Vừa lên lôi đài, Cơ Vô Danh vẫn hỏi một câu:
- Chính anh nhận thua hay là tôi ném anh xuống?
Viên Thông hòa thượng chắp tay trước ngực:
- A Di Đà Phật, mong thí chủ chỉ giáo.
Cơ Vô Danh cũng không nói nhiều, sải bước đi lên, cũng chẳng chú trọng chiêu thức gì, chỉ có một chữ “đánh”!
Nhưng tốc độ ra quyền của anh ta quá nhanh, sức lại quá mạnh, nhìn như mở ra đóng vào nhưng trên thực tế còn phong tỏa chỗ quan trọng của mình, vô cùng kín đáo.
Cùng với việc quả đấm lớn như bao cát rơi xuống, Viên Thông hòa thượng thi triển thân pháp Long Hành Hổ Bộ của Bạch Long Tự, tránh đi hơn chục lần.
Cơ Vô Danh có chút không vui:
- Anh tưởng chỉ tránh né bằng khinh công là xong à? Lãng phí thời gian!
Nói xong, Cơ Vô Danh cũng bắt đầu bước nhanh hơn, anh ta không hề dùng khinh công, chỉ dựa vào khả năng cân đối cơ bắp của cơ thể mình liền đuổi kịp Viên Thông hòa thượng.
Rơi vào đường cùng, Viên Thông hòa thượng đẩy ra vô số chân khí, giải phóng ra một bức bình phong hình tròn khổng lồ ở trước người!
“Lá chắn Hồi Âm!”
Cùng với việc lá chắn được mở ra, nắm đấm rơi toàn bộ lên trên.
Rầm rầm rầm!!
Nắm đấm dày đặc như nhịp trống kích động lá chắn hồi âm, không thể nhìn rõ mỗi giây Cơ Vô Danh đánh ra bao nhiêu quyền, anh ta chẳng khác nào chiếc đóng cọc điên cuồng không biết mệt mỏi, nắm đấm đánh ra đều là thao tác máy móc vậy.
Vốn dĩ Viên Thông hòa thượng muốn dùng lá chắn Hồi Âm để ngăn chặn một đợt công kích mạnh nhất, sau đó sẽ thừa cơ phản công, thi triển Vô Tướng Thần Chưởng… của Bạch Long Tự, tuyệt địa phản kích.
Nhưng y kinh ngạc phát hiện ra Cơ Vô Danh đúng là quái vật, thể lực của anh ta kéo dài mãi không dứt, khiến lá chắn Hồi Âm tiêu hao gần hết chân khí mà cũng không có ý định dừng ra quyền!
Nắm đấm của anh ta mang theo sức mạnh cường hãn, có khả năng xuyên thấu rất cao, Viên Thông hòa thượng không dám tiếp dù chỉ một nắm đấm.
Trọn vẹn năm phút đồng hồ, vì lá chắn Hồi Âm vốn đã rất tiêu hao chân khí, Viên Thông hòa thượng đã không tiếp được chân khí nữa, đành chạy thục mạng về phía sau!
Cơ Vô Danh cũng không đuổi theo, không thở gấp chút nào, nhín vai nói:
- Sao thế, không làm rùa đen rút đầu nữa à? Ông đây vừa làm nóng người thôi!
Rất nhiều khán giả há hốc miệng, trợn tròn mắt, thế này mà mới làm nóng người à? Đánh bao nhiêu quyền rồi? Đánh xuống mặt đất thì chắc cũng phải được mấy cái giếng rồi ấy chứ!
Viên Thông hòa thượng cười khổ không thôi:
- A Di Đà Phật, thí chủ trời sinh thần lực, tiểu tăng tự thấy không bằng, đành nhận thua ở đây!
Toàn trường một mảnh xôn xao, chẳng ai ngờ rằng Viên Thông hòa thượng còn chưa có cơ hội tấn công đã trực tiếp thua!
Người của Cơ gia cũng đều kinh ngạc nói không ra lời, bọn họ biết rõ Cơ Vô Danh rất mạnh nhưng biểu hiện của Cơ Vô Danh đã vượt qua mong muốn của bọn họ!
Cơ Vạn Lý nuốt một cái yết hầu, cả người run run, tự nhủ cười nói:
- Không hổ là huyết mạch quý báu trăm năm mới có một của Cơ gia ta, lão tổ tông trên trời có linh thiêng phù hộ cho, có con trai Vô Danh của ta ở đây, ai dám làm rung chuyển địa vị cổ võ thế gia số một của Cơ gia chúng ta chứ?
Ở khu vực Thần Kiếm Môn, mấy môn nhân đều vô cùng bình tĩnh.
Sau khi dùng ánh mắt thưởng thức nhìn về phía Cơ Vô Danh, Mộ Tiêu Hàn quay đầu nói với Lăng Lạc Tuyết:
- Lạc Tuyết sư muội, chiều nay em sẽ quyết đấu với nhị công tử Cơ gia, hết sức nỗ lực, tuyệt đối không nên quá mức chấp nhất, thực lực của hắn tuyệt đối không phải chỉ có như vậy.
Lăng Lạc Tuyết có chút không phục:
- Dù gã có mạnh đến đâu đi nữa thì cũng không mạnh bằng tên của Tần gia,em bắt buộc phải thắng gã.
Mộ Tiêu Hàn sững sờ, suy nghĩ nhìn về phía Tần Xuyên đang ở bên trong Tần gia, bất ngờ nói:
- Sư muội, ở hồ Thiên Kiếm em tiếp nhận khổ luyện, đau khổ tu hành, luôn nói là để thắng một người, chẳng lẽ không phải vì thắng Liễu Hàn Yên, mà là muốn thắng Tần Xuyên sao?
Lăng Lạc Tuyết nghiêng đầu đi, vẻ mặt quật cường, không trả lời nhưng cũng coi như mặc nhận.
Mộ Tiêu Hàn không khỏi thở dài cười nhẹ,
- Việc gì em phải khổ như vậy, thực lực của Tần Xuyên không tầm thường, chính sư huynh anh đây còn cảm giác được.
Nhưng thực lực của Cơ Vô Danh này, rất có thể chỉ cao chứ không thấp hơn Tần Xuyên, em tuyệt đối đừng miễn cưỡng bản thân, làm tổn thương cơ thể, nếu không mọi người sẽ lo lắng, hơn nữa lúc về làm sao mà báo cáo công việc với sư phụ?
Lăng Lạc Tuyết nghe xong mấy lời này, cũng có chút kinh ngạc,
- Sư huynh, anh rất coi trọng Cơ Vô Danh kia sao?
- Đợi khi em lên đài, tự nhiên sẽ hiểu được sự lợi hại của y. Nghe sư huynh một câu, không nên miễn cưỡng bản thân thân, có được không?
Mộ Tiêu Hàn thành khẩn nói.
Tuy Lăng Lạc Tuyết rất không tình nguyện, nhưng vẫn gật đầu, cô vốn là một cô gái vô cùng tự tin, không cảm thấy mình chênh lệch với Cơ Vô Danh quá nhiều.
Lúc ăn trưa ở nhà ăn, dường như tất cả mọi người đều đang thảo luận, trận chung kết chiều nay ai là người giành vị trí đứng đầu.
Có rất nhiều cách nói khác nhau, có người nói Cơ Vô Danh thần lực bẩm sinh, ngay cả chân khí cũng chưa từng sử dụng đến, thực lực của Lăng Lạc Tuyết tất nhiên cũng ổn định, đến giờ Lăng Lạc Tuyết chưa từng rút Nộ Lôi Kiếm, đòn sát thủ chắc chắn rất bất ngờ.
Đám Tần Xuyên ngồi trên bàn ăn, cảm thấy chẳng có gì để bàn cả, vì ngồi cùng bàn còn có Tần Khải bị thua cuộc, nhìn bộ mặt ủ rủ của Tần Khải, chẳng ai muốn kích động cậu ta.
- Ôi trời, cơm bố thí ở đây khó ăn quá, mùi vị gì thế này!
Liễu Thiển Thiển nằm bò trên bàn,vẻ mặt chán ghét phun thức ăn ra.
Liễu Hàn Yên nhíu mày, gõ nhẹ lên đầu em gái,
- Bao nhiêu tuổi rồi, không thích ăn cũng không thể nhổ ra như vậy.
Liễu Thiển Thiển rụt đầu, nhỏ giọng nói:
- Thật sự không ăn nổi mà, dù sao cũng đâu phải ở trong nhà đâu, chẳng sao đâu.
Tần Xuyên nhìn màu xanh trong hộp, lắc đầu:
- Hoàng kỳ, đỗ trọng diệp, chử thực tử, nhục thung dong, giảo cổ lam... cơm bố thí của Thanh Long tự, còn bỏ thêm mấy vị dược thảo bổ khí dưỡng thần, bỏ dược thảo này vào trong món ăn, hương vị chẳng ra làm sao cả.