Adria yên lặng một hồi lâu, hít vào một hơi thật sâu, rồi mới bình tĩnh nói:
- Vậy, Kiếm Ma các hạ, anh có ý kiến gì không? Tôi xin nói trước, Trang Viên chúng tôi sẽ không từ bỏ thần vật đâu.
- Tôi cũng đâu có bắt bên nào từ bỏ thần vật. Chỉ có điều, mọi người đâu cần làm mếch lòng nhau như vậy. Mọi người đánh nhau, không bằng tìm một cơ hội thích hợp, để những người muốn sở hữu thần vật trong thế giới ngầm cùng đứng ra tranh đoạt một cách quang minh chính đại.
Nếu tôi nhớ không nhầm, tháng ba năm sau, sẽ đến “Tiềm Long Đại Hội” bốn năm tổ chức một lần. Các thế lực đều sẽ tham gia.
- Mọi người sống trên đời này, ai mà chẳng cần thể diện. Nếu thật sự thất bại trong cuộc tranh đoạt công bằng, thì họ cũng không thể nói gì nữa. Thần vật sẽ thuộc về người xứng đáng. Tiểu thư Adria thấy thế nào?
Tiềm Long Đại Hội, là hội nghị mà thế giới ngầm tổ chức bốn năm một lần. Hiệp hội sĩ binh, hiệp hội sát thủ, tổ chức tình báo, tổ chức Hacker, các cơ quan nghiên cứu bí mật, các nhà buôn bán vũ khí…đều sẽ tham gia.
Đại hội thường sẽ thảo luận về tình hình của thế giới ngầm, cùng hợp tác với nhau. Và cũng giải quyết một số vấn đề mâu thuẫn, tránh tranh đấu với nhau.
Thật ra Chân Long Đại Hội của Trung Quốc lúc bắt đầu cũng tham khảo hình thức của đại hội Tiềm Long.
Nhưng Đại Hội Chân Long chỉ tổ chức trong nội bộ Trung Quốc, còn Đại Hội Tiềm Long thì bao quát tất cả các thế lực trong thế giới ngầm.
Adria do dự một lúc rồi nói:
- Chẳng lẽ anh muốn xây một lôi đài tỉ võ ở Đại Hội Tiềm Long sao? Thế thì chúng tôi không đồng ý. Mặc dù võ giả của Trang Viên rất nhiều, nhưng cũng không thể chọn ra một cao thủ có thể đấu 1 chọi 1 với Kiếm Ma các hạ.
Tần Xuyên nói:
- Tỷ võ ư? Đương nhiên là không cần. Thứ chúng ta muốn tranh đoạt là thần vật. Mà giờ đây không ai tiếp cận được thần vật cả. Đến lúc đó, chúng ta chỉ cần đưa ra đại diện, xem ai có thể chinh phục thần vật, thì thần vật sẽ thuộc về người đó.
- Cuộc so tài này, ai muốn lên trước cũng được. Bởi vì chẳng ai chắc chắn được rằng, người đầu tiên lên liệu có phải là người chết đầu tiên không. Cô thấy sao?
Adria suy nghĩ một lát, cô cũng hơi dao động. Bởi lẽ hiện tại họ không có cách gì để mang thần vật về. Hơn nữa, nếu công khai mang thần vật đi, thì sẽ gây thù chuốc oán quá nhiều, và sẽ còn trở thành mục tiêu công kích của nhiều người, cũng không có lợi cho Trang Viên.
Nhưng chỉ cần có đủ thời gian, họ có thể bảo đội ngũ nghiên cứu khoa học của mình nghĩ ra cách có thể khắc chế năng lượng lôi điện trong thần vật. Trong lúc này, khoa học đáng tin cậy hơn cổ võ nhiều.
- Đề nghị của Kiếm Ma các hạ có thể suy xét xem sao. Nhưng có hai vấn đề. Một là, địa điểm diễn ra Đại Hội Tiềm Long không phải là Colombia. Thứ hai, trước khi đại hội bắt đầu, sẽ phải xử lý thần vật thế nào?
Tần Xuyên nhoẻn miệng cười:
- Đơn giản thôi mà. Chỉ cần mời chủ tịch luân phiên của Đại Hội Tiềm Long – Man Vương Bul-Kathos đến đây, để ông ấy quản lý thần vật. Tôi nghĩ chẳng ai dám đến cướp nó đi đâu.
- Hơn nữa, công khai tranh đoạt thần vật, không chém giết đổ máu, thích hợp với mục đích tổ chức của Đại Hội Tiềm Long. Tôi nghĩ, Man Vương sẽ rất hứng thú thôi. Địa điểm mở hội thì bảo ông ấy đổi thành Colombia là được rồi mà.
Adria nghe xong bèn cười khanh khách:
- Kiếm Ma các hạ. Anh to gan thật ấy, anh muốn bảo đường đường một đáng Man Vương đến rừng Amazon trông thần vật ư? Anh không cảm thấy đó là suy nghĩ hão huyền à?
Tần Xuyên thì không thấy như vậy, hắn thản nhiên nói:
- Không hỏi ông ấy, thì sao cô biết là không thể?
- Tôi và Man Vương từng gặp nhau một lần. Rất tiếc là, Man Vương Bul-Kathos không có chỗ ở cố định, tôi cũng không có phương thức liên lạc của ông ấy. Tôi cũng phải đưa tin đến ông ấy thông qua Phó hội trưởng hiệp hội sát thủ - Cisovsky.
- Đến lúc đó, dù có liên lạc được, đợi khi Man Vương đến chỗ của các anh, cũng chẳng biết phải mất bao lâu nữa. Đêm dài lắm mộng, tôi đâu chờ được.
Tần Xuyên cười nói:
- Không cần phiền hà vậy đâu. Theo tôi biết, Bul-Kathos đang ở Nam Mỹ. Ông ta đến đây chỉ mất vài tiếng thôi.
- Gì cơ?
Adria kinh ngạc, cô ta thầm nghĩ, chẳng lẽ tên Kiếm Ma này đã có qua lại với Man Vương ư?
Mặc dù những người mạnh thường hấp dẫn nhau là chuyện bình thường. Nhưng ngoài Cisovsky, chưa từng nghe thấy Bul-Kathos có một người bạn nào hết. Thật là kỳ lạ.
- Kiếm Ma các hạ chứng minh thế nào đây?
Tần Xuyên cười lớn:
- Rất đơn giản. Giờ tôi gọi điện đi liên lạc, nửa tiếng sau tôi sẽ trả lời cô.
- Nửa tiếng? Được. Kiếm Ma các hạ đã tự tin vậy, thì tôi xin đợi vậy. Nửa tiếng sau, tôi sẽ liên lạc với anh…
Sau khi cúp máy, Tần Xuyên thở phào. Thế là hắn đã lừa được cô ta.
Thật ra hắn vừa rồi có một mưu đồ. Muốn cướp được thần vật trước những người mạnh thế này, nhất định không làm được.
Điều Tần Xuyên nghĩ đến là việc trước kia hắn giằng co với huy chương Hải Thần, suýt nữa mất mạng, nhưng nhờ vào năng lượng hắc ám trong cơ thể, nên mới sống sót.
Nguồn năng lượng này trong cơ thể hắn dường như có sức áp chế đặc biệt đối với thần vật. Chỉ có điều hắn không biết nó dùng thế nào.
Tần Xuyên thấy, nếu có thời gian ba tháng để nắm được nguồn năng lượng này, thì hắn sẽ có cơ hội trở thành người đầu tiên chinh phục được thần vật!
Đương nhiên, kế hoạch này rốt cuộc có thành công được hay không, Tần Xuyên cũng không dám đảm bảo. Nhưng ít nhất là, hắn không cần phải đánh nhau với nhiều bên như Trang Viên, Hồng Long, hiệp hội phép thuật…
Đánh nhau với họ chẳng phải là đâm đầu vào chỗ chết ư? Thật ra, hắn đánh một mình Hắc La Sát đã thấy chật vật lắm rồi!
Phải trở nên mạnh hơn, mạnh hơn, mạnh hơn! Tần Xuyên thầm hét lên trong lòng. Nhưng hắn cũng biết, tu luyện không thể vội được. Ở độ tuổi này của hắn mà đã có được tu vi như vậy là đã phải cảm ơn trời đất, không được tham lam nữa rồi.
Tần Xuyên quay người, ngụ ý bảo Đường Vi, Chu Phương Tinh và những người khác đừng nóng ruột. Hắn cần phải xử lý chuyện tiếp theo.
Tần Xuyên lấy điện thoại của mình ra, thầm mở hệ thống Tiên Tri.