Nhưng lúc này Tần Xuyên cũng đang buồn bực. Mấy hôm nay hắn bận tu luyện nên cũng không để ý Bạch Dạ làm gì. Nhưng theo lý thường thì chắc Bạch Dạ đang nằm ườn trên giường chứ. Sao đột nhiên lại không thấy ở nhà.
Nhưng dù sao, Tần xuyên vẫn thở phào.Ít nhất thì lần này Nạp Lan Anh Kỳ đã bị vồ ếch hụt.
Tần Xuyên bất giác giơ tay ra, nói:
- Tướng quân Nạp Lan, thực sự tôi không biết cô ấy ở đâu. Nếu ngài có thể tìm thấy cô ấy giúp tôi, tôi vô cùng cảm ơn.
Nạp Lan Anh Kỳ nghe thấy giọng châm biếm của hắn liền nắm tay, gật đầu, nói:
- Được. Tôi nhất định sẽ tìm được manh mối. Rốt cuộc xem cậu có liên hệ như thế nào với Thánh giáo. Người khác có thể sợ, e ngại cậu. Nhưng Nạp Lan Anh Kỳ tuyệt đối không ngồi yên để cậu tự do vung đao vung kiếm tung hoành đâu
Nhất thời, hai ánh mắt giao nhau, nồng nặc mùi thuốc súng.
Nạp Lan Anh Kỳ cũng không ở lại lâu. Sau khi nói cứng như vậy, y liền đưa binh sĩ đi luôn. Đương nhiên, y vẫn để lại vài binh sĩ ở gần nhà Bạch Dạ, giám sát thường xuyên.
Tần Xuyên cùng Liễu Hàn Yên về tới nhà liền gọi điện liên hệ với Bạch Dạ. Sau khi thấy điện thoại tắt máy, vội vàng tìm tung tích của cô qua hệ thống tiên tri.
Nhưng điều khiến Tần Xuyên ngạc nhiên chính là Bạch Dạ và Phù Lôi Nhã đã không về nhà từ buổi trưa cách đây hai ngày sau khi ra khỏi nhà
- Họ lái con xe đó ra ngoài có tra ra được không?
Liễu Hàn Yên hỏi.
Tần Xuyên tìm một chút rồi cau mày, nói:
- Căn bản thông tin đăng ký của chiếc xe đó không có ghi chép. Hơn nữa, nó đi tới góc quay giám sát liền biến mất nên Nạp Lan Anh Kỳ mới không phát hiện ra.
Liễu Hàn Yên nghi ngờ, nói:
- Thật sự anh cũng không biết cô ấy đi đâu à?
Tần Xuyên lắc đầu. Hắn không làm sao đoán nổi Bạch Dạ chủ động mất tích hay gặp phải điều gì bất trắc.
Tuy trong lòng hắn vô cùng sốt ruột nhưng cũng thừa hiểu rằng sốt ruột cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Điều hắn có thể làm chính là tiên tri ở phạm vi toàn cầu rồi tìm kiếm liên tục không bỏ qua bất cứ một dấu vết nào.
Đêm đó, ở trong quân khu Giang Nam, tại bộ chỉ huy trạm đóng quân tạm thời của bộ đội Tinh Đấu.
Trong phòng làm việc của Nạp Lan Anh Kỳ, ngọn đèn dầu sáng trưng. Y đang sắp xếp lại thông tin tình báo cấp dưới đưa về, phân tích những khả năng mà Bạch Dạ có thể đi tới.
- Anh Kỳ, uống chút trà sâm đi. Cơm tối anh cũng không ăn, dù là người nghề võ cũng đâu phải là mình đồng da sắt.
Tống Viện bưng tới một ly trà sâm sơn dã còn đang nóng, để trên bàn làm việc của y.
Hiện tại, mối quan hệ giữa hai người hết sức thân mật. Nó giống như cả hai đang thời kỳ tân hôn trăng mật, rất bám dính.
Nạp Lan Anh Kỳ cầm cốc trà sâm với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Uống xong một ngụm, y thở dài, nói:
- Được em cùng bầu bạn, anh chỉ mong sống thêm trăm tuổi làm sao gục ngã được.
Trên mặt Tống Viện là nụ cười tràn đầy vẻ hạnh phúc. Dường như cô được quay trở về thời thiếu nữ, tim đập thình thịch.
- Nói ra thì, .... hôm nay, đã đi bắt Bạch Dạ anh cũng có chút lo lắng. sợ Minako và Keiko cùng xuất hiện. Hiện giờ anh và Tần Xuyên đang đối đầu với nhau. Cũng may mà họ không nhìn thấy, nếu không lại khiến anh lúng túng. ...
Nạp Lan Anh Kỳ lắc đầu nói.
Tống Viện xin lỗi luôn miệng, nói:
- Thực sự xin lỗi. Anh Kỳ. Em biết anh một lòng một dạ vì quốc gia, nhưng cũng phải lo lắng cho con của chúng ta. Vất vả cho anh quá.
- Ha ha, con gái của em cũng là con gái của anh. Đương nhiên anh phải suy nghĩ đến cảm nhận của chúng.
Nạp Lan Anh Kỳ cười rồi đưa tay nắm chặt lấy tay của người phụ nữ.
Tống Viện cảm động, nói:
- Thực ra, .... em lo lắng cho anh hơn là cho Keiko và Minako. Tuy bình thường Tần Xuyên dễ nói chuyện, nhưng dù sao hắn cũng là Kiếm Ma, ... Làm sao có ai biết được hắn sẽ làm trò điên rồ gì.
- Em yên tâm, trong lòng anh biết rõ điều này. Nếu anh đã chọn việc điều tra hắn thì đã có chuẩn bị tâm lý đầy đủ, ....
Đúng lúc này, không ai trong hai người chú ý tới một vòng sáng màu xanh từ bên ngoài cách đó trăm mét, như một bóng ma bay vào trong phòng.
- Ầm,
Cửa sổ kính chống đạn cơ bản không thể ngăn dược lực xuyên thấu của thứ ánh sáng xanh đó mà vỡ vụn ra.
Nhưng tiếng vỡ vang lên cũng khiến Nạp Lan Kỳ Anh cúi đầu xuống theo bản năng nên đã tự bảo vệ được cho mình.
Ánh sáng màu xanh bay xẹt qua xớt một mảng da đầu của y, xuyên thủng một lỗ to trên bàn.
- Đây là, .... kiếm khí?
Nạp Lan Anh Kỳ kinh nghiệm đầy mình, lập tức nhận ra ngay đây là thủ đoạn tấn công nào. Bất giác, mặt y trắng bệch ra.
Nhưng y vừa nói xong câu đó lại có một luồng sáng xanh khác xuyên thấu qua chỗ kính vỡ vừa rồi, đánh vào đầu y.
- pằng một tiếng giống như trái dưa hấu bị nổ. Cái cổ của Nạp Lan Anh Kỳ đột nhiên như thiếu mất cái gì đó, ....
Tống Viện ở bên cạnh cơ bản không kịp phản ứng. Khuôn mặt bị máu và óc văng bắn tung tóe,....
Á
Trong bộ chỉ huy vang lên tiếng thét thảm thiết xé lòng của người phụ nữ.