Tần Xuyên cảm thấy đầu mình như lắc lư, nhưng hắn vẫn nghiến răng bò dậy, nhổ một bãi nước bọt, bên trong mang theo tơ máu...
Hộ pháp Thanh Long tự Khổ Hải pháp sư không đành lòng, bước đến sau lưng Tần Xuyên, nói:
- A Di Đà Phật... Bất Diệt Kim Thân không phải không hề sơ hở, chỉ là Vô Danh từ nhỏ thiên phú dị bẩm, hơn nữa tu luyện khắc khổ, cho nên môn công phu này trên người cậu ta, mạnh hơn gấp đôi, Tần thí chủ buông tay nhận thua đi, chân khí của cậu đối với cậu ta cũng không chiếm ưu thế gì.
Tần Xuyên đâu chịu như vậy, một đấm này, đã khiến hắn thực sự tức giận.
Dưới chân thi triển bộ pháp nhẹ nhàng, Tần Xuyên áp sát Cơ Vô Danh, nhưng lần này Tần Xuyên cẩn thận hơn nhiều, bắt đầu dùng phương thức vây quanh, tìm cơ hội ra tay với Cơ Vô Danh.
Thân ảnh của Tần Xuyên phiêu hốt bất định, như một đám khói xanh, bay quanh cơ thể Cơ Vô Danh, thỉnh thoảng tung ra một đá hoặc một nắm đấm, vị trí công kích, đều là họng, thậm chí là mắt của Cơ Vô Danh.
- Ồ?! Đây không phải thân pháp “'Bộ Phong Tróc ảnh” của Đường Môn chúng ta sao!?
Đám đệ tử Đường Môn bắt đầu kinh ngạc lên tiếng.
Khách môn đang xem bên dưới bắt đầu thấy khó hiểu, Tần Xuyên trước sau thi triển tuyệt học của Côn Luân và Đường Môn, nhưng đều là mô phỏng y chang. Rốt cuộc hắn xuất thân từ môn phái nào?
Điểm này, đám Long Hải Hiên trên đài cao cũng chẳng thấy bất ngờ, khi Tần Xuyên giao đấu với Ám Nguyệt, đã sử dụng võ học nhiều phái, tuy nhiên họ cũng rất buồn bực, rốt cuộc Tần Xuyên biết công phu bao nhiêu môn phái?
Giờ thấy Lôi Quang Quyền và Bộ Phong Tróc ảnh, đều là những thứ trước đây chưa biết,lẽ nào năng lực học tập của hắn thật sự mạnh đến mức nghịch thiên?
Lúc này Cơ Vô Danh rất thiếu kiên nhẫn:
- Mẹ nó! Lại đánh kiểu đàn bà! Nếu là đàn ông thì đánh với ông đây một trận đường đường chính chính đi!!
Cơ Vô Danh lại khua tay, dĩ nhiên đụng phải góc áo của Tần Xuyên.
- Anh cho rằng anh có thể phá được Bất Diệt Kim Thân!? Anh chỉ đang tốn sức thôi!
Tần Xuyên mặc kệ y nói gì, thấy Bộ Phong Tróc ảnh ít có được hiệu quả, lại thay đổi thân pháp một chiêu Lăng Không Phi Dược, một chuyến bay lên cao!
Lượn một vòng, hai chân nhanh chóng chạy về phía Cơ Vô Danh!
Mỗi chân đều tung ra một cú đá khác nhau, nhưng thời gian giao thoa, thời gian lúc nhanh lúc chậm, cái này phong bị không được thỏa đáng.
- Thập Nhị Lộ Uyên Ương Liên Hoàn Thích!? Đây chẳng phải là...
Trên khán đài Tống Bảo Khôn bọn họ đều thất kinh, không ai ngờ Tần Xuyên dám học cả đòn tấn công của tướng quân Ám Nhạc, rết cuộc chuyện gì xảy ra vậy?
Cơ Vô Danh ngẩng đầu ưỡn ngực, ngang ngạnh tiếp đón, mười mấy phút sau , hai tay đột nhiên vồ một cái, bắt được một chân của Tần Xuyên!
- Tiêu rồi!
Tần Xuyên thầm than không ổn.
Quả nhiên Cơ Vô Danh nắm được một chân của hắn, đã dốc người hắn quay đầu ngược xuống dưới!
Tần Xuyên biết nếu lần này thật bị ngã, không chết thì cũng tàn phế. May thay hắn đã sớm có chuẩn bị, ngay khi sắp rơi xuống, hai chân liền cuộn lại.
