Mặc dù nhìn qua thì chỉ thấy những người này đau đớn quằn quại, thậm chí còn đau đớn khóc lóc nhưng theo như Tần Xuyên nhìn thì xét từ góc độ y học, thương thế của những người này đều là trí mạng, không thể khôi phục lại như ban đầu được nữa, tất cả bọn họ sau này đều không thể động võ.
- Anh Tần Xuyên!
Sắc mặt Diệp Tiểu Nhu trắng bệch chạy ra từ lều vải dựng tạm đến ôm cổ Tần Xuyên.
- Chuyện này là sao vậy em?
Tần Xuyên cau mày hỏi.
- Những người này lúc nãy đến quấy rối em, bọn chúng còn lấy súng uy hiếp em nữa… đồng nghiệp vì muốn bảo vệ em nên đã bị bọn họ làm bị thương, em vội vội vàng vàng gọi điện thoại cho anh, em còn tưởng là không kịp…
Nhưng may là lúc đó bác sĩ Borrman đúng lúc tới đây để hỏi thăm tin tức của anh. Ông ấy vô cùng lợi hại, là ông ấy đã đánh ngã tất cả bọn chúng.
Diệp Tiểu Nhu kể lại.
- Bác sĩ Borrman?
Tần Xuyên thầm kêu không ổn rồi, hắn an ủi cô, có chút bấc đắc dĩ nhìn về phía lều vải.
Quả nhiên, Bul-Kathos với vóc người to cao vạm vỡ đang dùng ánh mắt sắc bén nhìn hắn.
- Hì hì…Haizzz.
Tần Xuyên có chút lung túng cười cười.
Diệp Tiểu Nhu vốn không biết là hai người đã biết nhau từ trước, ổn định lại tâm tình hoảng sợ của mình, quay đầu lại cười nói:
- Bác sĩ Borrman, đây chính là người đứng đằng sau hội từ thiện của chúng tôi cũng là người yêu của tôi, anh ấy tên là Tần Xuyên. Tiền của bọn tôi đều là do anh ấy ủng hộ, hôm qua đã không thể giới thiệu cho ông biết.
Đội cứu chữa bệnh đứng xung quang sau khi nghe xong đều giật mình nhìn Tần Xuyên.
Bọn họ đều nghĩ rằng, người yêu của Diệp Tiểu Nhu có nhiều tiền như vậy chắc chắc sẽ là một người đã bước vào tuổi trung niên, không ngờ tới lại là một người còn trẻ như vậy.
Bul-Kathos bước đến trước mặt Tần Xuyên, vươn tay ra, nói:
- Rất hân hạnh được gặp anh, Tần Xuyên tiên sinh.
Tần Xuyên biết người này không muốn tiết lộ thân phận trong thế giới ngầm của mình, vì vậy cũng cứng ngắc bắt tay với ông ta:
- Bác sĩ Borrman, chào ông.
- Tôi có vài lời muốn nói với anh, không biết anh có rảnh nói chuyện cùng tôi không?
Mặc dù là câu hỏi nhưng giọng điệu này của Bul-Kathos lại khiến cho người khác không thể cự tuyệt được.
Trong lòng Tần Xuyên âm thầm đau khổ nhưng lại không thể nói ra, nghĩ thầm không phải là sẽ bị “tẩn” cho một trận đấy chứ… Bình thường đều là mình đi đánh người khác nhưng lần này lại là Bul-Kathos, thực sự là không thể đánh lại a!
- Đương nhiên là có thể rồi, vậy chúng ta nói chuyện ở đâu đây?
Tần Xuyên bất đắc dĩ cười nói.
Bul-Kathos quay đầu lại nói với Diệp Tiểu Nhu:
- Diệp tiểu thư, chuyện ở chỗ này tôi đã báo cảnh sát rồi, những người kia cứ giao cho cảnh sát là được. Cô cứ tiếp tục công việc mình đi, tôi với người yêu của cô cần tìm một chỗ để “tâm sự”.
Diệp Tiểu Nhu cũng không nghi ngờ gì, cười gật đâu:
- Được, thật sự là rất cảm ơn bác sĩ Borrman, võ thuật của ông thật lợi hại!
- Chỉ là sức lực có chút mạnh hơn bình thường mà thôi!
Bul-Kathos nói một câu vô cùng “khiêm tốn” sau đó quay đầu lại nói với Tần Xuyên:
- Đi theo tôi.
Nói xong liền tự mình đi trước.
Tần Xuyên rất không tình nguyện nhưng cũng chỉ có thể đi theo Bul-Kathos đi hết hai con đường, sau đó đi vào một tòa nhà cũ kĩ có hai tầng.
Nơi này là văn phòng tạm thời của tổ chức y tế quốc tế, vì để đối phó với virus zika nên chính phủ đã cống hiến cho tổ chức.
Bul-Kathos có một phòng làm việc của riêng mình, bên trong toàn là tài liệu, sách vở y học.
Suốt dọc đường đi cho đến khi vào đến phòng làm việc, Bul-Kathos đều không nói gì, ông ta cầm một tập tư liệu điều trị của bệnh nhân ở trên bàn làm việc lên đưa cho Tần Xuyên.
- Chuẩn đoán thử xem, bệnh nhân này nên chữa thế nào?
Bul-Kathos nói, khuôn mặt không chút biểu cảm.
Tần Xuyên không vui hỏi lại:
- Ý ông là gì? Đây là trường hợp của ai vậy ?
- Bác sĩ của tổ chức chúng tôi sẽ chỉ tiếp nhận những ca khó chữa mà thôi, còn đây chỉ là tư liệu bệnh án của một người dân bản địa, cậu không cần phải hoài nghi nhiều làm gì.
Bul-Kathos nói.
Tần Xuyên nghĩ nghĩ một chút, hỏi:
- Ông đang khảo sát y thuật của tôi?
- Diệp tiểu thư nói cậu là một bác sĩ rất giỏi, nhưng tôi không tin, bởi vì tôi chỉ từng nhìn thấy cậu giết người mà thôi. Chính vì vậy lần này tôi muốn cậu hãy chứng minh cho tôi thấy cậu cũng có thể cứu người.
Ánh mắt Bul-Kathos đầy vẻ nghi ngờ.
Đương nhiên trong mắt vị võ giả truyền kì này thì Tần Xuyên đúng là tiếng xấu khắp mình, không chỉ là một kẻ lạm sát người bừa bãi mà còn là một tên playboy phong lưu, nói chung là chẳng có chỗ nào tốt cả.
Nhưng lần này, Tần Xuyên lại thay đổi một cách nhanh chóng, đột nhiên trở thành nhà từ thiện vĩ đại, âm thầm làm nhiều việc tốt. Điều này khiến cho Bul-Kathos cảm thấy có chút lúng túng, không biết phải đối mặt thế nào với vị nhân tài mới nổi được mọi người biết đến này.
Chính vì vậy, ông ta cần phải xác minh xem những lời Diệp Tiểu Nhu nói có đúng hay không, hay đây chẳng qua chỉ là một vở kịch do Diệp Tiểu Nhu cùng Tần Xuyên hợp tác nhằm lừa gạt hảo cảm của ông ta?
Tần Xuyên đại khái cũng đã đoán ra được ý đồ của ông ta, cười tự giễu, đối với loại thăm giò thầm lặng như vậy hắn cũng không bài xích lắm, dù sao thì khám bệnh cũng là chuyện mà hắn nên làm.
Hắn mở túi đựng tài liệu ra, lấy ra tất cả những bức ảnh cùng tài liệu của bệnh nhân, sau đó chăm chú nghiên cứu.