- Nạp Lan Thấm có thể đánh bại Lăng Lạc Tuyết, quả thật là ẩn núp đủ sâu.
Đám khán giả rối rít bàn tán.
Tần Xuyên ngồi dưới đài, nhịp nhịp hai chân, có chút hứng thú quan sát.
Nếu Lăng Lạc Tuyết cầm kiếm, nhất định Lăng Lạc Tuyết lợi hại hơn. Nhưng hai người chỉ dùng chiêu thức của mình, vậy thì không thể nói chính xác rồi.
Trên lôi đài, Nạp Lan Thấm mỉm cười:
- Ê, tomboy, bây giờ cô ngày càng giống phụ nữ rồi đấy.
- Tôi không cần cô đánh giá. Mà cô rốt cuộc cũng lộ ra bản tính của mình rồi sao?
Lăng Lạc Tuyết hừ nhẹ.
Nạp Lan Thấm thở dài:
- Tôi cũng hết cách rồi. Gia đình bắt tôi đến, chính là sợ cô giành hết mọi thứ đấy.
- Vậy e rằng bọn họ tìm lộn người rồi. Phái cô tới cũng chỉ vô dụng thôi.
Lăng Lạc Tuyết nói.
Nạp Lan Thấm nháy mắt:
- Cái này rất khó nói.
Dứt lời, Lăng Lạc Tuyết đột nhiên đá gót chân đến trước mặt Nạp Lan Thấm.
Rầm!
Một cước của Lăng Lạc Tuyết trong nháy mắt đụng vào cánh tay trái của Nạp Lan Thấm.
Hai cô gái giống như thiên thạch đụng địa cầu, đánh nhau như hai người đàn ông, hùng hồn có lực.
- Không tệ, khí lực rất lớn.
Lăng Lạc Tuyết nheo mắt, không dò xét nữa.
Nạp Lan Thấm mỉm cười:
- Nói đi nói lại, tôi chính là đề phòng cô đá lén đấy.
- Để xem cô có thể đề phòng đến khi nào.
Trong phút chốc, hai cô tách ra ba bốn thước, sau đó lại lao vào nhau.
Mặc dù Nạp Lan Thấm không thể sử dụng Thiên Cân Thần Cước cũng như Tảo Diệp Cước Pháp…nhưng cô có thể lợi dụng bí quyết huyễn tinh của gia tộc để gia tăng tốc độ và kỹ xảo “Thiểm Cước” của Nạp Lan gia tộc cũng quỷ thần khó lường, ở trên lôi đài giống như từng cái bóng bay vút qua.
Lực chân của cô vô cùng kinh người. Cho nên, chỉ trong thời gian di chuyển ngắn ngủi đã bắt đầu chiếm cứ thượng phong.
Lúc trước, thế công của Lăng Lạc Tuyết cũng rất mạnh, nhưng đụng phải Nạp Lan Thấm, chỉ có thể thi triển cầm nã thủ pháp của Lăng gia để tiến hành phòng ngự.
Rầm rầm rầm!
Tiếng nổ va chạm vang lên dày đặc, phát ra từ thủ chưởng của Lăng Lạc Tuyết không ngừng giao phong với cước pháp của Nạp Lan Thấm.
Khán giả bên dưới cũng vô cùng sửng sốt. Hai đại mỹ nhân chiến đấu với nhau còn huyết tinh hơn cả đàn ông.
Cuộc chiến kéo dài mười mấy phút. Thể lực nhanh chóng tiêu hao. Hai người phát hiện, nếu cứ như vậy, dường như không có cách nào đánh bại đối phương.
Rốt cuộc, Lăng Lạc Tuyết không còn ý định phòng thủ bị động nữa. Mắt thấy liên hoàn cước của Nạp Lan Thấm, hai tay hóa trảo, thân ảnh dịch sang một bên, xuất ra chiêu Ưng thiết trảo công của Lăng gia.
Thân ảnh Lăng Lạc Tuyết nhảy từ trên cao xuống, vươn ra bộ trảo giống như chim ưng vồ thỏ.
Ưng Trảo Công đã được tổ tiên Lăng gia cải tạo lại, càng thêm đẹp mắt hơn, Mặc dù uy lực có yếu hơn, nhưng bởi vì công phòng nhất thể, phạm vi nhìn trống trải hơn, có thể nắm bắt được đối phương.
Nạp Lan Thấm không kịp chuẩn bị, bắp đùi bị chộp trúng, tạo thành ba lỗ thủng, đau đến phải rút lui.
Mắt thấy mình sắp bị bức về mép lôi đài, Nạp Lan Thấm cắn răng dậm chân, chân trái bắt đầu vẽ một cú đá nặng nề.
Tốc độ và sức mạnh của cú đá trong nháy mắt liền tăng lên.
Một trảo của Lăng Lạc Tuyết chộp trúng, giống như bị điện giật, cả cánh tay tê rần.
Nạp Lan Thấm bắt được cơ hội, tung mình chộp lấy cổ áo của Lăng Lạc Tuyết, ném xuống lôi đài.
Toàn trường đều sôi trào. Một chiêu này dĩ nhiên đã phân ra thắng bại. Rất nhiều người còn chưa nhìn thấy rõ chuyện gì xảy ra.
Vẻ mặt của Lăng Thiết Tâm Lăng gia trở nên buồn bã và bất đắc dĩ, không ngừng lắc đầu, còn người của Nạp Lan gia tộc lại thở phào nhẹ nhõm.
- Trận thứ hai, Nạp Lan gia tộc thắng.
Trọng tài tuyên bố.
Lăng Lạc Tuyết có chút chật vật rơi xuống mặt đất, cánh tay vẫn còn tê dại, thở hổn hển đứng dậy, chỉ vào Nạp Lan Thấm trên đài, mắng to:
- Hèn hạ. Cô không dùng công phu của Nạp Lan gia tộc.