Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 755: Không bị khống chế (1)

Chương 755: Không bị khống chế (1)

Hơn bảy giờ sáng, Nạp Lan Thấm đẩy cửa phòng ngủ bước ra.

- Các người xong chưa? Còn tính ngủ đến khi nào? Bây giờ là thời điểm triền miên sao?

Gương mặt cô gái tức giận, ánh mắt mang theo sự không cam lòng và u oán. Cô cứu được anh ta còn chưa tính, lại còn triền miên với người đã hại hắn trên giường. Quả thật là đáng giận.

Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, Nạp Lan Thấm liền ngây ra.

Thi thể Adria cứng ngắc, nằm trên mặt đất, chết không nhắm mắt. Trên cổ vẫn còn in đậm dấu tay.

Tần Xuyên ngồi trên giường, dùng laptop liên lạc thông tin với người nào đó. Khi nhìn thấy Nạp Lan Thấm bước vào, liền mỉm cười:

- Dậy rồi sao? Có làm điểm tâm cho anh không?

Nạp Lan Thấm làm gì có tâm tư lo bữa sáng, chỉ Adria trên mặt đất, hỏi:

- Anh…anh giết ả ta?

- Đương nhiên!

Tần Xuyên cảm thấy kỳ quái.

- Chẳng lẽ em không hy vọng cô ta chết?

Nạp Lan Thấm cảm thấy đầu óc có chút hỗn loạn, nhìn người đàn ông trước mắt có chút “lạ lẫm”.

- Nhưng ngày hôm qua, rõ ràng anh còn nói ả ta là người đàn bà của anh, còn bảo em đừng ghen tuông.

Tần Xuyên thở dài, bước dậy đến bên cạnh Nạp Lan Thấm, dùng tay vuốt mái tóc của cô:

- Tiểu Thấm Thấm, anh cũng chỉ là muốn làm cho cô ta nghĩ là anh tin tưởng cô ta. Cho nên anh mới để cô ta biết được chuyện của hệ thống tiên tri.

- Nếu như không có được sự tin tưởng của cô ta, cô ta làm sao đem mọi chuyện nói ra chứ? Diễn trò thì cũng phải diễn cho thật.

Nạp Lan Thấm bừng tỉnh, thì ra cô cũng bị gạt, nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu:

- Nhưng cô ta kỳ thật cũng không uy hiếp được chúng ta mà. Em nhìn ra được, cô ta ít nhất muốn hợp tác với chúng ta đấy.

- Hơn nữa, tối hôm qua không phải hai người ở trên giường vui vẻ lắm sao? Cô ta bỏ công nịnh nọt anh như vậy, tại sao anh…tại sao anh lại giết cô ta?

Tần Xuyên suy nghĩ một chút rồi nói:

- Có phải cảm thấy anh quá tàn nhẫn?

- Có một chút…

Nạp Lan Thấm nói thật. Dù sao cũng mới triền miên trên giường, sau đó liền trở mặt giết người. Điều này trái ngược quá lớn.

Tần Xuyên thở dài, nhẹ nhàng ôm cô gái, nói:

- Để cho em cảm thấy bất an là anh không đúng. Nhưng em phải tin tưởng anh, anh xem cô ta như kẻ thù nên mới đối đãi như vậy.

- Em là người đàn bà của anh, anh thật lòng với em. Còn cô ta là giả dối. Cho nên anh sẽ không chút do dự mà giết chết cô ta. Nhưng anh tuyệt đối sẽ không tổn thương em, em không cần sợ.

Nạp Lan Thấm gật đầu, giọng hơi buồn:

- Không biết vì sao em cảm thấy anh không còn giống như trước kia.

Tần Xuyên cười nói:

- Dù sao trải qua kiếp nạn sinh tử lớn như vậy, tu vi của anh tăng lên không ít. Nhưng tâm trạng đích thật là có chút thay đổi. Nhưng em đừng lo, anh làm hết thảy cũng chỉ vì mọi người.

Nạp Lan Thấm mấp máy môi dười. Tuy cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, nhưng cũng không dám nói thêm cái gì. Nhìn nụ cười của Tần Xuyên, nội tâm thậm chí còn có chút khiếp đảm.

- Vừa rồi anh liên lạc với ai vậy?

Nạp Lan Thấm chuyển đề tài.

Tần Xuyên nói:

- Anh thông qua con đường mà Adria để lại, đã tìm được phương thức liên lạc với Man Vương. Anh muốn bí mật gặp mặt, ông ta cũng đã đồng ý. Ông ta còn nói, Tiểu Vi xác thực vẫn chưa chết, đang tịnh dưỡng trong một bệnh viện ở Cuba.

- Thật sao? Vậy thì tốt quá.

Nạp Lan Thấm tất nhiên cảm thấy cao hứng:

- Vậy chúng ta phải đi đâu để gặp bọn họ?

Tần Xuyên mỉm cười nhéo vào gương mặt của cô gái:

- Không cần phải gấp. Anh đã hẹn máy bay tư nhân đến đón rồi. Chúng ta ăn sáng trước, để cho em thưởng thực trù nghệ của anh.

Tần Xuyên kéo hai tay Nạp Lan Thấm xuống phòng bếp dưới lầu.

Nạp Lan Thấm cảm nhận được sự ôn hòa trong lời nói và bàn tay của Tần Xuyên, đột nhiên cảm thấy chắc có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều. Tần Xuyên vẫn là Tần Xuyên trước kia. Chỉ là hắn càng thành thục hơn mà thôi.

Thủ đô La Habana của Cuba.

Khu San Miguel. Đại đa số người dân ở đây là da đen. Khi màn đêm buông xuống, âm nhạc Châu Phi tràn ngập phong tình vang lên khắp nơi.

Bên cạnh một tòa giáo đường là một viện dưỡng lão thoạt nhìn có chút đơn sơ. Một đám cô nhi da đen đang đùa giỡn với nhau.

Man Vương Bul-Khathos dáng người như ngọn núi nhỏ chẳng khác nào người cha từ ái, ngồi trên một chiếc ghế dựa trước cửa viện, ngắm nhìn đám trẻ con nô đùa.

Trại an dưỡng này là một trong số “nhà” không nhiều của ông. Những đứa trẻ này cũng là do ông nhặt về. Rất nhiều đứa mang bệnh trong người.

Ông vừa là thầy thuốc vừa là cha nuôi, trải qua mấy chục năm đã thu dưỡng hàng trăm cô nhi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch