Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 737: Tự sát (1)

Chương 737: Tự sát (1)

Thành phố Atlantic vừa bước vào ban đêm. Ngọn đèn vàng rực rỡ chiếu sáng bãi cát dài ven biển, chẳng khác nào một con rồng vàng đang nằm nghỉ.
Tiếng người huyên náo trong các sòng bạc, khách sạn kết hợp với hoạt động giải trí

Lúc này, duy nhất chỉ có một trang viên tư nhân nằm phía nam đường ven biển là có chút yên tĩnh. Ngoại trừ một số vệ sĩ áo đen đi qua đi lại, còn lại chỉ có tiếng gió biển thổi qua.

Một chiếc Cadillac chậm rãi chạy vào, xuyên qua con đường dài mấy trăm mét, sau đó dừng lại trước cửa chính của tòa nhà.

Một cô gái người Châu Á ăn mặc vô cùng đơn giản, chiếc áo sơ mi màu xanh da trời cùng với chiếc quần jean màu xám nhạt, nhưng dung mạo vô cùng thoát tục và thanh lệ.

Cô gái cầm một chiếc va ly được khóa bằng mật mã trên tay. Tuy thần sắc nhìn qua rất lạnh lùng, nhưng cẩn thận nhìn kỹ sẽ thấy có vài phần khẩn trương, càng có vẻ mong đợi.

- Liễu tiểu thư, hoan nghênh đến trang viện.

Một người phụ nữ Latinh đứng chờ sẵn ngoài cửa, mỉm cười dẫn đường:

- Hãy đi theo tôi, chủ nhân đang đợi tiểu thư.

- Chồng của tôi đâu?

Liễu Hàn Yên hỏi.

- Tiểu thư không cần nóng vội. Tần tiên sinh đang ở đây. Sau khi lấy được thần vật từ tiểu thư, chủ nhân tất sẽ trả ngài ấy lại cho cô.

Người phụ nữ cười nói.

Liễu Hàn Yên hít một hơi thật sâu, sau đó bước qua cánh cửa, tiến vào một phòng khách sang trọng.

Xuyên thẳng qua hành lang là một thư phòng rộng rãi thơm mùi gỗ lim.

Vốn tưởng rằng đến đây là hết, không nghĩ tới người phụ nữ kia lại nhấn vào một tấm điêu khắc màu đen trên vách tường, kệ sách liền chuyển động, lộ ra một cánh cửa đang khóa chặt.

- Xin hãy đi theo tôi.

Người phụ nữ tiếp tục dẫn đường.

Tâm trạng của Liễu Hàn Yên thấp thỏm không yên, nhưng chỉ có thể tiếp tục đi theo. Sau khi bước vào một thang máy, chiếc thang máy đi xuống không biết sâu bao nhiêu.

Khi cánh cửa thang máy mở ra, một quầng sáng xuất hiện trước mắt.

Ngọn đèn màu trắng chiếu sáng toàn bộ căn cứ thí nghiệm to lớn. Những tấm thủy tinh và kim loại được dùng ngăn thành từng ô, bên trong tiến hành các loại thí nghiệm khác nhau.

Tất cả những gì cần cho phòng thí nghiệm đều có ở đây.

- Nơi này là cơ sở nghiên cứu của chúng tôi. Cô chính là một trong số ít khách quý được đến nơi này.

Người phụ nữ mỉm cười, sau đó làm ra tư thế “xin mời”.

Liễu Hàn Yên vừa bước đi theo người phụ nữ đến chỗ sâu nhất của phòng thí nghiệm, vừa sợ hãi và thán phục sự giàu có ở đây.

Cánh cửa một căn phòng thí nghiệm mở ra, bên trong đã có không ít người đang đứng.

Các nhà khoa học và kỹ sư mặc áo khoác trắng cầm theo các thiết bị đi qua đi lại.

Ánh mắt Liễu Hàn Yên lập tức dán chặt vào một người đàn ông đang đứng bên cạnh bàn thí nghiệm.

Người đàn ông mặc áo khoác trắng, thoạt nhìn khí sắc không tệ, đứng trước một màn ảnh lớn, thảo luận điều gì đó với những người khác.

- Tần Xuyên.

Nghe tiếng kêu, người đàn ông liền quay lại.

- Bà xã, em tới rồi sao?

Tần Xuyên nở nụ cười thật tươi, bước lên phía trước ôm lấy cổ Liễu Hàn Yên.

- Anh…Anh làm sao vậy? Em nghe nói anh…

Liễu Hàn Yên kinh ngạc, nói năng trở nên lộn xộn.

- Nghe nói anh đã chết?

Tần Xuyên mỉm cười:

- Anh rất khỏe. Còn chuyện gì xảy ra, anh sẽ nói với em sau. Em có mang thần vật theo chứ?

Liễu Hàn Yên có chút mơ hồ nhưng vẫn gật đầu:

- Có. Em theo lời anh nói đã tìm được thần vật. Nó đang nằm trong va ly.

Tần Xuyên tiếp nhận chiếc va ly, sau đó nói:

- Adria, thứ này giao cho cô.

Adria tóc vàng, dáng đi ưu nhã, nụ cười mê người bước lên phía trước nhận lấy chiếc va ly.

Liễu Hàn Yên nhìn thấy người phụ nữ, sắc mặt liền không tốt.

- Đồ đã giao, hai vợ chồng tôi đi được rồi chứ?

Adria cười thật tươi;

- Liễu tiểu thư, chẳng lẽ cô không phát hiện, Tần Xuyên ở chỗ tôi sống rất tốt sao? Tôi chưa từng cưỡng ép anh ấy.

Liễu Hàn Yên sững người, nhìn Tần Xuyên:

- Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Anh…không phải anh nói mình bị nhốt ở chỗ này à?

- Xin lỗi, bà xã, anh không muốn gạt em. Nhưng anh biết, nếu không nói như vậy, chắc chắn em sẽ không mạo hiểm tìm thần vật mang đến đây. Em là người mà anh tin tưởng nhất. Anh chỉ còn biện pháp này mới an toàn mang em và thần vật đưa đến trang viên.

Tần Xuyên nghiêm túc nói.

Liễu Hàn Yên thừ người, sau đó mới bình tĩnh trở lại, không dám tin hỏi:

- Anh…anh cùng một nhóm người với trang viên nơi này?

- Liễu tiểu thư, Tần Xuyên và tôi chính là hận gặp nhau quá muộn, tình đầu ý hợp. Chúng tôi đều không cam lòng bị người khác lợi dụng và khống chế. Chỉ cần chúng tôi hợp tác với nhau thì có thể làm chủ thần vật và vận mệnh của mình.

- Vốn đây chỉ là chuyện giữa hai chúng tôi, nhưng trong lòng anh ấy vẫn luôn có cô. Cho nên, chúng tôi nguyện ý chia sẻ hết thảy tương lai của chúng tôi với cô.

Adria nhẹ nhàng cười nói.

Liễu Hàn Yên lắc đầu, chậm rãi lui về phía sau, gương mặt lạnh lùng nhìn Tần Xuyên:

- Cô ta nói là sự thật? Anh qua lại với cô ta rồi sao?

Tần Xuyên cau mày:

- Bà xã, dần dần rồi em sẽ hiểu.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch