Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 749: Băng (1)

Chương 749: Băng (1)

Mộ Tiêu Hàn đến nhà Liễu gia, sau vài ba câu qua lại với các trưởng bối cầm quyền, y đến hậu viên nói chuyện với chị em Liễu Hàn Yên, Liễu Tiên Tiên.

Làm cho mọi người mở rộng tầm mắt chính là Mộ Tiêu Hàn trò chuyện với Liễu Tiên Tiên thật vui. Sau khi bữa tối kết thúc, còn trưng cầu sự đồng ý của người nhà họ Liễu, mang theo Liễu Tiên Tiên ra ngoài tìm thế giới của hai người.

Điều này làm cho các trưởng bối Liễu gia vừa mừng vừa sợ. Liễu Hàn Yên giúp Liễu gia lôi kéo Long gia, còn Liễu Tiên Tiên có thể lôi kéo Thần Kiếm Môn. Chuyện tốt nào cũng có. Chỉ có thể nói, Liễu Trung Nguyên vừa chết, ngược lại còn “giúp một chút”.

Đêm nay, Liễu Tiên Tiên không về nhà.

Hôm sau, Mộ Tiêu Hàn gửi đến một tin tức, muốn dẫn Liễu Tiên Tiên đến Thần Kiếm Môn. Bởi vì Liễu Tiên Tiên muốn tham quan phong cảnh ở Thần Kiếm Môn một chút.

Các trưởng bối Liễu gia tất nhiên là cam tâm tình nguyện, ước gì chuyện tình hai người nhanh chóng định ra, cũng không có nhiều băn khoăn.

Dù sao, Mộ Tiêu Hàn nổi danh quân tử kiếm, cũng không thể tùy ý làm ẩu.

Dưới ngọn đèn mở ảo nơi thủ đô, trong một câu lạc bộ tư nhân tên Hoàng Tộc tọa lạc ven hồ nhân tạo.

Chỉ có con cháu cấp bậc quyền quý mới có thể đến nơi này. Đồ ăn thức uống đều dùng loại có chất lượng cao nhất để phục vụ.

Long Ngạo Vân là khách quen ở đây. Mỗi tháng đều phải nghỉ bảy tám ngày, bỏ ra số tiền không dưới sáu con số.

Trong một căn phòng mờ ảo, tiếng nhạc vang dội, Long Ngạo Vân và đám bạn của mình tìm mười cô gái trẻ tuổi, mặc quần áo mỏng dính chạy tới chạy lui trong phòng.

Long Ngạo Vân bịt mắt, vừa đuổi bắt vừa hôn tới hôn lui, cười ha hả. Thỉnh thoảng còn uống ly rượu mấy cô tiếp viên đưa lên.

- Long thiếu gia hãy tranh thủ cơ hội tận hưởng. Mấy ngày nữa cưới Liễu Hàn Yên rồi sẽ không còn cơ hội nữa.

- Haha, nói mò gì đấy. Bất quá cũng chỉ là một người đàn bà dâm đãng. Long thiếu gia nhìn trúng cô ta nên mới thu. Dùng được thì dùng, không dùng được thì trả.

Đám thiếu gia say khướt kiêu ngạo nói. Càng về sau càng nói những lời khó nghe.

Long Ngạo Vân cười hắc hắc, bổ nhào vào ngực một cô tiếp viên, bắt đầu găm cắn khiến cô tiếp viên không ngừng cười khanh khách.

- Mẹ kiếp, lúc trước tao không chơi được gã họ Tần kia, lần này tao sẽ chơi vợ của nó, để cho nó chết không nhắm mắt.

Long Ngạo Vân điên cuồng cười lên, giống như còn chưa hết giận, dùng sức đánh vào mông nữ tiếp viên, khiến cô ta phải kêu đau.

Trong lúc Long Ngạo Vân cảm thấy sảng khoái vô cùng, bỗng nhiên trong phòng yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Nhiệt độ không ngừng hạ thấp, lạnh đến nỗi Long Ngạo Vân phải run rẩy.

- Cái điều hòa này bị gì vậy? Đứa nào hạ thấp nhiệt độ thế? Muốn lão tử chết cóng sao?

Long Ngạo Vân đang muốn mắng to một trận, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, ánh mắt càng mở lớn hơn.

Băng băng băng.

Tất cả đều là băng.

Căn phòng dường như biến thành một cái tủ lạnh. Tường, trần nhà, mặt đất, ghế salon, mặt bàn, tất cả đều là băng sương.

Hàn khí trắng xóa, băng phong bắc cực không ngừng lao về phía Long Ngạo Vân.

Mười cô tiếp viên và năm sáu công tử ca của gia tộc khác chung quanh toàn bộ đã tắt thở.

Tim, cổ họng, trán đều bị băng tinh sắc bén giống như lưỡi dao đâm vào, lập tức mất mạng.

Ngoại trừ Long Ngạo Vân, những người khác chỉ trong thời gian ngắn đã đóng thành băng.

Một thân ảnh cao gầy xinh xắn từ trong bóng tối bước ra. Mỗi bước đi của cô đều kích động từng trận hàn khí.

- Liễu…Liễu…Liễu…

Sau khi nhìn thấy rõ là ai, Long Ngạo Vân bởi vì rét lạnh cùng sợ hãi đến nói không ra lời.

Sắc mặt của gã tái xanh, từng bước lui về phía sau, toàn thân run rẩy.

Mặt Liễu Hàn Yên không thay đổi. Ánh mắt sáng của cô lóe lên một màu xanh da trời chói mắt, chẳng khác nào hai tinh linh màu u lam.

- Lúc trước Tần Xuyên không nên cứu mày. Độc xà thì vẫn là độc xà. Cứu được mày, vẫn còn nghĩ đến cắn người.

Liễu Hàn Yên khinh miệt nói.

Long Ngạo Vân không còn nghĩ đến chuyện gì đã xảy ra. Gã chỉ muốn mạng sống của mình, không ngừng quỳ trên mặt đất, hô to:

- Tôi sai rồi, tôi là một con cóc, không nên nghĩ đến ăn thịt thiên nga. Liễu đại tiểu thư, xin hãy tha cho tôi.

Gã không ngừng đập đầu xuống nền băng, nhưng gương mặt Liễu Hàn Yên vẫn không chút dãn ra.

- Quả nhiên, đám đàn ông các người đều là phế vật.

Liễu Hàn Yên thở dài.

Long Ngạo Vân thấy mình cầu khẩn không có tác dụng, quyết định ngẩng đầu lên:

- Tôi là thiếu gia của Long gia.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch