nữa. Hình như thần vật có thể gây sét bất kỳ lúc nào. Không ai có thể chống lại được uy lực của sét đâu.
Patience và Sacchi cũng ngầm gật đầu. Ferger không nói gì cả, cô cũng đã ý thức được rằng, cô không thể chống đỡ được sức mạnh của thần vật.
- Kiếm Ma các hạ, vừa rồi anh lại cứu Ferger, hiệp hội Hồng Long chúng tôi nợ anh lần này. Sau khi quay về tôi nhất định sẽ báo với Đại Tế Ti việc này.
Patience cảm kích nói.
Ferger khẽ hừ một tiếng, không thèm để tâm:
- Đã không lấy được thần vật, thì chúng ta mau đi thôi. Bẩn chết đi được! Tôi muốn về khách sạn tắm!
Sacchi bèn nói:
- Đợi một chút. Chẳng lẽ cứ để mặc thần vật ở đây sao? Liệu có người lấy mất nó không? Tôi thấy người của hiệp hội Vu sư chưa đi xa đâu.
Tần Xuyên cũng chau mày. Đây đúng là một việc khó khăn. Đặt ở đây thì không yên tâm. Mà mang đi thì không mang được.
Chính trong lúc này, Thiết Sư dẫn theo một đám đệ tử cổ võ bước đến.
- Mọi người không lấy đi được,vậy thì hãy để chúng tôi xử lý. Chúng tôi sẽ ở đây trông, đến khi nghĩ được cách thì thôi.
Tần Xuyên bèn ngạc nhiên, đưa mắt nhìn:
- Tướng quân Thiết Sư, Hắc La Sát và Tuyết Nữ đâu rồi?
- Vừa rồi hiệp hội Vu sư chạy trốn, họ cũng rời đi luôn rồi. Với thực lực của hai người họ, nếu muốn trốn, chúng ta cũng không cản được.
Thiết Sư thản nhiên nói.
Tần Xuyên buồn bực vỗ trán. Vừa rồi nếu không phải vì cứu Ferger, hắn tham gia vào trận chiến, có thể đã giữ được Hắc La Sát lại.
Lần này thì hay rồi, chẳng biết bao giờ mới phải đối đầu với tên tông sư nham nhiểm giảo hoạt này nữa. Điều quan trọng nhất là, Hắc La Sát không chết, Liễu Hàn Yên cũng sẽ vẫn còn một mối họa ngầm.
- Với thực lực của cậu, lần sau gặp phải Hắc La Sát, giết bà ta luôn là được. Chẳng lẽ còn cần ta giúp ư?
Thiết Sư hỏi.
Tần Xuyên gượng gạo cười. Hắn biết là Hắc La Sát đã đánh giá nhầm thực lực của hắn. Nên Thiết Sư mới thấy Hắc La Sát không phải là đối thủ của hắn.
Hắn cũng không thể phủ nhận việc này. Nếu không sẽ gây bất lợi cho hắn. Nhiều khi phô trương thanh thế lại có thể đảm bảo an toàn.
Nhưng chính lúc này, bên bìa rừng đột nhiên có một số bóng người lếch thếch chạy ra. Đây là đám sát thủ mà Đường Vi dẫn theo.
Chân khí băng ngưng màu đen xuyên qua khu rừng, làm nước mưa đông lại, khiến rất nhiều cây cối bị đâm thành hàng nghìn vết thương.
- Hắc La Sát?
Tần Xuyên bừng tỉnh. Không phải bà ta chạy trốn, mà là đi chi viện cho đám quân đoàn của trang viên!
Tần Xuyên vội lao ra, ôm lấy Đường Vi, ân cần hỏi:
- Em sao rồi? Có bị thương không?
Đường Vi lắc đầu, mắt đầy sự căm phẫn:
- Bọn chúng đến chi viện. Ba sát thủ của công hội chúng ta đã bị bà ta giết chết rồi. Nếu không nhờ Tà Kiếm chặn được bà ta lại, thì bọn em cũng đều gặp họa!