Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 735: Tao có thể thắng chính mình (1)

Chương 735: Tao có thể thắng chính mình (1)

Giết chết Diabla xong, Tần Xuyên cũng không hề vui vẻ, dường như hắn chỉ vừa làm một việc không đáng nhắc đến vậy.

Sau khi nhảy xuống khỏi trụ cột, hắn bước đến chỗ khối bùn có thần vật, một quyền đánh lên, khối bùn chia năm xẻ bảy.

Thần vật màu vàng ở bên trong chiếc túi kia cũng lộ ra.

“Xì xì! Xì xì!”

Dòng điện chạy trên thần vật, dường như cũng thể hiện sự bất an của thần vật.

Tần Xuyên nhếch miệng cười cười:

- Đừng căng thẳng, tao sẽ không làm gì mày đâu.

Nói xong, Tần Xuyên trực tiếp túm lấy thần vật.

Trên thần vật đột nhiên phát ra dòng điện cực mạnh, dòng điện vàng rực phát ra tiếng vang rất lớn.

Nhưng sau một hồi cuốn đi tất cả của năng lượng hắc ám, năng lượng của thần vật liền bị áp chế, không còn chút động tĩnh nào.

Tần Xuyên hừ lạnh một tiếng, thu lại thần vật rồi lập tức xoay chuyển ánh mắt, quét về phía Man Vương đang ở cách hội trường vài trăm mét.

Thân ảnh hóa thành một luồng gió màu đen, trong nháy mắt Tần Xuyên đã đến trước mặt Man Vương.

Bul Kathos lập tức tinh thần căng cứng, lần đầu tiên kể từ lúc chào đời tới nay, ông ta phải đối mặt với một đối thủ hoàn toàn không nhìn thấy hy vọng chiến thắng, đương nhiên vô cùng căng thẳng.

- Mày không phải Kiếm Ma, mày là ai?

Bul Kathos nhịn không được hỏi.

Tần Xuyên lạnh lùng nhìn ông ta, chẳng có hứng thú trả lời, ánh mắt hắn dừng lại trên thi thể Đường Vi mà Bul Kathos đang ôm trên tay.

- Uhm… đúng lúc, cô ta cũng ở đây.

Trong mắt Tần Xuyên lộ ra thần sắc khủng bố phức tạp khó tả, âm trầm quỷ dị, dường như mang theo vô số thù hận.

Trong giây lát, trên tay Tần Xuyên ngưng tụ ra một luồng năng lượng màu xám đen, làm bộ muốn đánh lên thi thể của Đường Vi.

Bul Kathos cảm thấy không ổn, lập tức lùi về phía sau hơn chục mét, lớn tiếng nói:

- Mày muốn làm gì?

Tần Xuyên giương mắt nhìn ông ta:

- Tiểu tử, mày muốn bị đánh thành bột mịn với người đàn bà này sao?

Sắc mặt Bul Kathos đại biến, tên “Tần Xuyên” này lại gọi ông ta là “tiểu tử” sao? Hơn nữa Đường Vi là người phụ nữ của hắn, Đường Vi chết khiến hắn bi ai đến mức độ đó, nhưng nay hắn lại muốn tận tay đánh cho thi thể của Đường Vi tan thành mây khói?

- Được rồi, vậy thì cùng chết.

Tần Xuyên lắc đầu.

Thân ảnh hắn chợt lóe lên, chỉ trong nháy mắt đã lại xuất hiện trước mặt Bul Kathos!

Bul Kathos đang định chạy trốn nhưng lại phát hiện Tần Xuyên ở trước mặt tốc độ quá nhanh, ông ta không thể tránh được!

Mắt thấy một luồng năng lượng giết chết cả đại ác ma Diabla sắp đánh đến nhưng Bul Kathos lại chẳng có sức phản kháng.

Ah!!

Đột nhiên Tần Xuyên dừng lại động tác, sau khi năng lượng trên tay tản đi, hắn ôm đầu, bắt đầu đau khổ lăn lộn dưới đất.

- Tiểu tử thối! Mày yên tĩnh cho tao! Mày còn không ngoan ngoãn…

Tần Xuyên vẻ mặt nhăn nhó, nhe răng trợn mắt, thậm chí bắt đầu dùng đầu hung hăng đập xuống đất.

Sau khi thở hổn hển mấy lần, Tần Xuyên ngẩng đầu, mặc kệ mặt đầy vết máu, quay đầu kêu lên với Bul Kathos:

- Mau đưa cô ấy đi! Rời khỏi đây! Mau!

Bul Kathos choáng váng rồi, ông ta sống đã mấy chục năm mà chưa từng không biết làm thế nào như vậy:

- Rốt cục cậu là ai? Kiếm Ma? Hay là người khác?

- Tôi không biết! Tôi không biết tôi là ai! Ông… đừng hỏi! Mau đưa cô ấy đi!

Năng lượng hắc ám trên người Tần Xuyên lúc thì cường đại, lúc lại suy yếu, không ngừng biến hóa.

Bul Kathos biết rõ nếu tiếp tục như thế rất nguy hiểm, cũng mặc kệ những nghi vấn này, mang thi thể của Đường Vi, kêu gọi những người còn sống sót cùng lập tức rời khỏi mảnh phế tích này.

Trên thực tế, chỉ còn vài người còn sống sót, vì thế chỉ vài phút sau, trong vòng vài dặm xung quanh Tần Xuyên đã chẳng còn bóng người.

Tần Xuyên cảm giác đầu mình như sắp nổ tung, đau đớn thở hồng hộc.

- Tiểu tử ngu ngốc, sớm muộn gì mày cũng sẽ mất cả mạng mình thôi!

Giọng nói trong đầu nói đầy châm chọc.

Tần Xuyên vẻ mặt dữ tợn hỏi:

- Rốt cục mày là ai? Mày muốn làm gì? Cô ấy đã chết rồi mà còn không tha cho cô ấy!

- Cô ta chết rồi nhưng chưa chết hoàn toàn.

- Ý mày là gì…

Tần Xuyên không hiểu.

- Chính là ý này.

Giọng nói cười lạnh.

Toàn thân Tần Xuyên run rẩy, cố khống chế người mình:

- Tao sẽ không cho mày làm tổn thương đến cô ấy nữa!

- Mày tưởng mày thắng được tao à? Kẻ hèn yếu như mày không thể nào thắng được tao…

- Tao không thắng được mày nhưng tao có thể thắng chính mình!

Ánh mắt Tần Xuyên lộ ra vẻ kiên quyết:

- Loại người như mày không nên tồn tại trên đời…

Giọng nói này cuối cùng cũng cảm thấy không ổn, giận dữ hét:

- Tiểu tử thối! Mày muốn làm gì? Mày điên rồi à?

Tần Xuyên không thèm nghe giọng nói đó, hắn lấy thần vật màu vàng kia ra, nắm chặt lấy, sau đó giơ lên, cứa mạnh vào cổ họng của mình!

Đừng!!

Khi tiếng kêu cuối cùng của giọng nói trong đầu phát ra, Tần Xuyên đã ngừng thở, ngã gục đầu xuống.

Ánh mắt của hắn chậm rãi tan rã, thân thể co quắp, máu không ngừng tuôn ra.

Trước mắt Tần Xuyên dần biến thành một mảnh tối đen, khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười được giải thoát…



Không ngờ đại hội Tiềm Long vừa khai mạc đã xuất hiện kết quả như vậy, khiến cả thế giới run sợ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch