Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 585: Người phụ nữ trên tấm ảnh


Trong lúc Chu Phương Tinh định ăn qua loa chút gì đó, lại nghe chuông cửa vang lên.

Vừa lên lầu, Tần Xuyên cũng nghe được, vẻ mặt buồn bực đi xuống:

- Sao ban ngày ban mặt đã có người tới tìm rồi, có để cho người ta được yên tĩnh không vậy?!

- Thì ban ngày ban mặt người ta mới tới, em tránh đi đây, anh tiếp đãi khách đi!

Chu Phương Tinh cảm thấy mình không nên lộ diện, cho nên cầm đồ ăn chạy lên lầu.

Tần Xuyên đành mở màn hình chỗ chuông cửa, nhìn người bên ngoài, thấy một phụ nữ hơi quen mắt, dường như đã gặp không chỉ một lần.

- Ai đó?

Tần Xuyên hỏi.

Một phụ nữ trung niên, ăn mặc tinh tế, dáng vẻ thướt tha, lên tiếng:

- Tần Xuyên đấy à? Lúc ở thủ đô chúng ta có gặp nhau vài lần, tôi là Tống Viện, khoa trưởng Quốc An.

Tống Viện? Tần Xuyên nhớ tới tài liệu về Tống gia, biết đây là con gái đầu của Tống Bảo Khôn.

Quả nhiên, Quốc An muốn tới điều tra mình, mặc dù Tần Xuyên biết đây là điều không tránh khỏi, nhưng không ngờ lại tới nhanh như vậy, hơn nữa lại là một nữ đặc công tới thăm.

- Tìm tôi có việc sao?

Đương nhiên Tần Xuyên vờ hỏi một câu.

- Là về hai vụ trọng án, bởi vì có một chút liên quan tới anh, cho nên phải điều tra một chút, có được hay không?

Tống Viện mỉm cười.

Đương nhiên Tần Xuyên không thể từ chối, liền mở cửa cho Tống Viện vào đại sảnh.

- Nhà cửa rất tốt, chỉ đáng tiếc là Liễu tướng quân vẫn còn ở Sudan thực hiện nhhiệm vụ gìn giữ hòa bình, anh ở một mình, cũng hơi vắng vẻ.

Sau khi vào nhà, Tống Viện ngồ trên salon, nói một câu vô thưởng vô phạt.

Tần Xuyên cũng rất thong dong, hỏi:

- Uống chút gì không?

- Nước là được rồi, không cần quá phiền phức, tôi chỉ hỏi mấy câu thôi.

Tống Viện nói.

Tần Xuyên rót cho cô ta một ly nước, rồi ngồi đối diện:

- Tống khoa trưởng muốn hỏi gì thì hỏi đi.

Tống Viện vừa mở laptop mang theo, vừa chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt của Tần Xuyên.

Tần Xuyên biết là người phụ nữ này đang quan sát biểu hiện của mình, nhưng hắn cũng từng đọc sách nói về phương diện này, cho nên hết sức bình tĩnh.

Nhưng tướng mạo của Tống Viện, lại khiến Tần Xuyên mơ hồ nhớ tới một sự kiện...

- Về cái chết của Trương Khải Văn và Sở Vân Tiêu, anh có ý kiến gì không?

Tống viện không phát hiện ra điểm gì đặc biệt, mới cất tiếng hỏi.

Tần Xuyên cũng không giả bộ không biết tình hình, giang tay ra, cười nói:

- Hai người đó đều thích người phụ nữ của tôi, họ chết đi, đương nhiên là tốt nhất, chẳng lẽ các vị cho rằng, đó là do tôi giết?

(1)Món ăn vặt gồm thịt, trứng, đậu khuôn, rau củ phối hợp với gia vị thật cay.

- Chúng tôi không thể loại trừ bất cứ khả năng nào, cho nên phải tới hỏi anh một chút. Hôm kia và hôm qua, anh ở đâu?

Tống Viện cười hỏi.

Tần Xuyên đáp:

- Tôi luyện công ở núi Ngọc Khê, cô biết núi Ngọc Khê không? Ở phía đông, cách sân bay Đông Hoa không xa.

Tần Xuyên biết, nhất định Quốc An có chứng cớ mình lái xe ra khỏi sân bay, dù sao hắn có thể biến đổi khuôn mặt, nhưng xe thì không.

Tống Viện nheo mắt:

- Vì sao anh nhất định phải tới vùng phụ cận sân bay để luyện công? Tần gia đâu có thiếu sân luyện công, hơn nữa xung quanh đây cũng rất yên tĩnh?

- Đây là sở thích cá nhân của tôi, không có nguyên nhân gì đặc biệt.

Tần Xuyên đáp.

Tống Viện gật gật đầu, ghi nhớ câu trả lời của Tần Xuyên, rồi đột nhiên hỏi:

- Vì sao họ đều gọi anh là Kiếm Ma? Danh xưng đó từ đâu mà có?

Tần Xuyên cười thầm, hỏi câu đó, dường như Quốc An đã khẳng định hắn là Kiếm Ma, cho nên vờ như chuyện đó đã xác định để gài hắn! Hừm, mưu mẹo cũng không tệ!

Đáng tiếc là hắn không dễ mắc lừa, lập tức ra vẻ ngơ ngác:

- Kiếm Ma? Cô hỏi tôi, tôi làm sao biết? Tôi có phải là Kiếm Ma đâu!

Tống Viện ngẩng lên, nhìn Tần Xuyên chằm chằm:

- Rất xin lỗi, là tôi hỏi sai rồi, bởi vì chúng tôi nghi ngờ, người giết chết họ là Kiếm Ma, hẳn là anh cũng có nghe nói tới cái tên này, hắn là một tên sát nhân điên cuồng biến thái!

Tần Xuyên đáp:

- Tôi chỉ biết là, hình như hắn dã cứu vợ tôi ở Tokyo, cho nên tôi cũng không muốn đánh giá nhiều về hắn.

- Hình như anh không ghen chút nào khi Liễu tướng quân được người đàn ông khác ra tay làm anh hùng cứu mỹ nhân?

Tống Viện hỏi.

- Không phải cô vừa mới nói hắn ta biến thái đó sao? Sao bây giờ thành anh hùng rồi?

Tần Xuyên cười hỏi lại.

Động tác tự nhiên, Tống Viện ung dung cầm ly nước lên, uống mấy ngụm, mới nói:

- Mặc kệ hắn là anh hùng hay kẻ sát nhân, nếu như hắn thách thức vấn đề an toàn của Hoa Hạ chúng ta, thì hắn là kẻ thù của chúng tôi.

Tần Xuyên tỏ vẻ chợt hiểu:

- Ý của Tống khoa trưởng là qua kết quả vụ này mà xác định tính cách một người, điều này khiến tôi nhớ lại một câu chuyện.

- Hả? Chuyện gì vậy?

Tống Việng hiếu kỳ hỏi.

Vẻ mặt cảm khái, Tần Xuyên cười nói:

- Cũng không phải là chuyện gì đặc biệt, chỉ là chuyện một cô bạn của tôi, sau khi sinh ra cô ấy, mẹ cô ấy liền vứt bỏ cô ấy, bỏ ra nước ngoài...Khi lớn lên, cô ấy nói, bất kể lý do vì sao mẹ cô ấy vứt bỏ mình, hễ đã làm loại chuyện như vậy, thì khó có thể được tha thứ.

Khóe mắt Tống Viện hơi rung rung, cô ta im lặng một lát, rồi nói:

- Vậy sao? Chuyện đó đúng là không đáng tha thứ.

Ánh mắt thay đổi liên tục, có vẻ đứng ngồi không yên, Tống Viện đứng lên:

- Tôi đã hỏi xong, cảm ơn anh phối hợp, nếu như anh không còn gì muốn nói, tôi đi đây.

Tần Xuyên nhìn ánh mắt và cử chỉ của Tống Viện, cơ bản xác định được suy đoán trong lòng mình, liền ngăn lại:

- Chờ một chút, tôi có chuyện muốn hỏi Tống khoa trưởng.

Tống Viện vừa hơi xoay người, liền dừng lại, hít sâu một hơi, hỏi:

- Còn có chuyện gì sao?

- Tống khoa trưởng sang Nhật lần nào chưa?

Trên môi thoáng hiện nét cười, Tống Viện quay đầu lại nói:

- Đã rất nhiều năm trước, là đi công tác, nếu như không có chuyện gì khác, tôi đi đây.

- Được, tôi tiễn cô.

- Không cần khách khí, tôi đi một mình được rồi.

Nói xong, Tống Viện bước nhanh ra khỏi phòng, chỉ có điều, tiếng bước của cô ta có phần rối loạn.

Đợi Tống Viện đi khỏi, Tần Xuyên thở ra một hơi, hoàn toàn không nghĩ tới, mẹ của hai chị em Toda, lại là đại tiểu thư của Tống gia! Thảo nào khi nhìn thấy tấm ảnh đó, hắn cảm thấy quen mắt.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch