Bất tri bất giác, ánh mắt nhìn hắn nhìn Liễu Hàn Yên, cũng ôn hòa hơn....
Hai giờ sáng, Liễu Hàn Yên lê bước chân mệt mỏi, đi ra cửa, nói với Thái Văn Quân:
- Sĩ quan phụ tá Thái, cô đi thu dọn hành lý, mai cô chịu trách nhiệm đưa mọi người ra sân bay, sẽ có chuyên cơ đón mọi người trở về.
Thái Văn Quân sững sờ,
- Còn tướng quân thì sao? Cô không về sao?
Liễu Hàn Yên lắc đầu,
- Tôi ở đây, cùng với mấy nhân viên y tế, tiễn mọi người đoạn đường cuối.
- Tôi cũng ở lại! Dù sao để tham mưu Trần dẫn mọi người đi cũng vậy thôi.
Thái Văn Quân nói.
- Không được!
Liễu Hàn Yên quả quyết cau mày nói:
- Ở đây vẫn chưa an toàn, mục tiêu của kẻ thù chưa rõ, vũ khí cũng chưa rõ, hôm nay là trực thăng vũ trang, ngày mai có đạn đạo gì không, không ai biết được! tôi không thể để nhiều người gặp nguy hiểm như vậy!
Thái Văn Quân còn định nói thêm vài câu, Tần Xuyên đứng bên cạnh vỗ vai cô, nói:
- Sĩ quan phụ tá Thái, đây là quân lệnh, nếu cô tôn trọng tướng quân của các cô, vậy đừng cãi nữa.
Nghe Tần Xuyên nói vậy, Thái Văn Quân đành bất đắc dĩ cáo lui rời đi.
- Cảm ơn.
Liễu Hàn Yên nhẹ nhàng thở ra, nói với Tần Xuyên.
- Cảm ơn cái gì, anh biết em sợ dẫm phải vết xe đổ cửa Lưu Bị trước kia. Anh có thể hiểu được, hơn nữa, để những người khác rời đi mới tốt, để chúng ta có thể hưởng thụ thời gian riêng của hai vợ chồng.
Tần Xuyên trừng mắt nhìn.
Liễu Hàn Yên cũng không bị chọc cười, chỉ lạnh lùng nhìn Tần Xuyên,
Tần Xuyên chậc chậc lưỡi, thế này đúng là chẳng biết phối hợp gì cả, với mấy kẻ bị thương thì có thể mỉm cười, sao trước mặt người chồng như mình lại vô cảm đến thế?
Chính lúc này, Trần Chí Hào dẫn theo vài người lính đến, nói với ánh mắt âm trầm:
- Tần Xuyên, có lẽ anh không nghĩ rằng chuyện hồi sáng sẽ được cho qua như vậy chứ?
- Tôi đã tố cáo hành vi của anh lên Bộ an ninh quốc gia rồi, Tham mưu trưởng Long và Bộ trưởng Tống đang đợi anh cho họ một lời giải thích hợp lý!
- Giải thích? Anh muốn giải thích cái gì? Giải thích vì sao tôi tha cho anh một con đường sống? Vì sao không vặn đầu anh à?
Tần Xuyên cười nói.
sắc mặt Trần Chí Hào đỏ lên,
- Anh... cái tên không biết hối cải, anh thật sự nghĩ mình là Đại thiếu của Tần gia thì muốn làm gì cũng được sao! Xác định rõ mình ở vị trí nào đi!
Tần Xuyên đang định nói gì đó, Liễu Hàn Yên lại cản hắn, lắc đầu nói:
- Anh đừng để ý, chuyện này em giúp anh giải thích, đừng làm lớn chuyện.
- Hừ, Liễu Hàn Yên, cô giải thích thay chồng cô? Cái đó cũng phải xem lãnh đạo có đồng ý hay không!
Trần Chí Hào vênh mặt hất hàm nói.
- Tham mưu Trần, tôi là một sĩ quan chỉ huy, tất cả những gì xảy ra ở đây, đương nhiên tôi có quyền nói rõ rồi.
- Vậy tốt, cô muốn giải thích cho chồng cô, vậy thì đi đi, nhưng tôi nói cho cô biết trước, điều này không có nghĩa là Tần Xuyên thật sự có thể trốn được trách nhiệm! Nên biết đánh tướng lĩnh quân đội, cũng không phải tội nhỏ!
Trần Chí Hào hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi trở về phòng họp.
Liễu Hàn Yên thở dài, nói với Tần Xuyên:
- Anh ở ngoài đợi em, em đi nói chuyện rõ ràng với Tham mưu Long và Bộ trưởng Tống, anh sẽ không sao đâu.
Tần Xuyên cau mày nói:
- Vợ, chuyện này do anh khơi mào, anh không hề làm sai, anh không giết cái tên kia đã không có lỗi với y rồi, sao còn phải ăn nói khép nép với y chứ?
- Trần Chí Hào không đáng gì, nhưng Long gia và Tống gia cần phải nể mặt, dù sao Trần Chí Hào cũng là người do họ cử đến.
- Anh muốn bốn đại Vương tộc cúi đầu với một mình anh? E rằng dù anh là Tông Sư cũng không thể có được điều nó. Nếu họ thật sự coi anh là cái đinh trong mắt, vậy thì không chỉ đơn thuần là chịu trách nhiệm pháp luật đâu.
- Tin em đi, không đáng vì loại người như Trần Chí Hào, khiến anh gặp phải nhiều rắc rối hơn, nghe theo em lần này, được không?
Liễu Hàn Yên dịu dàng khuyên nhủ.
Tần Xuyên nhìn nét mặt quan tâm của cô, mỉm cười nói:
- Vợ, em vẫn khá quan tâm đến anh như vậy, sao không thể cười với anh một cái chứ?
Liễu Hàn Yên nháy mắt mấy cái, tựa hồ có hơi nghi hoặc,
- Cười? Vì sao?
Tần Xuyên buồn bực sờ trán:
- Coi như anh chưa nói gì, vậy em đi nói với họ đi, anh nghe em.
- Ừm.
Liễu Hàn Yên gật đầu, đi trong phòng họp.
Tần Xuyên nghĩ một chút, vẫn thấy không yên lòng, đi theo đến cửa, nhưng không vào trong, chỉ muốn nghe thử xem Liễu Hàn Yên nói gì với đám lãnh đạo cấp cao kia.
Lúc này, thông qua tín hiệu vệ tinh, trong phòng họp của bộ đội Trung Quốc, Long Hải Hiên của Long gia, Tống Bảo Khôn Tống gia, đều đang ngồi nghiêm chỉnh.
Tần Xuyên đột nhiên xuất hiện ở Sudan, còn đánh Trần Chí Hào, đây quả thật là hành động khiêu chiến dây thần kinh quân đội, thằng nhóc này đúng là xuất quỷ nhập thần, ra vào lãnh thổ một nước không có ghi chép không nói, hơn nữa còn càng ngày càng hung hăng càn quấy, động một chút lại đánh nhau với quản lý cấp cao của quân đội, cứ như vậy không trừng trị hắn mà được à?
Hơn nữa, sau một loạt chuyện xảy ra gần đây, tin vào suy đoán của Nạp Lan Anh Kỳ, Tần Xuyên có thể là Kiếm Ma, nên quân đội cũng chậm chạp hơn nhiều.
Nếu Tần Xuyên là Kiếm Ma, phải điều tra cẩn thận, không thể mặc kệ hắn, tránh xảy ra huyết hán như ở Tokyo, đến lúc đó có hối cũng không kịp.
Nhìn thấy Liễu Hàn Yên vào lại phòng họp, mà không có Tần Xuyên, Long Hải Hiên cau mày nói:
- Liễu Tướng quân, Tần Xuyên đâu?
- Anh ấy đang ở bên đội chữa trị, tham gia công việc trị liệu, không thể nào phân thân được, hơn nữa chuyện hôm nay trách nhiệm chủ yếu là ở tôi, tôi nghĩ không cần anh ấy phải đến đây giải thích.
- Hả?
Bọn Long Hải Hiên nhìn nhau, hỏi:
- Chẳng lẽ, là cô bảo Tần Xuyên đến?
Liễu Hàn Yên không biết nói dối, nhưng may mà nét mặt của cô vốn bình thản, cho nên sau khi hít sâu một hơi, liền gật đầu nói:
- Đúng vậy, là tôi chủ động liên lạc với chồng tôi, bảo anh ấy đến giúp đỡ chữa trị cho những thương binh ở đây, anh ấy là một bác sĩ xuất sắc, điều này mọi người đều biết.
- Vậy tại sao đánh Tham mưu Trần?
Long Hải Hiên hỏi.