Chương 684: Phá gia chi tử.
(2) Sao tôi phải chia cho các người dùng? Hơn nữa, tôi có tiền, đừng nói là năm tỷ, năm mươi tỷ cũng là tiền của tôi làm ra, có gì là phô trương lãng phí? Tôi mua một cái du thuyền, cũng giống như các người vào thành phố mua một hộp trứng gà vậy. Có gì mà lãng phí?
- Mày….cái thằng nhãi con này, từ tiết kiệm đến hoang phí thì dễ, từ hoang phí đến tiết kiệm thì khó! Cho dù hiện giờ mày có tiền, nhưng nếu không kiếm ra được tiền thì sớm muộn gì cũng tới lúc sơn cùng thủy tận!
Tần Xuyên giang hai tay:
- Ai nói là tôi không kiếm ra tiền? Mọi người còn chưa xem tài liệu của tôi mà? Sao lại nói tôi không kiếm ra lợi nhuận chứ?
Lúc này Lục Tích Nhan đưa tư liệu trong tay lên bàn mấy giám khảo, cười nói:
- Các vị cứ từ từ xem, có gì không hiểu cứ hỏi.
Mọi người nghe vậy thấy cũng có lý, không bằng xem trước đã rồi nói.
- Bán bánh nướng có thể mua được du thuyền năm tỷ sao? Chúng tôi rất mong chờ đó.
Tần Hàng cười lạnh.
Lục Tích Nhan nói:
- Tổng giám đốc Tần của chúng tôi không chỉ đầu tư vào bán bánh nướng…
- Tôi biết, còn bán mì hoành thánh, bán bánh bao nữa. Ha ha, Lục tiểu thư, tôi thấy cô chuẩn bị bước sang bên này đi thôi. Vừa rồi cô không có ở đây, không biết chúng tôi đã đầu tư thế nào, có được kết quả thế nào đâu. Tóm lại, ván này, tôi không có khả năng thua!
Lục Tích Nhan nhún vai:
- Thật sao? Tôi lại cảm thấy mình hiểu rõ việc các anh đầu tư hơn chính các anh đấy.
Tần Hàng nhíu mày:
- Có ý gì?
Lục Tích Nhan cười cười đầy thâm ý, chẳng buồn giải thích quay về bên cạnh Tần Xuyên.
Mười mấy phút sau, Lưu Gia Vinh ngẩng đầu lên đầu tiên, khóe miệng nhếch lên một tia trào phúng:
- Không tệ. Nửa năm, công ty ăn uống của mấy người đã mở rộng đến tận Hương Giang, trên cả mười ba tuyến đường của hai thành thị đều có chi nhánh. Dựa theo giá trị hiện tại của thành phố tính ra thì cũng khoảng mười lăm triệu. Nhưng tổng đầu tư của các người, kể cả các loại thu mua, ký túc xá, nhân lực, nguyên liệu đầu vào, là chừng trên dưới mười ba triệu. Nói cách khác, hiện tại các người đã kiếm được hai trăm triệu lợi nhuận. Đối với công việc bán bánh nướng thì đây đúng là thành tích đáng gờm rồi…
Nghe kết luận này, bốn người nhà Chu Tần đều cười, lắc lắc đầu, cũng đã biết kết quả như vậy từ trước.
Tần Uy, Tần Hà và Tần Hàng cũng đều thả được tảng đá trong lòng xuống, cùng tươi tỉnh hẳn lên.
- Chờ…chờ một lát.
Lúc này, sắc mặt mấy giám khảo bên cạnh đều kỳ lạ, thậm chí có hai người nhìn tài liệu mà hai tay run rẩy.
Lưu Gia Vinh bực bội nhìn sang hỏi:
- Làm sao thế?
- Phần cổ phần của Tập đoàn Y dược Chu thị này … Có chuyện gì xảy ra vậy ?
Các giám khảo đều trợn tròn mắt không thể tin nổi :
- Một đồng tiền, mua 74% cổ phiếu Công ty Tập đoàn Chu Thị. Làm sao có thể?
- Không phải trên đó có ghi sao? Tôi đổi độc quyền lấy cổ phiếu của họ. Những phương thuốc kia là độc quyền, là bí mật buôn bán, đương nhiên không thể ghi rõ ra cho người khác biết.
Tần Xuyên cười nói:
- Tất cả quy trình đều theo đúng pháp luật, không tin mọi người có thể đi kiểm chứng.
Lưu Gia Vinh vội cầm bản tài liệu đó lên xem, nhìn một chút, sắc mặt tái nhợt, chấn động toàn thân.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sao lại có Tập đoàn Y Dược ở đây? Không phải hắn chỉ làm mảng thực phẩm thôi sao?
Tần Hàng chất vấn.
Lục Tích Nhan đưa ra một cuốn sách, mở ra một tờ, chỉ vào một điều mục mà sau chuyến đi trở về Tần Xuyên đã thêm vào:
- Khi đăng ký kinh doanh chúng tôi đã có ghi đầu tư vào Y Dược, chỉ là không ghi rõ ra mà thôi. Dù sao chúng tôi cũng chỉ một ít tiền, không cần hỏi xin gia tộc một đồng nào.
Tần Uy nheo nheo mắt:
- Tôi biết Tập đoàn Chu Thị. Tuy là một xí nghiệp gia tộc nhưng cũng có giá trị chừng bảy tỷ. Mua 74% cổ phiếu của bọn họ, cũng không có nhiều lợi nhuận lắm.
Lưu Gia Vinh thấp thỏm vội lên tiếng:
- Không phải vậy, Tổng Giám Đốc, cuối năm ngoái thực phẩm chức năng của Chu Thị đã dọn được đường vào thị trường Bắc Mỹ, đã trở thành xí nghiệp bán đồ thực phẩm chức năng cho cả Bắc Mỹ!
Hiện giờ sản phẩm của Chu thị ở Bắc Mỹ có tiếng vang rất tốt. Giá trị của bọn họ đã tăng tới hơn hai mươi tỷ rồi! Nói cách khác, số cổ phần này của Tần Xuyên có giá trị ít nhất mười lăm tỷ!
- Cái gì?
Mấy người Tần Uy, Tần Hà kinh ngạc nói không nên lời, thậm chí ngay cả mấy người có quan hệ gần gũi với Tần Xuyên như Tần Cầm, Tần Mãnh nghe vậy cũng vô cùng kinh ngạc. Giờ bọn họ mới biết Tần Xuyên biết kiếm tiền như vậy! Nói gì đến những thành viên Tần gia khác, ai nấy đều trợn mắt há mồm!
Một đồng tiền, đổi mười lăm tỷ! Còn có thiên lý hay không?
Khó trách Tần Xuyên không coi du thuyền năm tỷ vào đâu. Tiền lời này người ta mua được ba chiếc đó!