Tần Xuyên lao tới như một kẻ điên, ôm lấy thi thể Đường Vi, phát hiện cô không còn hơi thở, cũng không còn mạch đập, hoàn toàn mất hết dấu hiệu của sự sống!
Nước mắt trong suốt chảy xuống khóe mắt cô, nhưng cô cũng không cảm thấy nữa.
Cơ thể cô, từ từ lạnh đi, từ từ cứng lại..
Tần Xuyên cảm giác như không gian xung quanh mình đóng băng lại, không nghe nổi tiếng động gì nữa, cũng không biết mình đang ở đâu.
Lòng y như bị đấm thật mạnh, rồi day, nghiền, đau tới mức không thở nổi.
Cảm giác tuyệt vọng, bi thương, tức giận này đã tác động đến năng lượng hắc ám trong cơ thể hắn.
Vô số cảm xúc tiêu cực đã bị dao động tới mức xưa nay chưa từng có!
Từ hai mắt hắn, khói đen dần bốc lên. Hắn không muốn nghĩ, càng không quan tâm tới hết thảy…
Hắn để cho năng lượng hắc ám trong cơ thể mình nuốt hết nội tâm, hắn không buồn quan tâm sau này sẽ xảy ra chuyện gì…
Xa xa, nhìn thấy năng lượng hắc ám trên cơ thể hắn, khuôn mặt Hắc La Sát trắng bệch. Y lập tức nhớ tới khi ở Đông Kinh mình đã bị năng lượng quỷ dị mạnh tới mức phi thường này đánh cho không thể chống đỡ nổi!
Cho dù có hóa thành tro y cũng sẽ không quên được nỗi sợ hãi khắc cốt minh tâm này!
Ánh mắt y do dự một chút, thân ảnh lóe lên, lẩn vào giữa đám người hỗn loạn, không thấy bóng.
Mà mấy người Đông Phương Tinh Thải, Kiệt Mễ Lai còn đang đối phó với các cao thủ của Hiệp hội Vu sư cũng chú ý tới sự thay đổi của hắn.
Năng lượng hắc ám trên cơ thể Tần Xuyên tản ra mang theo sự uy áp có thể chấn nhiếp tất cả.
- Đây là năng lượng gì đây? Không phải chân khí, cũng không phải kiếm khí. Rốt cuộc là cái gì?
Jaymelai tự lẩm bẩm.
Ferger đang bị tra tấn tinh thần cũng quên cả đau đớn, ngơ ngác nhìn Tần Xuyên.
Cả cơ thể Tần Xuyên đã bị năng lượng Hắc ám vây quanh, tựa như cả không gian quanh hắn đều chìm vào bóng tối.
Khi tất cả mọi người còn đang ngơ ngác không hiểu hắn bị làm sao, thì, Tần Xuyên biến – mất.
Quả thực, cơ thể hắn di động nhanh đến mức chỉ để lại ảo giác cho họ, lập tức không thấy hắn đâu.
Một bóng đen lách vào trong đám người, trên đường hắn đi, tất cả hô lâu, hủ thực trùng, đều bị năng lượng hắc ám này đánh nát, như thể gặp phải thiên địch.
Thậm chí, trong số những người đang chạy trốn kia mà chạm phải năng lượng hắc ám này cũng bị hút cạn sinh mệnh, chỉ còn vô số thi thể xám trắng khô quắt.
Mà Hắc La Sát ở cửa sau hội trường đang muốn chạy trốn chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Một áp lực khủng bố như biển gầm muốn nuốt trọn cả y!
- Không..không thể nào!
Hắc La Sát quay phắt lại, nhìn thấy Tần Xuyên đã đứng sau lưng hắn!
Hai mắt Tần Xuyên đã hoàn toàn biến thành màu đen u tối, như địa ngục sâu hun hút không thấy đáy, nét mặt hắn lãnh khốc tuyệt tình đến cực hạn, không thấy một chút cảm giác nào trên đó.
- Cút ngay!
Hắc La Sát sợ hãi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, gần như dốc toàn lực đánh một đòn băng ngưng chưởng mạnh phô thiên cái địa.
Nhưng tất cả chân khí băng ngưng màu đen gặp phải năng lượng hắc ám đều như biến thành hơi nước, không còn một chút lực sát thương nào.
Một bàn tay của tần Xuyên vồ tới.
Nhìn thì tưởng chậm, nhưng lại rất nhanh, khiến cho Hắc La Sát không thể tránh né.
Y chỉ cảm thấy đỉnh đầu mình lạnh buốt, khí lự toàn thân bị khóa cứng, thậm chí, y còn cảm thấy mình sắp tè ra quần.
Không phải vì y nhát gan, mà là….cảm giác giống như con chuột bị con chim ưng quắp trúng, đây là sự sợ hãi bản năng của động vật khi gặp thiên địch.
Tần Xuyên trước mắt không phải là một người nữa, mà là một Ma Thần, một Ma Thần ăn thịt người!
Hắn cũng không cho y thời gian để suy nghĩ và giãy dụa, miết miết ngón tay, đầu Hắc La Sát bị bóp như một quả cam, “nước” văng tung tóe.
Máu tươi bắn tung tóe trên mặt Tần Xuyên. Chân khí hùng hậu của một tông sư lập tức bị năng lượng hắc ám của hắn hấp thu hết.
Tuy tình cảnh nơi này đã rất khẩn trương, khắp nơi đều là người chết, nhưng vẫn có rất nhiều người chú ý tới cảnh Tần Xuyên đuổi giết Hắc La Sát.
Một màn này thực sự quá quỷ dị. Đường đường là tông sư, lại bị bóp nát đầu dễ dàng như vậy sao?
Hai đại cường giả Vu Vương và Man Vương cũng ngừng đánh nhau, kinh ngạc nhìn sang.