Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 630: Anh rất khiêm tốn


Dòng điện bắt đầu dày đặc hơn, uy lực cũng lớn hơn, từ những dòng điện nhỏ, bắt đầu hội tụ lại với nhau thành những dòng điện lớn.

Giống như kim xà nhảy múa, không ngừng gào thét trên lôi đài.

Lúc này Cơ Vô Danh sắc mặt dữ tợn, dòng điện không ngừng kích thích khiến cơ thể y như bị kim đâm không ngừng, gân xanh xuất hiện, răng nghiến chặt, hai mắt hiện tơ máu.

Tiêu hao một thời gian dài trong dòng điện, khiến hành động của y có vẻ chậm chạp hơn, cơ bắp cũng không chịu nghe theo lời sai khiến.

- Ông đây ghét nhất là luận võ với đàn bà, cô chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi sao!? Cơ Vô Danh rống to.

Lăng Lạc Tuyết quát lạnh một tiếng:

- Anh nghĩ sao!?

Vừa nói xong, thân ảnh Lăng Lạc Tuyết vội lui ra sau, Nộ Lôi khua ra sau, một lượng dòng diện lớn trên lôi đài, giống như Bách điểu triều phượng, cùng hội tụ trên kiếm Nộ Lôi!

Trong lúc nhất thời, Nộ Lôi lấp lánh kim quang, giống như thật sự có thể dẫn dụ Thiên Lôi, phát ra những âm thanh đinh tai nhức óc.

Lăng Lạc Tuyết vọt lên không trung, một chiêu “Thiên Trọng” trong Thần Môn Thất Tuyệt Kiếm bỗng nhiên chém xuống!

Kiếm quang, lôi quang trộn lẫn vào nhau, tạo ra một cuồng long lôi điện đang giận dữ, tạo ra ngàn vạn tàn ảnh!

Lôi đài giờ khắc này, chói mắt chưa từng thấy, rốt cuộc mọi người đã hiểu, vì sao thanh kiếm này tên Nộ Lôi.

Không động thì thôi, khẽ động sấm sét liền giáng thế!

Dĩ nhiên Cơ Vô Danh không ngồi yên chờ chết, nhìn thấy mình không thể né tránh chiêu này, y bèn vận Bất Diệt Chân Khí, hai tay chắp lại.

Trong miệng y lẩm bẩm:

- Ba la ba li...

- Đại Phạm Chú!?

Hiện trường có rất nhiều người kinh hoàng, người của Thanh Long Tự cũng thấy có chút quen thuộc.

Thanh Long Tự ngoài Bất Diệt Chân Kinh, còn có một tuyệt học khác là “Đại Phạm Chú”, trong đó có ghi lại chân ngôn mật tông cổ xưa.

Những chân ngôn này đều có những công dụng khác nhau, có thể an thần tĩnh khí, cũng có thể phá thân sát khí, cũng có thể phá hủy kẻ địch!

- Ụm!!

Tiếng hét của Cơ Vô Danh lúc này, là chân ngôn Bất động minh vương, nghĩa là một tiếng hét phá hủy tất cả!!

Lời chú vừa hét lên, lạp tức kích động Bất Diệt Chân Khí, một đạo sóng âm màu vàng kim mang theo uy thế to lớn, đụng vào Thiên Trọng của Lăng Lạc Tuyết!

- Rầm rầm!

Một kiếm như sấm sét giữa trời quang, cuối cùng đã thắng, Cơ Vô Danh gặp phải một kích cuồng lôi, toàn thân run rẩy kịch liệt, đầu gục xuống!

Âm Ba Công mà chân ngôn Bất Động Minh Vương mang theo thực sự khiến cho Lăng Lạc Tuyết khó tránh né kịp, bị chân khí hùng hồn này tập kích, giữa không trung cô cũng phun ra một ngụm máu tươi, như diều đứt dây bay xuống.

Lập tức, cả hai người đều ngã trên lôi đài.

Sau một trận yên tĩnh, Lăng Lạc Tuyết cố gắng hết sức loạng choạng đứng dậy, trận chiến tiêu hao liên tục lúc nãy, lại thêm một kiếm cuối cùng, khiến cơ thể cô đang chịu áp lực rất lớn.

- Đây... là Lăng Lạc Tuyết thắng sao?

Không ít người vẫn còn chìm trong trận va chạm kịch liệt lúc nãy, vẫn chưa lấy lại được ý thức/

Nhưng chưa đến vài giây sau, Cơ Vô Danh gục ở đó, hai tay chống đất, vững vàng đứng dậy.

Tình trạng của y có chút chật vật, đầu đầy bụi đất, trên người có vài chỗ bị cháy đen, còn có chỗ bị phỏng.

- Làm sao có thể...

Lăng Lạc Tuyết cắn chặt răng không cam lòng, cô nghĩ kiếm này của mình đã đủ đánh bại Cơ Vô Song, nhưng không ngờ, tên này vẫn cường tráng như vậy.

Đám người Cơ gia, đều toát mồ hôi lạnh, nhưng cuối cùng lại thở phào trong bụng.

Cơ Vô Danh nhếch miệng cười:

- Một phụ nữ mà có thể đánh được như vậy đã không tệ, đáng tiếc, cô chỉ có thể làm được như vậy thôi.

- Anh vẫn còn đứng được, vậy thì ra chiêu đi.

Lăng Lạc Tuyết không muốn thua như vậy, cô muốn thắng!

Cơ Vô Danh hơi thiếu kiên nhẫn,

- Móa, với tình trạng của cô hiện tại, một đấm là đánh bay được cô rồi, đừng ép tôi đánh phụ nữ, mau cút xuống dưới đi!

- Vậy thì cứ thử đánh bay tôi đi!

Lăng Lạc Tuyết vận chân khí, xông lên như một thanh kiếm!

Nhưng lần này thể lực và chân khí của cô đều đã đến cực hạn, kiếm vừa xuất ra đã bị hai ngón tay Cơ Vô Danh kẹp lại!

Trên kiếm Nộ Lôi có mang theo dòng điện không nhỏ, nhưng Cơ Vô Danh vẫn ngang ngạnh áp chế, không chịu thả ra.

- Đã nói với cô rồi, kiếm có lợi hại, nhưng tu vi của cô không đủ thì cũng chẳng được gì.

Cơ Vô Danh khinh thường nói.

Trên chỗ ngồi của Thần Kiếm Môn, cuối cùng Mộ Tiêu Hàn không kìm chế được nữa, đứng dậy hét lên:

- Sư muội! Không được miễn cưỡng, đây là luận võ, phải có điểm dừng, thua chính là thua!

Khóe mắt Lăng Lạc Tuyết đỏ hồng, nhưng không để ý đến Mộ Tiêu Hàn, quay đầu nhìn về phía chỗ ngồi Tần gia, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Xuyên.

- Anh rể, Lăng Lạc Tuyết đang nhìn anh đó!

Liễu Thiển Thiển nói.

Tần Xuyên sững sờ, hắn cũng không biết Lăng Lạc Tuyết có ý gì, cũng không hiểu lắm.

Lúc này, Lăng Lạc Tuyết ngang ngạnh rút kiếm, muốn tấn công lần nữa, nhưng vẫn bị ngón tay của Cơ Vô Danh kẹp lại, chẳng tốn bao nhiêu sức lực.

Trên khán đài xung quanh, đều vang lên tiếng thở dài, mọi người đều nhận ra, Cơ Vô Danh đã thắng, chẳng qua y chỉ không muốn đánh phụ nữ ngã mà thôi.

- Anh Tần Xuyên, anh đi khuyên chị Lạc Tuyết đi, bảo chị ấy đừng đánh nữa, chị ấy cứ như vậy em buồn lắm.

Tần Cầm không đành lòng nói.

- Anh đi khuyên?

Tần Xuyên vẻ mặt phức tạp, bảo hắn đi khuyên, nhưng hắn lấy thân phận gì? Ngay cả người của Lăng gia, người của Thần Kiếm Môn cũng không bước lên mà.

- Chị ấy có Nộ Lôi kiếm lợi hại như vậy, sao vẫn còn thua thảm thế chứ.

Liễu Thiển Thiển cũng không thể nhìn tiếp được.

Tần Xuyên thở dài:

- Mối quan hệ giữa kiếm và kiếm khách có ba loại, áp đảo kiếm, vậy thì có kiếm cũng được không có cũng không sao, người kiếm tương đồng, thực lực tăng gấp đôi; tệ nhất, thực lực kiếm khách yếu hơn bản thân kiếm, vậy thì cho dù có thần binh lợi khí trong tay, cũng không thể phát huy uy lực thật sự của kiếm.

Nộ Lôi là một thanh kiếm tốt, đủ để Tông Sư sử dụng, tu vi của Lạc Tuyết vừa đột phá Tiên Thiên trung cấp, căn bản không đủ điều khiển Nộ Lôi...

Hơn nữa, kiếm ý của cô ấy căn bản không dung hợp với Nộ Lôi kiếm, kiếm này trên tay cô ấy... chỉ có thể coi là công cụ, không thể tính là kiếm.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch