Liễu Hàn Yên hít vào một hơi, rồi đột nhiên đứng dậy, móc ra một tờ bảng biểu trong túi áo, bước đến trước mặt đám cấp trên, đặt tờ giấy trên bàn.
- Đây là gì?
Mọi người thắc mắc, nhìn cho kỹ, tất cả đều không dám tin.
- Đơn xin chuyển nghề? Cô…Cô muốn làm gì?
Tống Bảo Khôn lớn tiếng nói.
Liễu Hàn Yên tự bỏ chiếc mũ quân đội của mình xuống, tháo bộ quần áo mang ngôi sao xuống, đặt hết lên bàn.
- Như các vị thủ trưởng thấy, tôi không thể cung cấp chứng cứ gì để chứng minh chồng tôi là Kiếm Ma…
Trong một năm nay, tôi đã trải qua quá nhiều trận chiến đấu với tổn thất nghiêm trọng. Tôi tự thấy mình không xứng để tiếp tục làm một tướng lĩnh, cũng không xứng làm một quân nhân, vì vậy tôi nộp đơn xin xuất ngũ, và tự nguyện từ bỏ danh hiệp thất tướng quân Thiết Phù Đồ.
Nếu tổ chức đồng ý sắp xếp cho tôi một công việc thích hợp thì tôi rất vui mừng…Nếu không có thì tôi cũng không có ý định nhập ngũ lại.
- Cô… Cô làm vậy, cha của cô – Liễu Trung Nguyên có đồng ý không?
Tống Bảo Khôn chất vấn.
- Tôi nghe lời cha tôi đã hơn hai mươi năm, lần này tôi muốn lựa chọn con đường đi của chính mình.
Liễu Hàn Yên nói rồi dần đi lùi về cửa phòng.
Nhìn đám quan chức cấp cao đang ngơ ngác, Liễu Hàn Yên nở một nụ cười như trút được gánh nặng.
- Tạm biệt, các vị…chú, bác, và các ông đã nhìn cháu lớn lên từ nhỏ.
Nói xong, cô quay người, bước ra khỏi phòng họp, đóng cửa lại.
Chỉ để lại một đám quan chức cấp cao quân đội đang ngỡ ngàng, không nói được câu gì, ngay cả Long Diệp trong điện thoại cũng chỉ thở dài.
Bên ngoài trụ sở quân đội kinh thành.
Tần Xuyên đợi Liễu Hàn Yên chán quá nên đi lại khắp nơi.
Vốn hắn định đi lên cùng cô, nhưng đám cấp cao quân đội không cho phép, họ có chút kiêng kị hắn.
Tần Xuyên muốn nói chuyện với các binh sĩ đang đứng gác, nhưng họ đều nghiêm mặt, không hề có ý lơi là chức vụ.
May mà đợi gần một tiếng, cuối cùng Liễu Hàn Yên cũng chạy ra ngoài.
Điều khiến Tần Xuyên bất ngờ là, mũ quân đội của cô, quân phục của cô đều biến mất, thậm chí tóc cô cũng xõa xuống. Cô vừa chạy, mái tóc vừa bay, giống như một cô sinh viên trong vườn trường vậy…
- Mọi việc xong rồi, chúng ta đi thôi.
Liễu Hàn Yên nói dứt khoát.
Tần Xuyên ngán ngẩm:
- Vợ à, quần áo của em đâu rồi?
- Em cởi ra rồi. Em đã nộp đơn xin chuyển nghề, rời khỏi bộ đội.
Liễu Hàn Yên nói.
- Gì cơ?
Tần Xuyên tưởng mình nghe nhàm, hắn biết rằng Liễu Hàn Yên rất yêu công việc trong quân đội:
- Thế là thế nào? Có phải họ ép em làm gì không? Để anh…đi xử lý cho em…
Liễu Hàn Yên kéo tay chồng lại, cô nở nụ cười hiếm hoi:
- Đây đều là lựa chọn của em, em sẽ nói cho anh nghe sau. Cả ngày rồi chưa ăn gì, em đói quá, có thể đi ăn tối đã được không?
Tần Xuyên sững sờ một lúc, nhìn nụ cười nhẹ nhõm như trút được gông xiềng của cô, lòng hắn bỗng rộn lên.
- Anh hiểu rồi.
Tần Xuyên cười, nói:
- Được, vậy thì…Hôm nay có tuyết rồi, chúng ta đi ăn lẩu nhé? Hay là ăn vịt nướng?
- Ừm…Ăn lẩu đi, mấy năm rồi em chưa ăn lẩu.
Liễu Hàn Yên nghĩ một lát rồi nói.