Như vậy, hắn và Cơ Vô Danh cách nhau rất gần, thừa dịp này, tay phải của Tần Xuyên biến thành móng vuốt lao về phía mắt của Cơ Vô Danh!
- Long Trảo Thủ của Cơ gia?
Không ai ngờ Tần Xuyên còn dùng cả chiêu bài tuyệt học của Cơ gia để đánh lại Cơ Vô Danh!
Dù cơ thể của Cơ Vô Danh có kiên cố đến đâu đi nữa nhưng mắt cũng có thể bị đâm mù, đành tạm thời lùi về phía sau, ngừng động tác, tránh khỏi Tần Xuyên.
Tần Xuyên lập tức lao về phía trước, lại lần nữa ra chiêu Long Trảo Thủ, tấn công vào cổ của Cơ Vô Danh!
Tốc độ của Cơ Vô Danh tương đối chậm, mắt thấy mình sắp trúng chiêu, không kịp lấy tay ngăn cản, không ngờ lại trực tiếp cúi đầu xuống, dùng trán đập vào Long Trảo của Tần Xuyên!
Cái đầu sắt này đã hóa giải được Long Trảo Thủ của Tần Xuyên, đồng thời còn giữ được yết hầu của Cơ Vô Danh.
Cơ Vô Danh đắc ý cười cười, song chưởng sắp chộp về phía bả vai của Tần Xuyên!
Thân ảnh của Tần Xuyên khéo léo co lại dưới đất, lại quỷ dị xuất hiện sau lưng Cơ Vô Danh, dùng cùi chỏ hung hăng đánh vào phần gáy của Cơ Vô Danh!
- Á!
Lần này đúng là Cơ Vô Danh không ngờ tới, bị đánh cho không kịp trở tay, ngã nhào xuống!
Đám đệ tử Đường Môn trên khán đài đều sắp điên lên rồi, đây rõ rang lại là khinh công của Đường Môn, “Ve sầu thoát xác”!
- Hắn… hắn thật sự không phải người của Đường Môn chúng ta sao?
- Cậu ngốc à! Đại thiếu gia Tần gia ở Đường Môn chúng ta mà chúng ta lại không biết à?
Mấy đệ tử Đường Môn mãi vẫn không lý giải được.
Trên thực tế, những người thân có liên quan với Tần Xuyên ở Tần gia, Liễu gia càng trợn tròn mắt!
Bọn họ biết rõ Tần Xuyên rất mạnh nhưng cũng không ngờ Tần Xuyên còn biết cổ võ của nhiều môn phái như vậy, quan trọng là hắn chẳng dùng chút võ công nào của Tần gia, đều dùng võ công của gia tộc và môn phái khác.
Tần Xuyên trên lôi đài cũng chẳng quan tâm xem những người kia nhìn nhận hắn thế nào, nghi ngờ hắn ra sao, lần đầu tiên hắn chiếm được tiện nghi nhưng không hề lộ vẻ vui mừng.
Vì lần dùng khuỷu tay tấn công vừa nãy của hắn đã được coi là chiêu thức vô cùng ngoan độc rồi, nếu dùng trên người võ giả tiên thiên trung cấp bình thường thì kẻ đó đã bị đánh chết rồi.
Nhưng Cơ Vô Danh lại chỉ ngã một phát, cơ thể không hề bị tổn thương gì!
- Hắc hắc, thú vị đấy, tiếc là vẫn không đau.
Cơ Vô Danh bật cười một tiếng, bật dậy khỏi mặt đất, bắt đầu vung quyền lực rất mạnh về phía Tần Xuyên.
Cú đấm sượt qua má Tần Xuyên, hắn cảm thấy đau nhói, đủ thấy được đánh ra cú đấm này cần có sức mạnh rất lớn.
Tần Xuyên cũng không dám duy trì khoảng cách quá gần với anh ta, chỉ có thể di chuyển liên tục dựa vào độ linh hoạt của mình, đồng thời nghĩ cách để tấn công vào chỗ sơ hở của anh ta.
- Trốn tới trốn lui! Mày có phải là đàn ông nữa không?! Ông đây chờ ngày hôm nay đã mấy tháng rồi, mày làm tao quá thất vọng rồi!
Tần Xuyên không để ý đến chiêu khích tướng này của Cơ Vô Danh, nếu hắn có thể lĩnh hội hàm ý sâu xa của “ lực” mà Bul-Kathos đã truyền thụ cho thì khỏi nói rồi, nhưng trước mắt, tố chất thân thể của hắn thật sự không thể sánh với Cơ Vô Danh được.