Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 598: Linh và hồn tách rời


Tần Xuyên đau đớn kêu lên thảm thiết, giống như tất cả sinh mạng của hắn đang bị rút dần rút mòn, nó còn đau đớn hơn là phanh thấy xé xác!

Chính lúc Tần Xuyên đang nghiến răng, định dùng Kiếm Khí để chặt đứt tay của Cơ Vô Song, thì năng lượng hắc ám trong cơ thể hắn lại truyền ra một luồng sóng!

Tần Xuyên giật mình. Đột nhiên hắn ý thức được điều gì đó. Chẳng lẽ hắn…đã hiểu lầm từ trước đến nay?

Không phải hắn không khống chế được luồng năng lượng màu đen thần bí này, mà là do chân khí của hắn áp chế nó ư?

Hắn thử cố gắng chèn hết chân khí Cửu Phẩm Thanh Liên về trong đan điền, thu hồi kiếm ý, giao cơ thể mình cho năng lượng màu đen điều khiển!

Hai mắt Tần Xuyên chìm vào một màn đen tuyền, giống như hai viên pha lê đen vậy, kinh dị mà lạnh lùng, bá đạo.

- Hóa ra…Là vậy…

Tần Xuyên lẩm bẩm.

Cơ Vô Song chau mày. Y phát hiện ra có điều gì không ổn. Hình như Tần Xuyên không đau khổ như vừa nãy nữa, mà lại có cảm giác rất hưởng thụ.

Ngay sau đó, Cơ Vô Song kinh hãi phát hiện ra rằng, năng lượng tử vong của y đang liên tục bị cơ thể Tần Xuyên hấp thụ!

Không phải y muốn chuốc vào, mà là Tần Xuyên chủ động cướp nó đi!

Cơ thể Tần Xuyên như được bao bọc bởi một lớp khói màu đen. Một con ác ma màu đen đang há to miệng, muốn ăn hết tất cả năng lượng tử vong của Cơ Vô Song!

- Không…Không…Đừng làm vậy…A!

Cơ Vô Song phát hiện ra mình không còn đủ năng lượng tử vong để phục hồi các vết thương. Cuối cùng y không chịu nổi sự cướp đoạt như vậy, y điên cuồng đẩy Tần Xuyên ra, rồi quay đầu chạy!

Tần Xuyên thì sung sướng ngẩng đầu lên trời hét vang một tiếng. Hắn phát hiện ra những vết thương của mình đã hồi phục hoàn toàn!

Nguồn năng lượng màu đen hùng mạnh này đã từng giúp hắn hồi phục gân mạch đã bị tàn phá. Giờ đây, chỉ một chút thương tích như vậy, đối với hắn hồi phục quá dễ dàng!

Tần Xuyên thấy mình quá ngốc nghếch. Từ trước đến nay, hắn luôn thử dùng chân khí để điều khiển năng lượng màu đen. Hắn tưởng rằng nó giống như sử dụng chân khí, lấy ra được vậy.

Nhưng thật ra, năng lượng màu đen hoàn toàn khác với chân khí. Nó giống như hai cục nam châm cùng cực đẩy nhau. Có chân khí thì không thể sử dụng năng lượng màu đen.

Giờ đây, hắn từ bỏ chân khí, giao cơ thể mình cho nguồn năng lượng màu đen điều khiển. Khi kinh mạch trong cơ thể hắn cũng cuồn cuộn nguồn năng lượng này, tất cả mọi thứ trở nên quá thuận lợi!

Nhìn bóng người chạy trốn thê thảm của Cơ Vô Song, Tần Xuyên nhếch miệng cười một cách tàn nhẫn. Giờ đây, cơ thể hắn tỏa ra đầy sát khí. Sự kinh khủng của hắn bây giờ, ngay cả Tần Xuyên cũng không thể tưởng tượng nổi.

Đường Vi và Nạp Lan Thấm nhìn thấy vậy, thì hơi run sợ, vì họ chưa từng thấy Tần Xuyên như vậy bao giờ.

- Các em đợi ở đây, anh đi ăn sống hắn…

Tần Xuyên cười lạnh rồi định đuổi theo.

Nhưng vừa mới định đi, đã nghe thấy tiếng người nôn ra máu ở phía sau!

- Bạch Dạ!

Đường Vi hét thất thanh. Hóa ra đó là Bạch Dạ đang trị liệu vì không kháng cự nổi thi độc, nên bắt đầu ho ra máu đen.

Tần Xuyên muốn quay đầu nhìn Bạch Dạ, nhưng trong não hắn vang lên một âm thanh khác. Âm thanh này như đang kêu gọi hắn, cứ kệ mặc cô ấy đi, hãy đi ăn miếng “thịt mỡ” béo bở đang chạy trốn kia đã!

Tần Xuyên vò đầu, đầu hắn đau như búa bổ. Hắn rõ ràng cảm thấy tính mạng của Bạch Dạ quan trọng hơn, nhưng tại sao trong đầu hắn lại hiện lên suy nghĩ đi “ăn người” chứ?

Đây là suy nghĩ của hắn, hay là của một ai đó đang khống chế hắn?

- Tần Xuyên! Tần Xuyên anh mau tới đây xem sao! Hình như Bạch Dạ không trụ nổi nữa rồi!

Đường Vi thấy hắn đứng bất động ở đó, bèn rất lo lắng.

Nghe thấy tiếng cô gọi, cuối cùng Tần Xuyên cắn mạnh vào lưỡi mình. Sau một cơn đau kịch liệt, hắn cảm thấy hơi tỉnh táo hơn. Cuối cùng hắn chắc chắn rằng, mình phải cứu Bạch Dạ trước!

Hắn lao đến trước mặt Bạch Dạ, nắm lấy cổ tay cô, phát hiện ra Bạch Dạ đã hôn mê. Nhiều chỗ kinh mạch trên cơ thể biến thành màu đen do bị trúng độc rất sâu!

- Cô ấy trúng thi độc rồi.

Tần Xuyên nói.

- Có thể giải độc không? Nhất định anh có cách mà?

Đường Vi lo lắng hỏi.

Tần Xuyên nhìn Đường Vi bằng ánh mắt lạ lùng:

- Trước kia chẳng phải em rất ghét cô ấy ư?

- Đã đến lúc này rồi mà anh còn châm chọc gì nữa! Chẳng lẽ em là loại người không điều hay sao?

Đường Vi tức giận nói.

Tần Xuyên nhoẻn miệng cười, hắn sử dụng năng lượng màu đen trong cơ thể. Lập tức, quả nhiên rằng nguồn năng lượng này có thể hút thi độc trong cơ thể Bạch Dạ ra!

Gần như với tốc độ mắt thường nhìn thấy được, những chỗ kinh mạch màu đen trên cơ thể Bạch Dạ dần chuyển sang màu đỏ của máu. Khí sắc của cô cũng bắt đầu trở lại bình thường.

Bạch Dạ dần mở mắt. Đường Vi và Nạp Lan Thấm bên cạnh cũng thở phào, mọi người đều khen y thuật của Tần Xuyên thật cao cường.

Thật ra, Tần Xuyên cũng không biết nói thế nào. Hắn biết rằng lý do của tất cả điều này là do nguồn năng lượng màu đen kia thích “ăn” những thứ bẩn thỉu đó…Tử khí, độc khí, tất cả những năng lượng hắc ám, dường như đều rất hợp khẩu vị nguồn năng lượng này.

Điều Tần Xuyên lo lắng hơn nữa là, mặc dù nguồn năng lượng này rất mạnh, có cả khả năng phòng thủ và tấn công, nhưng…nó lại ảnh hưởng đến tâm trí của hắn.

Giờ đây hắn vẫn làm chủ được bản thân, để đưa ra phán đoán chính xác, nhưng trong lần ra tay đẫm máu ở Tokyo lần trước, hắn đã mất kiểm soát.

Tần Xuyên bắt đầu do dự, liệu có nên sử dụng nguồn năng lượng này trong đại hội Tiềm Long sau ba tháng nữa để giành lấy thần vật hay không…

- Cơ Vô Song đâu rồi?

Bạch Dạ vừa tỉnh lại, cô không ngạc nhiên khi thấy Tần Xuyên cứu mình, lập tức lo lắng hỏi.

Tần Xuyên bình tĩnh lại, năng lượng màu đen trên cơ thể tiêu tan, sát khí hung tàn cũng mất dần, hắn cười lắc đầu:

- Không kịp nữa rồi. Có lẽ hắn ta đã chạy xa rồi.

Bạch Dạ chau mày:

- Hắn ta bị anh đánh bại rồi sao? Tại sao không truy sát hắn? Thế này thì để lại nhiều hậu họa lắm đó…

- Anh ấy đâu còn cách nào khác. Nếu cứu cô muộn hơn chút nữa, thì cô đã chết rồi.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch