Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 595: Người chết không chết


Tần Xuyên phun ra một ngụm máu, thân thể nặng nề đập vào thân thuyền bằng thép ở phía sau.

Thấy người đàn ông bị thương, Đường Vi và Bạch Dạ đều hoa dung thất sắc, lập tức bổ nhào qua, muốn vịn Tần Xuyên dậy.

- Chúng mày còn rảnh rỗi để ý đến hắn à? Ha ha, chúng mày còn phải chết trước hắn, nếu không làm sao có thể khiến hắn cảm thấy đau đớn và tuyệt vọng sâu sắc chứ?

Cơ Vô Song lau trán của mình, cái lỗ bị Tần Xuyên đánh thủng kia cũng được lấp lại, dường như chưa từng có vết thương nào vậy.

Tần Xuyên nhìn thấy người đó đi về phía các cô gái, bèn nghiến răng bò dậy:

- Mau chạy đi! Để anh đối phó với hắn!

- Tên này là một quái vật! Đánh xuyên đầu còn không chết. Anh đối phó với hắn làm sao được?

Mắt Đường Vi ngập tràn dòng lệ xót thương.

- Nghe anh! Các em chạy hết đi!

Tần Xuyên trừng mắt, rất hiếm khi hắn quát với các cô như vậy.

- Em không chạy! Đã cùng trải qua biết bao nguy hiểm, dù có chết cũng phải chết cùng nhau!

Đường Vi lạnh lùng quật cường nói.

- Em…

Tần Xuyên không biết phải nói gì nữa.

Cơ Vô Song đùa giỡn lắc đầu:

- Chậc chậc…Màn sinh ly tử biệt cảm động biết bao. Nhưng các ngươi đừng vội, dù sao thì sớm muộn cũng chết thôi.

- Tần Xuyên, cơ thể người chết mà anh nói rốt cuộc là gì. Chẳng lẽ hắn không có nhược điểm ư?

Bạch Dạ thì bình tĩnh hỏi bên cạnh.

Tần Xuyên cười khổ:

- Dài lắm, không nói rõ được ngay đâu…Anh cũng không biết phải đối phó với hắn thế nào.

Cơ Vô Song cười ha ha:

- Lâm trận mới mài đao, các ngươi thật coi thường Cơ mỗ ta quá. Ối chà…Bao nhiêu người con gái xinh đẹp như hoa thế này, ta phải ra tay từ cô nào đây?

- Đừng hòng!

Tần Xuyên nghe những thấy vậy, bèn cố nén vết thương đau đớn ở ngực, ngưng tụ Thanh Liêm Kiếm Khí một lần nữa, rồi bắn về phía Cơ Vô Song như một mũi tên!

- Lôi Vũ!

Kiếm khí điên cuồng của Tần Xuyên rớt dày đặc trên người Cơ Vô Song. Mặc dù một số đã bị năng lượng màu xám cản lại, nhưng phần lớn vẫn xuyên qua cơ thể Cơ Vô Song!

Cơ Vô Song cười ha ha:

- Vô ích thôi! Vô ích thôi! Dù ngươi là kiếm khách, kiếm khí của ngươi có sắc bén đến mấy, thì cũng không thể hủy hoại được cơ thể người chết của ta đâu! Ta vốn đã là một người chết rồi! Không thể chết lại được đâu! Ha ha ha ha…

Cơ Vô Song cười điên cuồng. Mặc dù liên tục bị kiếm khí đánh đến nỗi phải lùi về phía sau, nhưng y vẫn nhân cơ hội phóng quyền cước về phía Tần Xuyên!

Tần Xuyên vừa thi triển kiếm khí như mưa to gió lớn, vừa né những đòn tất công chết chóc của tên này. Nhưng khi tiếp cận lâu với năng lượng tử vong, cơ thể sẽ bị yếu đi, vì vậy động tác của Tần Xuyên ngày một chậm lại…

- Nạp Lan! Bạch Dạ! Dẫn theo Tiểu Nhu, Tích Nhan và Tình Nhi rời đi ngay!

Tần Xuyên vừa chống lại Cơ Vô Song, vừa gào lên với Nạp Lan Thấm ở trên cao nhất.

Người khó chạy nhất tại đây là ba cô gái không có tu vi. Tần Xuyên không thể khuyên Đường Vi đi, chỉ đành bảo những cô gái khác đi trước.

Nhưng Diệp Tiểu Nhu, Lục Tích Nhan, Chu Phương Tình đều không chịu rời đi.

