Có không ít nguyên nhân khiến Liễu Hàn Yên phải tái giá. Dù sao, Liễu Hàn Yên cũng khác với những cô gái khác. Với tư lịch và bối cảnh của cô, nếu thật muốn làm chút gì đó, làm không tốt, người khác sẽ mang đến áp lực cho đám đàn ông trong gia tộc.
Biện pháp tốt nhất chính là triệt để gả người này đi, làm vợ của người khác, như vậy sẽ không còn uy hiếp nữa.
Thứ hai, Liễu Trung Nguyên qua đời, tuy quyền hành do Lão tam Liễu Trung Hưng tiếp quản, nhưng dù sao nhân tài Liễu gia đông đúc, làm quan lớn, làm tướng lãnh không dưới mười người.
Những người này tất nhiên không an phận chịu sự tiếp quản trực tiếp của Liễu Trung Hưng. Dù ngoài mặt vẫn chịu phục nhưng sau lưng cũng đã kết bè kết phái.
Đặc biệt là lão Tứ Liễu Trung Kỳ từng bị Tần Xuyên và Liễu Hàn Yên làm nhục và con trai của ông ta Liễu Anh vẫn một mực lôi kéo tộc trưởng trong tộc, gây áp lực cho Liễu Trung Hưng.
Một nguyên nhân nữa chính là tìm một gia tộc cường đại để kết minh. Dù sao, Tần gia không có Tần Xuyên, tương đương nửa tàn nửa phế. Thậm chí sẽ còn rất nhiều cừu địch, tuyệt đối không phải thân gia tốt.
Nữ tử có phân lượng nhất Liễu gia tất nhiên là Liễu Hàn Yên. Người ngoài đều biết, cô chỉ mới đăng ký kết hôn với Tần Xuyên, cũng chưa cử hành hôn lễ. Cho nên muốn tái giá cũng chẳng có vấn đề gì.
Huống chi, sau lưng Liễu Hàn Yên còn có Lăng Vân sư thái của Thủy Vân Tĩnh Trai. Điều này khiến cho không ít gia tộc nhìn trúng.
Liễu Trung Hưng không muốn bắt buộc cháu gái mình tái giá. Cho nên vẫn trì hoãn, nhưng áp lực trong gia tộc càng lúc càng lớn. Nếu ông muốn bảo vệ vị trí tộc trưởng của mình, nhất định phải có quyết đoán.
Đứng trên một góc độ khác mà nói, nếu để cho cha con Liễu Trung Kỳ làm tộc trưởng, chị em Liễu Hàn Yên và Liễu Tiên Tiên cũng chẳng có khoảng thời gian yên ổn.
Mấu chốt hơn chính là, Liễu Trung Hưng cũng có gia đình, cũng có người cần chiếu cố. Ví dụ như con trai Liễu Vân, cũng không thể vì cháu gái mà chịu đựng áp lực của gia tộc.
Rốt cuộc, gần cuối mùa hè, Liễu Trung Hưng không chịu nổi, dứt khoát để Liễu Vân đến nói chuyện này với Liễu Hàn Yên.
Hiện tại, Liễu Vân đã đứng vững gót chân trong quân đội phương bắc, thu liễm không ít cuồng vọng, trầm ổn hơn rất nhiều.
Y tìm được Liễu Hàn Yên trong chỗ ở trước kia của Kỷ Niệm Tình mẹ cô.
Sau khi Liễu Trung Nguyên chết, căn nhà này cũng bị khóa lại. Mấy tháng nay Liễu Hàn Yên không ra khỏi cửa, đều ở trong đây chăm sóc đám hoa cỏ.
Đối với cô mà nói, hết thảy chuyện bên ngoài chẳng liên quan gì đến cô. Nếu không phải còn có Liễu Tiên Tiên cần cô, cô đã sớm trở lại Thủy Vân Tĩnh Trai chính thức xuất gia.
- Hàn Yên.
Liễu Vân đứng ngoài cửa, bộ dạng phức tạp gọi một tiếng.
Liễu Hàn Yên chỉnh sửa vài cọng cỏ, cũng không quay lại, từ tốn hỏi:
- Có chuyện gì?
Nội tâm Liễu Vân có chút không đành lòng, nhưng vẫn mở cửa bước vào, nói:
- Anh nghĩ em cũng đã nghe nói, không ít trưởng bối trong gia tộc đang hy vọng em tìm được một nhà chồng tốt khác.
- Đi ra ngoài.
Liễu Hàn Yên lạnh lùng trả lời.
Liễu Vân cười khổ:
- Anh nói xong sẽ tự đi. Nhưng em hãy nghe anh nói trước đã.
Liễu Hàn Yên quay đầu lại, ánh mắt hiện lên chút tơ máu, hiển nhiên là thời gian qua không ngủ được. Bằng không, với tu vi của cô, như thế nào cũng không mệt mỏi như vậy.
- Tôi vì gia tộc mà chấm dứt hôn sự lần đầu, sẽ không có lần thứ hai đâu.
Liễu Vân thở dài:
- Có lẽ anh nói em không tin, nhưng anh là một người đàn ông, mặc dù có nhiều bất mãn với Tần Xuyên, lại có chút đố kỵ, nhưng anh ta đúng là cường giả rất đáng bội phục.
- Em kết hơn với anh ta, đã là vợ chồng, nghĩ lại, em cũng không thể để mắt đến người đàn ông khác.
- Nhưng, em gái của anh, hãy nghe anh một câu được không. Cho dù trước kia Tần Xuyên vô địch thiên hạ, nhưng anh ta đã không còn ở trên cõi đời này, không có khả năng đi cùng em nửa đời sau. Em hãy nhìn rõ thực tế này.
Cơ thể Liễu Hàn Yên run lên, đau thương trong lòng vốn đã được đè xuống nay trỗi dậy, khiến cho sống mũi của cô có cảm giác cay cay.
Hai người đàn ông quan trọng nhất đối với cô đã qua đời. Lúc này cô mới biết được, thì ra cô cũng biết khóc và biết buồn.
Liễu Vân nghiêm mặt lại:
- Em còn trẻ, còn có thể tìm được một người đàn ông tốt mà gả. Đây cũng chẳng phải chuyện xấu.
- Ai cũng không bắt buộc được em. Em sẽ không tái giá đâu. Anh đi đi.
Liễu Hàn Yên quả quyết từ chối.
Liễu Vân thở dài:
- Chúng tôi đều biết, nếu như em đến Thủy Vân Tĩnh Trai, Lăng Vân sư thái sẽ bảo vệ cho em, xác thực sẽ không có ai gây phiền phức cho em.
- Nhưng gia tộc nhất định phải có một cô gái xuất giá, phải kéo được một minh hữu cường đại. Nếu như không phải em thì cũng chỉ có thể là Tiên Tiên.
Sắc mặt Liễu Hàn Yên lập tức thay đổi, chẳng khác nào bầu trời trước cơn giông, lạnh giọng nói:
- Nó vẫn còn là con nít.
- Không, nó đã không còn là đứa bé. Anh và em đều biết, con bé sắp tốt nghiệp đại học, sang năm cũng đã đến tuổi xuất giá.
Liễu Vân nói.
Liễu Hàn Yên cảm giác hít thở không thông, lắc đầu nói: