Sau khi hai người tiến vào chỗ, Holman bắt đầu tiến hành phun côn trùng tại các khe hở, góc cửa, sàn nhà…
Còn Nạp Lan Thấm lưng đeo một bộ thiết bị khác, cẩn thận quan sát bố cục trong phòng khách, tìm kiếm thư phòng có khả năng đặt thiết bị máy tính nhất.
Nếu chủ nhân tòa trang viên không nguyện ý, ngay cả hệ thống tiên tri cũng không tìm được địa chỉ internet ở đây. Cho nên, không có người mật báo, Nạp Lan Thấm thật đúng sẽ không chú ý đến nơi này.
Và đó cũng là nguyên nhân khiến Nạp Lan Thấm cảm thấy nên tất yếu đến đây xem một chút.
Rốt cuộc, Nạp Lan Thấm chú ý đến một căn phòng cuối hành lang, dường như là thư phòng.
Cô cố gắng bày ra bộ dạng bình tĩnh, phun thuốc xịt côn trùng, rồi bước đến trước cửa thư phòng, nhìn thấy trên cánh cửa có khóa bằng mật mã vân tay, không khỏi cau mày.
- Ở đây không cần phun thuốc xịt côn trùng.
Một giọng nói từ sau lưng Nạp Lan Thấm truyền đến.
Nạp Lan Thấm quay đầu lại, nhìn thấy một bảo tiêu da trắng cao lớn, rất có khí chất, rõ ràng là xuất thân quân nhân.
Khí tức gã quân nhân da trắng phát ra bằng với thực lực Tiên Thiên sơ cấp, dường như cấp bậc tiểu đầu mục của trang viên.
- Tiên sinh, việc diệt côn trùng trong thư phòng rất quan trọng. Ngài có thể giúp mở cửa phòng một chút được không?
Nạp Lan Thấm cười thành khẩn.
Nhưng vẻ mặt gã đàn ông hoàn toàn không vui:
- Đã nói không cần thì không cần. Đi xa một chút đi.
Nạp Lan Thấm thở dài, nụ cười trên mặt tắt đi:
- Không còn biện pháp, phải dùng sức mạnh thôi.
Lúc này, Nạp Lan Thấm dùng Hán ngữ để nói.
Gã da trắng bảo tiêu choáng váng:
- Cô đang nói gì thế?
Nạp Lan Thấm chẳng có ý định lặp lại lần nữa. Cô đá thẳng vào ngực gã da trắng.
Ầm!
Phản ứng của gã bảo tiêu cũng rất mau. Hai tay khoanh trước ngực, nhưng cơ thể vẫn bị đá bay ra ngoài.
- Chết tiệt. Rốt cuộc cô là ai?
Gã bảo tiêu da trắng giận dữ, một tay chống đất lồm cồm bò dậy.
Nhưng Nạp Lan Thấm đã thừa cơ truy kích. Một chân quét ngang, một lần nữa đánh ngã gã bảo tiêu.
Nạp Lan Thấm giẫm một chân lên cổ họng gã bảo tiêu, tước đi mạng sống của gã.
Một cuộc chiến đấu chỉ tốn mười giây. Cũng may hành lang không có ai nên không bị phát hiện.
Nạp Lan Thấm quay người, một cước đá thẳng vào cánh cửa, tia lửa bắn tung tóe.
Ai ngờ, lần này lại khiến cho chuông báo động vang lên toàn bộ căn nhà.
- Ôi thượng đế ơi, Thủy Tinh tiểu thư đang làm gì thế?
Holman hốt hoảng chạy đến, nhìn thấy người chết trên mặt đất và cánh cửa bị phá hủy, gương mặt liền tái xanh.
Nạp Lan Thấm quay đầu lại nói:
- Tôi đi giải quyết chuyện internet, anh trông chừng ngoài cửa, đừng cho người khác đến gần, tranh thủ thời gian cho tôi.
- Được…Ơ!
Holman vừa mới đáp ứng, liền cảm thấy không đúng, sắc mặt trắng bệch hô lên:
- Cái gì? Cô bảo tôi đỡ đòn? Tôi phải làm như thế nào đây?
- Anh tự nghĩ biện pháp đi.
Mắt Nạp Lan Thấm trắng không còn chút máu, sau đó chạy vào trong thư phòng, mở máy tính bên trong.
- Tự…tự mình nghĩ?
Chân Holman như muốn nhũn ra, không ngừng mở túi xách, từ bên trong lấy ra một người máy nhỏ như lòng bàn tay, trông cực giống con nhện.
- Bảo bối, lúc này trông cậy vào mày đấy. Mày nên phụ tao chống đỡ.
Nói xong, Holman đặt người máy xuống đất, sau đó lại lấy ra một cái laptop loại nhỏ, lách mình trốn vào trong thư phòng.
Đây là Holman dùng tiền Tần Xuyên cho để chế tạo một cỗ máy giết người bỏ túi này. So với loại côn trùng Nano một lần chỉ có thể giết chết được một người, loại người máy này có thể hạ độc ít nhất năm mươi người. Móc vuốt sắc bén của nó có thể kéo rách cơ thể của con người.
Holman không có cơ hội sử dụng người máy này trong thực chiến. Lần này vì cứu Tần Xuyên và cũng chỉ có hai con, nên gã dự định dùng một con.
Quả nhiên, sau khi còi báo động vang lên, đám bảo tiêu được trang bị vũ khí đầy đủ như thủy triều vọt vào hành lang, bao vây toàn bộ phòng khách.
Gã bảo tiêu da đen dẫn đầu vung tay lên, đám bộ đội tiên phong phóng theo hai hướng về phía thư phòng.
Nhưng, khi bốn gã bảo tiêu vừa tiến vào phạm vi năm mét trước cửa thư phòng, chỉ thấy một tiểu chút chít ánh lên màu sắc kim loại nhào tới mặt gã bảo tiêu gần nhất.
- Cái quái gì thế?
- A, mặt của tôi.
Sau khi con nhện máy giết người nhào lên mặt gã bảo tiêu đầu tiên, móng vuốt sắc bén lập tức cắt rách da mặt của gã, trực tiếp tiêm nọc độc từ trong móng vuốt.
Sau đó, con nhện linh hoạt nhảy lên, móng vuốt của nó cắt tiếp da mặt của gã bảo tiêu thứ hai.
Chỉ trong nháy mắt, mặt của hai gã bảo tiêu biến thành xanh đen, trực tiếp mất đi sức chiến đấu, chết không nhắm mắt.