Bạch Dạ đưa tay nâng gương mặt xinh xắn của Freyja lên,
- Cô nhìn ánh mắt của tôi, cô cảm thấy tôi đã nghĩ xong chưa?
Freyja lắc đầu, nói thẳng thắn:
- Tôi không nhìn ra được.
Bạch Dạ nở nụ cười,
- Vậy thì đúng rồi.
...
Tần Xuyên cũng không gọi điện cho Chu Phương Tinh, nhưng hắn biết rõ mấy hôm nay Chu Phương Tinh ở nhà tĩnh dưỡng, chẳng đi đâu, nên không sợ không gặp được.
Lúc bước vào cửa Chu gia, bên ngoài có vài chiếc xe sang trọng đang đậu, hình như còn có khách khác.
Tần Xuyên cũng chẳng quan tâm nhiều, mang theo quà tặng bước vào trong, người giúp việc ở cửa thấy Tần Xuyên, cũng không dám ngăn cản.
Còn quản gia nhìn thấy Tần Xuyên liền bước tới vừa cười vừa nói:
- Tần tiên sinh, sao ngài lại đại giá quang lâm? Lão gia chúng tôi cùng với đại gia đang chiêu đãi khách quý ở tỉnh ngoài, hay là ngài đến phòng khách ở hậu viện ngồi đợi?
Tần Xuyên nói:
- Tôi đến tìm Tình Nhi, bọn tiểu Chu đợi chút nữa gặp cũng được.
- Cái này... không may rồi, đại tiểu thư và nhị tiểu thư đều đang gặp khách, người đến là học trưởng của đại tiểu thư, ngay cả cha cậu ấy cũng đến, hình như đến để cầu hôn.
Quản gia vui tươi hớn hở nói.
Tần Xuyên mừng không nổi, cầu hôn? Sao lại như vậy, hắn vừa mới xác định quan hệ với Chu Phương Tinh mà?
Tần Xuyên không muốn nói nhiều, sau khi đẩy quan gia ra, sải bước đi vào trong phòng khách.
Quả nhiên, trong phòng khách đã có vài người, ngoài cha con họ Chu, chị em Chu gia, còn có cả vị học trưởng đẹp trai tên Khải Văn từng gặp trong rừng trước đây.
Ngoài ra, còn có hai người đàn ông tuổi trung niên, một người mặc áo khoác da, tướng mạo đường đường, trông có vẻ là cha của Khải Văn, người còn lại là một ông cụ tóc tai bạc trắng, vẻ mặt ôn hòa.
Vị trí của hai người này, đều ngồi khá cao, hơn nữa khí thế vững vàng ngầm trấn áp cả Chu Vân Phong và Chu Thanh Sơn, dĩ nhiên đều là những nhân vật lớn mà nhà họ Chu không thể đắc tội!
- Bộ trưởng Trương, Bí thư Trương, hai vị đích thân đến cầu hôn với Chu gia chúng tôi, thành tâm thành ý này khiến chúng tôi được được yêu quá mà kinh hãi. Nhưng chuyện của bọn nhỏ, chúng ta là người lớn cũng không thể làm chủ hết, còn phải hỏi lại cháu gái tôi đã.
Chu Vân Phong nói chuyện một cách khách khí với hai vị khách quý.
Ông cụ mim cười nói:
- Chu lão đệ nói có lý, dù sao cháu tôi với cháu gái anh cũng quen nhau mấy năm rồi, hơn nữa lại từng trải qua nguy hiểm ở nước ngoài, kiểu đồng sinh cộng tử này, tôi biết, đây quả là lương duyên trời định.
- Haha, dạ dạ...
Chu Vân Phong với vẻ mặt phức tạp, nhìn về phía Chu Phương Tinh, nhưng không dám đồng ý ngay.
Lúc này Trương Khải Văn đứng dậy, cung kính cúi đầu:
- Ông Chu, bác Chu, từ ngày đầu tiên Phương Tình bước vào đại học, lần đầu tiên cháu nhìn thấy cô ấy, cháu đã thầm mến cô ấy rồi, chỉ không dám dũng cảm thổ lộ. Sau nhưng trải qua nguy hiểm sống chết này, cháu đã hiểu rõ lòng mình, chắc chắn cháu sẽ khiến Phương Tinh hạnh phúc!
Y vừa dứt lời, khiến Chu Phương Tình ngồi bên cạnh mặt đỏ rần, cảm thấy xấu hổ, nhưng lại không biết nên nói thế nào mới phải.
Hai cha con Chu Vân Phong và Chu Thanh Sơn nhìn nhau. Thiếu gia người ta đã bộc lộ tâm tình như vậy, người ta lại là thế gia có chỗ đứng, họ cũng chẳng có lý do nào hay, muốn thoái thác cũng chẳng được.
- Tình Nhi, con thấy sao?
Chu Thanh Sơn đành hỏi ý kiến con gái.
- Dạ?
Chu Phương Tình bối rối, cô muốn nói mình đã có người trong lòng, nhưng lại không tiện nói ra Tần Xuyên.
Chu Phương Ngữ lại cảm thấy Trương Khải Văn rất chân thành, vỗ nhẹ tay chị gái, cười nói:
- Chị, nếu da mặt mỏng chị, em đồng ý giúp chị nhé.
- Trời! Tiểu Ngữ, em đừng làm lung tung! Không phải!
Chu Phương Tình vội cản em gái.
Trương Khải Văn với vẻ mặt thành khẩn đột nhiên quỳ một gối trên mặt đất, đưa một hộp trang sức ra. Mở nắp, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương ít nhất ba cara.
- Phương Tình! Lấy anh nhé! Anh sẽ đối xử tốt với em cả đời!
Trương Khải Văn nói đầy mong chờ.
Chu Phương Tình lộ ra vẻ bất nhẫn, nhưng cảm thấy mình nên dứt khoát, cô nói:
- Học trưởng... em biết anh luôn chăm sóc em, anh cũng là vị tiền bối em rất kính trọng về mặt học thuật, nhưng... nhưng em thực sự không nghĩ sẽ cùng anh đi đến bước đó, xin lỗi...
Cô vừa dứt lời, hai vị trưởng bối Trương gia đều nhíu mày.
Bí thư Trương, cha của Văn Khải nói:
- Chu tiểu thư, phẩm hạnh của Văn Khải kể ra rất tốt, không giống như những vị thiếu gia ăn chơi khác, điều này chắc cháu cũng biết.
- Nó toàn tâm toàn ý theo đuổi cháu như vậy, nếu cháu cứ từ chối nó, thì cũng phải có lời giải thích chứ? Hay cháu chê Trương gia chúng tôi không xứng với Chu gia nhà cháu? Hay Văn Khải không xứng với cháu?
- Không... không phải ạ!
Chu Phương Tình vội vàng giải thích:
- Cháu chỉ coi Văn Khải học trưởng như anh trai, không có tình yêu nam nữ, nên cũng...
- Haha, không có tình cảm sao?
Bộ trưởng Trương cười nói:
- Không có tình cảm, có thể bồi đắp, thế hệ già như ông trước đây lấy nhau, rất nhiều cặp đều lấy trước tìm hiểu sau, lâu dần dĩ nhiên sẽ có tình cảm.
- Cô bé nhà họ Chu! bây giờ đàn ông tốt không nhiều, cháu lấy Văn Khải nhà chúng ta, sẽ không oan uổng đâu. Đừng vì thứ gọi là lãng mạn, mà bỏ qua hạnh phúc cả đời.
Trương Khải Văn cũng thừa dịp rèn sắt khi còn nóng:
- Đúng vậy, Phương Tình, anh không tốt chỗ nào, em có thể nói với anh. Chúng ta hoàn toàn có thể tìm hiểu trước, một hai năm nữa kết hôn cũng được!
Chu Phương Tình cắn môi dưới, cảm thấy vừa bất đắc dĩ lại phiền não. Trương gia thế lớn, Chu gia rất khó mà chống lại được.
Trên thực tế, nếu không phải Chu Vân Phong và Chu Thanh Sơn khá thấu tình đạt lý, trong trường hợp bình thường, con cái thế gia hào môn đều không có cơ hội tự lựa chọn.
Chu Phương Ngữ nhìn thấy chị mãi không đồng ý, mắt lộ suy tư, như nghĩ ra điều gì đó, lập tức nhíu mày, nhưng không nói gì.
Lúc này vừa hay Tần Xuyên bước vào trong phòng, hắn ở bên ngoài đã nghe mấy câu nên cũng biết đại khái tình hình.
Không ngờ cái tên Văn Khải gì đó, vừa về nước đã gọi trưởng bối tới cầu hôn, ra tay cũng nhanh thật.
- Con gái nhà người ta không đồng ý, các người không hỏi nguyên nhân, chẳng lẽ định cướp cô dâu à?