Suýt nữa Tần Xuyên ngã gục xuống:
- Gì cơ? Khi anh ở trên núi anh còn lấy nồi gốm để nấu lẩu ăn, sao em lại đến nỗi không có cả lẩu ăn chứ?
- Vì lẩu lằng nhằng quá, không thích hợp nấu trong quân đội.
Liễu Hàn Yên nói.
Tần Xuyên hiểu ra:
- Hèn gì em muốn chuyển nghề, nếu là anh, anh không làm từ lâu rồi!
Hai người nói chuyện, bước khỏi quân khu, gọi một chiếc taxi bên đường. Dù sao thì lúc đầu là xe của quân đội chở họ đến đây. Giờ đi ăn lẩu nên không dùng xe đó nữa.
Liễu Hàn Yên nhìn thấy Tần Xuyên ấn vào điện thoại là gọi được một chiếc taxi, cô tò mò hỏi:
- Anh quen lái xe taxi à?
Tần Xuyên cười:
- Giờ mọi người đều dùng phần mềm gọi xe rồi. Bình thường em đều ở trong quân đội nên chưa dùng bao giờ đúng không?
Giải thích một hồi Liễu Hàn Yên mới hiểu. Bình thường cô không quan tâm đến những thứ cần cho cuộc sống bình thường, hôm nay được nghe, cô thấy rất mới lạ.
- Để tí nữa về nhà em dùng thử xem.
Liễu Hàn Yên nói.
Tần Xuyên nói đầy ngụ ý:
- Được thôi, nhưng nếu lái xe taxi gọi điện cho em, em đừng dập máy đấy.
Liễu Hàn Yên đang muốn hỏi tại sao phải dập máy, lập tức cô nhớ lại lúc cô và Tần Xuyên mới quen đã mấy lần xảy ra trận chiến dập điện thoại.
- Ha ha…
Nghĩ đến những điều trước đó, Liễu Hàn Yên nhoẻn miệng cười, lắc đầu.
Tần Xuyên nhớ ra một chuyện:
- Vợ à, hay là gọi em vợ đến ăn cùng nhé, lâu lắm rồi không gặp em ấy!
Liễu Hàn Yên cũng đồng ý:
- Ừm, để em gọi điện cho nó.
Một tiếng sau, ở trong phòng của một quán ăn lẩu ở Bắc Kinh.
Cửa bị đẩy ra, Liễu Tiên Tiên mặc chiếc áo lông vũ cao cổ màu trắng bước vào, gương mặt đỏ hồng đầy hưng phấn!
- Chị! Anh rể!
Liễu Tiên Tiên như chim én về tổ vậy. Cô lao vào lòng Liễu Hàn Yên, mặt dụi đầu vào lòng chị, khiến Tần Xuyên bên cạnh rất hâm mộ.
Liễu Hàn Yên sờ đầu em gái, nở nụ cười vừa thích thú vừa hết cách:
- Em làm gì vậy.
- Chị à, em nhớ chị quá!
- Đâu còn trẻ con nữa, đừng nũng nịu nữa, cởi áo khoác ra đi, ngồi xuống ăn cơm.
- Vâng!
Liễu Tiên Tiên lại thơm lên mặt chị gái.
Tần Xuyên ở bên cạnh bèn giang hai tay ra, mặt khẩn thiết nói:
- Nào em vợ, lâu lắm rồi không gặp em, ôm anh một cái nào.
Liễu Tiên Tiên quay người, trừng mắt, lè lưỡi với Tần Xuyên rồi cởi áo khoác ngồi xuống chuẩn bị ăn.
- Ối đừng! Tình cảm thân thương giữa anh rể và em vợ đâu rồi!
- Hừ! Anh đã bảo sẽ đến Bắc Kinh thăm em, vậy mà lại ăn chơi với người khác ở Đông Hoa, em ghét anh!
Liễu Tiên Tiên tức giận nói.
- Cái này…Ha ha…
Tần Xuyên cười gượng, không đạt được nguyện vọng nên hơi thất vọng.
Nồi lẩu nóng hừng hực, khói bốc nghi ngút, trong căn phòng, ba người vừa nói chuyện vừa ăn thịt dê, thịt bò.
Liễu Hàn Yên rất quan tâm đến việc học của em gái. Những vấn đề hai người nói không giống như chị với em gái mà như mẹ với con vậy.
Tần Xuyên vốn còn nghĩ, có lẽ về sau Liễu Hàn Yên không phải là một người mẹ tốt nhưng thấy cảnh này, hình như cô rất thích hợp làm mẹ.
- Vợ à, em đã từng nghĩ sau khi xuất ngũ sẽ đi làm gì chưa?