Sau khi Bạch Dạ nhìn hắn với con mắt phức tạp, cô bèn chạy lên lầu nói:

- Các cô mau lên trực thăng đi, tôi bao Freyja lái trực thăng đưa các cố trốn trên không trung!

- Không…Không! Tôi muốn ở cùng với anh Tần Xuyên.

Diệp Tiểu Nhu khóc nấc lên.

Chu Phương Tình cũng không chịu rời đi:

- Tôi không sợ, tôi muốn ở cùng anh ấy.

- Các cô ở đây cũng không giúp được gì, mà chỉ làm anh ấy thêm phân tâm mà thôi. Nếu thật sự suy nghĩ cho anh ấy thì mau đi đi!

Bạch Dạ khuyên.

- Cô và Nạp Lan thì sao?

Lục Tích Nhan hỏi.

Bạch Dạ quay đầu nhìn Nạp Lan Thấm nói:

- Tôi sẽ tự nghĩ cách. Nạp Lan, cô mau cùng các cô ấy đi tránh nạn.

Nạp Lan Thấm cắn môi, nhìn Tần Xuyên đang chiến đấu với khuôn mặt trắng bệch vì bị thương, trên đầu cô xẹt qua lời dặn của mẹ, lòng cô giày vò.

Lý trí cho cô biết rằng, phải chạy mau, bởi lẽ cô chỉ nhận lệnh tiếp cận Tần Xuyên, chứ không phải yêu người đàn ông này thật.

Nhưng, không biết tại sao, vừa nghĩ đến việc bỏ mặc lại Tần Xuyên ở đây để chiến đấu với tên quái vật này, lòng cô lại đau dữ dội!

- Tôi không đi, các cô đi đi!

Bỏ lại người đàn ông đã đốt pháo hoa vì cô, chạy đi một mình, Nạp Lan Thấm không làm được!

Ánh mắt cô trở nên kiên định. Sau khi vừa dứt lời, cô nhảy lên, xoay người trong không trung, rồi đánh một đòn Thiên Cân Thần Thối xuống!

Tần Xuyên đã nhìn thấy bóng người của cô. Lòng thầm nghĩ sao cô ấy lại không nghe lời cơ chứ. Nhưng hắn vẫn phối hợp với cô, lùi lại phía sau!

Cơ Vô Song vừa đứng vững, ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy một chiếc gót chân như một tia sét, đá vào đỉnh đầu của y!

Rắc!

Đầu của Cơ Vô Song bị đòn này đá cho lõm vào trong, vỏ Thiên Linh vỡ vụn, xương cổ cũng vỡ nát!

- Hừ hừ…Thiên Cân Thần Thối Công? Cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cổ Cơ Vô Song lóe lên năng lượng màu xám, rồi cổ và đầu hắn lại khôi phục như cũ!

Nạp Lan Thấm thấy vậy, bèn quay người, lại đá ra rất nhiều đòn thật nhanh như vòi rồng trong không gian. Hai chân cô giống như máy đóng cọc, không ngừng tấn công ngực và đầu của Cơ Vô Song!

- Cuồng Phong Tảo Diệp!

Chỉ trong tích tắc, Nạp Lan Thấm đã đá năm mươi lần!

Cơ Vô Song không kịp để ý, cũng không ngờ cước công của Nạp Lan Thấm giỏi như vậy. Y bị đòn đá liên tục này đẩy ra xa ba đến bốn mét trên boong thuyền!

- Hừ, nếu không phải năm năm trước ta chẳng hứng thú tham gia cái Đại Hội Chân Long vớ vẩn đó, thì danh hiệu đệ nhất thiên tài chưa chắc đã là của ngươi!

Nạp Lan Thấm hất tóc, nói một cách đắc ý.

Cơ Vô Song đang ngã trên boong thuyền bèn cười nham hiểm nói:

- Con đàn bà ngu xuẩn. Ngươi tưởng rằng ngươi làm ta bị thương được sao? Chân ngươi giỏi đá như vậy, thì ta sẽ phế đôi chân của ngươi trước! Hãy nếm thử “Tử Vong Kinh Cức” của ta!

Tần Xuyên ngầm kêu lên không hay rồi, sau đó lao thân ra:

- Cẩn thận đấy!

Hai tay Cơ Vô Song đập vào boong thuyền, liền có một con đường màu xám lan đến vị trí mà Nạp Lan Thấm đứng.

Vô số gai dây leo được ngưng tụ từ năng lượng tử vong quấn chặt vào hai chân Nạp Lan Thấm!

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch