- May mà anh cho tôi không ít thời gian để tôi cân nhắc vấn đề này cẩn thận. Bây giờ tôi biết rồi, hình như tôi thích là người chủ động hơn.
- Hả?
Tần Xuyên có chút choáng váng, không rõ Đường Vi có ý gì.
Đường Vi cười khanh khách nói:
- Hiện tại anh bị thương nhưng bị thương ở bên trên, bên dưới vẫn rất khỏe mạnh, tôi cảm thấy tôi đã tìm đúng cơ hội rồi, anh chỉ còn cách bị tôi ức hiếp rồi.
- Ức… ức hiếp gì chứ, Tiểu Vi Vi, chị muốn làm gì?
Tần Xuyên hơi hoảng hốt, sao nụ cười của người phụ nữ này như là hồ ly tinh vậy.
Bỗng nhiên Đường Vi dạng hai chân ra, cưỡi lên người Tần Xuyên, trượt giữa hai chân của hắn!
Tần Xuyên chỉ cảm thấy bản thân đi vào một con đường ướt át trơn trượt nào đó, sau đó đột phá một tầng trở ngại nho nhỏ…
- Anh!
mặt Đường Vi đỏ hồng, cắn đôi môi anh đào, thì thào:
- Đồ xấu xa… sao còn to hơn nhiều so với khi nhìn bề ngoài thế, đau chết đi được.
Tần Xuyên không ngờ lần đầu tiên với Đường Vi lại là hắn bị cô cưỡi!
Nhưng dù sao hắn cũng rất thoải mái, không khỏi nhún nhún mông, cười hì hì:
- Tiểu Vi Vi, đau thì nghỉ một lát, ổn rồi thì lại tiếp tục.
Đường Vi trợn mắt nhìn hắn nhưng vẫn động đậy, cùng với tần suất lúc lên lúc xuống của bờ mông đầy đặn của cô, Tần Xuyên cũng như là chìm vào hiểm cảnh vậy, hắn phát hiện hình như bị thương cũng rất tốt…
Ban đêm yên tĩnh, phòng khách mê ly, tất cả đều xảy ra lặng yên không tiếng động nhưng lại kiều diễm đầy màu sắc.
Hôm sau, sáng sớm.
Trải qua trận chiến đầu tiên vào tối qua, Đường Vi như ăn rồi mới biết, mới sáng sớm đã bò lên người Tần Xuyên, bắt đầu đòi hỏi hắn.
Thật ra Tần Xuyên cũng chẳng buồn ngủ gì, thừa dịp cậu em của mình buổi sáng tinh thần cực tốt, cũng vui vẻ đại chiến với Đường Vi.
Tối qua, chút chất lỏng hai người lưu lại trên ga giường còn chưa khô hết, trận sáng sớm này lại làm ướt nhẹp ga giường.
Đang lúc hai người tiến hành đến giai đoạn mấu chốt cuối cùng thì tiếng chuông cửa vang lên.
- Cô Đường! Tần Xuyên! Tôi mang đồ ăn sáng đến cho hai người này!
Giọng của Chu Phương Tình vang lên từ bên ngoài cửa.
Hai người bất tri bất giác đã đại chiến gần hai tiếng, mồ hôi như mưa, đều không chú ý đã lỡ thời gian ăn bữa sáng.
Tần Xuyên sững sờ, không biết nên làm thế nào, nhưng lúc này đang là giai đoạn sắp kết thúc, đành nâng người lên, bạo phát lũ quét trong cơ thể Đường Vi.
sau khi bị kích thích, toàn thân Đường Vi co rút một hồi, thở hổn hển đứng dậy khỏi giường, hơi u oán thò tay vỗ “vũ khí” của Tần Xuyên.
- Đồ khốn nạn, rõ ràng đã nói là tôi chiếm thế chủ động, làm thế khác nào sắp giết chết tôi rồi.
Tần Xuyên đắc ý cười cười:
- Tiểu Vi Vi, em đắp chăn lên giúp anh đi, mặc quần áo tử tế rồi ra mở cửa nhé.
đương nhiên Đường Vi cũng biết điều này, cô đắp chăn giúp Tần Xuyên, tự mình mặc áo ngủ rồi đi mở cửa.
Nhưng có che dấu thế nào đi nữa, thì cả hai vừa mới làm hai tiếng đồng hồ, hơn nữa tối qua cũng đại chiến, thế nào cũng để lại rất nhiều dấu vết.
Mấu chốt là trong cả căn phòng đều tràn ngập mùi Hormone của hai người…
Chu Phương Tình vừa vừa đi vào gian phòng, ngửi thấy mùi này mặt liền đỏ bừng, cúi đầu, hơi căng thẳng bước đến bên giường của Tần Xuyên.
Cô gái nhìn chất lỏng trên ga giường và một số khu vực có vết máu, tim đập như hươu chạy, nói lắp bắp:
- Điểm… điểm tâm còn nóng, em mang qua đây một chút… Hai… hai người ăn một chút đi.
Đường Vi nhìn gương mặt của cô bé, cảm thấy hơi buồn cười, bước lên giơ tay sờ sờ mặt Chu Phương Tình:
- Đỏ mặt gì chứ, về sau mọi người đều là chị em tốt.
Hành động sờ mặt này cũng chẳng có gì, nhưng Đường Vi không để ý trên tay cô còn dính chất lỏng sền sệt đặc biệt…
"Ah !"
Sau khi cảm thấy trên mặt bị bôi thứ gì đó, Chu Phương Tình liền sợ đến mức trực tiếp đặt mông ngồi xuống giường.
Đường Vi xin lỗi nói:
- Ngại quá, Phương Tình, tôi chưa kịp tắm, trên người đều có mùi này…
Tần Xuyên ho khan hai tiếng:
- Tiểu Vi Vi, em mau đi tắm đi, đừng dọa Tình Nhi nữa.
- Hứ, thiên vị thế, Phương Tình vừa đến là bắt tôi đi luôn.
Đường Vi đùa rồi đi vào nhà vệ sinh.
Chu Phương Tình thấy hai người không hề e dè chuyện này, mà còn nói một cách ung dung, lập tức cảm thấy hình như mình quá vô dụng. Nói ra thì chuyện Tần Xuyên làm với cô cũng chỉ còn thiếu bước cuối cùng, cô hà tất phải bất an như vậy chứ?
Trong lòng Chu Phương Tình không khỏi hơi không phục, không biết lấy dũng khí ở đâu ra, bỗng nhiên dùng bàn tay mềm mại trắng nõn sờ soạng khẩu súng sắt thép vừa chiến đấu xong của Tần Xuyên…
Tuy cách một lớp chăn nhưng Tần Xuyên vẫn bị hành động này của Chu Phương Tình làm cho giật mình.
Khi bàn tay nhỏ bé hơi run rẩy đó chạm vào mình, Tần Xuyên nhịn không được giật mình một cái, hơi choáng váng hỏi:
- Tình Nhi… em làm…
Chu Phương Tình cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ dưới chăn và phản ứng run rẩy kia, tim đập cũng bắt đầu nhanh hơn.
- Sao thế, ai bảo trước đây anh cũng từng sờ em, bây giờ anh bị thương, em phải thừa cơ sờ lại.
Chu Phương Tình nói rằng mình cũng cảm thấy chẳng sao cả.
Tần Xuyên nghĩ thầm, cho dù không bị thương thì em muốn sờ thì cứ sờ! Hơn nữa, lúc đầu hắn chữa bệnh cho cô nên mới động vào, đâu phải giở trò lưu manh đâu.
Nhưng Tần Xuyên cũng không tranh luận những thứ này với phụ nữ, hắn cười tà nói:
- Được, để cho công bằng, em muốn sờ bao lâu thì sờ.
Mặt Chu Phương Tình đỏ bừng, cảm thấy mình có chút đâm lao phải theo lao rồi. Quan trọng là tay của cô vừa sờ vào, chỗ đó của Tần Xuyên lại bắt đầu hùng dũng đứng dậy!
YAA.A.A.. !
Chu Phương Tình rụt tay, xấu hổ nói:
- Anh… sao anh vẫn được như thế, chẳng phải vừa mới…
Tần Xuyên nghiêm trang nói:
- Tình Nhi em yên tâm, anh lúc nào cũng được, nếu em muốn thử thì bây giờ cũng được.
- Thử… thử cái gì chứ! Em không cần!
Cuối cùng Chu Phương Tình cũng thấy luống cuống, phát giác da mặt mình thúc ngựa cũng không đuổi kịp Tần Xuyên, vội đứng dậy, quay đầu chạy ra ngoài.
Tần Xuyên nhìn cô gái chạy trối chết, cười ha ha, nếu Chu Phương Tình thật sự to gan như Đường Vi thì mới là lạ.
…