Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 557: Chỉ là vặt vãnh


Mọi người cười khổ, nghĩ các ông là bạn tri kỉ đã nhiều năm, đương nhiên có thể thoải mái như vậy nhưng người bình thường đâu dám nói chuyện với Man Vương chứ.

Tần Xuyên hít sâu vào một hơi, phải thừa nhận cảm giác về Man Vương của hắn y như khi hắn ở bên cạnh thủ trưởng số 2 và gặp người đó.

Nhưng cụ thể bên nào mạnh hơn thì Tần Xuyên không thể phán đoán vì hắn không phát giác được mức độ nông sâu của kiểu người này.

- Ngài Man Vương, cảm ơn ngài đã nể mặt, chính tôi đã mời ngài.

Tần Xuyên cảm thấy mình nên đứng ra, dù gì cũng là kế hoạch của mình.

Ánh mắt Bul Kathos như điện, xoay vòng quanh Tần Xuyên, đánh giá một hồi.

Đường Vi và Từ Kiếm, Tinh Thải cũng đều đi lên thăm hỏi Bul Kathos, dù sao cũng đều là công hội sát thủ, thấy hội trưởng hiệp hội, lại là sát thủ truyền kỳ, đương nhiên phải chủ động chào.

- Hi hi Bul Kathos, đây chính là Kiếm Ma tôi từng nói với anh, tiểu tử này không đơn giản đâu, anh có thể cảm giác được không? Đừng thấy hắn còn trẻ, kiếm thuật rất cao siêu đấy…

- Còn vị này là Hội trưởng Huyết Phượng Hoàng, gần đây kinh doanh Phoenix phát đạt lắm, hai vợ chồng Tà Kiếm, Tinh Thải anh cũng chưa từng tiếp xúc ở khoảng cách gần thế này đúng không. Bọn họ là…

Cisovsky ở bên cạnh cười giới thiệu.

Bul Kathos nhìn bạn cũ nói:

- Cisovsky, mắt tôi không mù, không cần anh giới thiệu chi tiết thế.

Cisovsky tự rước nhục vào người, bĩu môi, lấy một bình Vodka ra uống.

Binh Vương số 3 bước lên phía trước, cúi chào Bul Kathos, nói:

- Ngài Man Vương, cô Adria bảo tôi gửi lời hỏi thăm ân cần đến ngài, cảm ơn ngài đã cống hiến cho sự nghiệp bảo vệ trật tự của thế giới ngầm.

- Trật tự? Thế giới ngầm có trật tự từ khi nào thế? Chỉ là pháp tắc sinh tồn thôi.

Bul Kathos nhàn nhạt nói một câu rồi tự mình đi về phía thần vật đang đặt trên không gian.

Mọi người nhìn thấy ông ta đi đến bên cạnh thần vật, đều có chút căng thẳng.

Patience của Hồng Long nhắc nhở:

- Ngài Man Vương, cho dù là ngài thì cũng phải thật cẩn thận, trên thần vật này có sấm sét mà con người khó chịu được!

Bul Kathos cũng không dừng bước, ông ta đi đến vị trí cách thần vật 1m, yên lặng nhắm mắt lại, dường như đang cảm nhận điều gì đó.

Hơn 10s sau, Bul Kathos mới mở mắt, nhếch miệng cười cười:

- Thú vị, chẳng trách các người ai cũng không làm gì được nó, năng lượng ẩn chứa trong thứ này đúng là rất mạnh.

Lúc này Thiết Sư hỏi:

- Ngài Man Vương có hứng thú lấy ra xem không?

Bul Kathos quay đầu nhìn ông ta:

- Thực lực của ông cũng không tệ, sao ông không đến thử xem.

Thiết Sư đường đường là tông sư mà trong miệng Bul Kathos cũng chỉ là “không tệ”.

Nhưng Thiết Sư cũng không tức giận, ông ta khẽ cười nói:

- Tôi tự nhận không chịu được uy lực sấm sét này.

- Tôi cũng không thể.

Bul Kathos thản nhiên thừa nhận.

Mọi người nhẹ nhàng thở ra, xem ra ít nhất thần vật rất “an toàn”.

- Ngài Man Vương, ngài định bảo quản thần vật này thế nào?

Số 3 còn đang đợi báo cáo với Adria.

Bul Kathos lại cũng không sốt ruột, ông ta quay người đi về phía Tần Xuyên.

- Chuyện thần vật không vội, trước đó, tôi muốn nói mấy câu với người trẻ tuổi này.

Tất cả mọi người nhìn nhau, Tần Xuyên có dự cảm không lành, hơi ngượng ngùng nói:

- Ngài Man Vương, tôi cảm thấy chính sự vẫn quan trọng hơn, hơn nữa… Có chuyện gì từ từ nói, không cần đứng quá gần…

Lát sau, Bul Kathos đã cách Tần Xuyên chỉ khoảng một cánh tay, mặt không thay đổi chằm chằm vào hắn.

- Nghe này tiểu quỷ.

Bul Kathos dùng giọng nói không tốt nói:

- Mặc kệ cậu dùng cách gì tìm được tôi, cách làm này của cậu là không tôn trọng tôi, cậu cần phải bị dạy dỗ.

Trong khoảnh khắc vừa thốt lên câu đó, Bul Kathos giơ quả đấm khổng lồ của mình không nói hai lời đấm vào ngực Tần Xuyên!

Đương nhiên Tần Xuyên có đề phòng trước, lúc này thấy Bul Kathos quả thật muốn đấm mình, dưới chân hắn liền bốc khói, quay người trốn sang một bên.

Cú đấm của Bul Kathos đấm vào không trung, dù đã thu lại một phần sức nhưng vẫn kéo theo một luồng khí rất mạnh, thổi bay tóc của mấy sát thủ đứng cách đó hơn chục mét!

Mọi người có mặt đều hoảng sợ, chỉ một quyền tiện tay như vậy, vẫn chưa dùng sức đã có quyền phong như vậy sao?

Thiết Sư cùng luyện quyền thấy cảnh này, hai mắt khó nén rung động, mặt mũi tràn đầy sự bội phục.

Sắc mặt Tần Xuyên thì đắng chát, lần này không phải hắn khiêm tốn mà thật sự không đánh lại được!

- Ngài Man Vương, hà tất phải như vậy chứ? Tôi biết sai rồi, lần sau sẽ không thế nữa!

Bul Kathos nhíu mày:

- Xem ra… cậu không vui vì tôi chỉ đấm cậu một quyền đúng không?

Còn chưa nói hết, Bul Kathos đạp một chân xuống đất, thân thể như một quả đạn pháo bay ra khỏi nòng súng, lao về phía Tần Xuyên!

Tần Xuyên gần như là tạo ra kiếm giáp Thanh Liên theo bản năng, cũng mặc kệ có làm Bul Kathos bị thương hay không, hắn chỉ vững tin rằng mình không thể tránh được lần tấn công này bởi khoảng cách gần như vậy, tốc độ lại nhanh như thế!

Bul Kathos không để ý đến kiếm khí xung quanh người Tần Xuyên, đưa bả vai bên trái về phía trước húc thẳng vào kiếm giáp.

"OÀ..ÀNH!!"

Kiếm giáp Thanh Liên không hề có tác dụng gì, bị người Bul Kathos đập nát, ngực của Tần Xuyên bị húc trúng. Hắn không kịp kinh ngạc tại sao kiếm giáp Thanh Liên của mình lại như là tờ giấy thì người đã té bay ra ngoài!

“Phụt!”

Tần Xuyên phun ra một ngụm máu, văng gãy ba cây to mới té lăn xuống một bụi cỏ.

- Á!

Tần Xuyên nhịn không được đau đớn rên rỉ, đúng là mất cả nửa cái mạng, ngực không cần sờ cũng biết, ít nhất phải gãy mất bốn cái xương sườn!

Nội tạng cũng lộn tùng phèo, không bị chấn động đến vỡ gan rách mật cũng là nhờ Bul Kathos không có ý định giết người.

Đường Vi cùng Chu Phương Tình đều hét ầm lên, chạy như điên đến bên cạnh Tần Xuyên, xem thương thế của hắn.

Ngoài Cisovsky sớm đã biết thực lực của Man Vương, tất cả những người khác đều sợ ngây người. Người nổi danh khắp thế giới ngầm như Kiếm Ma, ngay cả Hắc La Sát cũng không dám đánh chính diện mà lại bị một phát va đập của Bul Kathos làm hộc máu?

Sắc mặt đệ tử các phái của Trung Quốc ở sau lưng Thiết Sư đều trắng bệch, vốn dĩ Kiếm Ma đã mạnh đến nỗi khiến bọn họ cảm thấy cao không thể chạm, ai ngờ dưới tay Man Vương, Kiếm Ma cũng chỉ là vặt vãnh!

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch