Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 774: Bánh nướng nấm và rau khô. (2)

Chương 774: Bánh nướng nấm và rau khô. (2)
Thì ra là anh giở trò… Đi, em biết bên này có một vách núi, chắc chắn không có ai.

Hai người tới vách núi mà cô nhắc đến, nơi này mây mù quẩn quanh, vắng vẻ yên tĩnh.

Tần Xuyên lên tiếng trước, kể hết mọi chuyện phát sinh, từng tí từng tí. Lăng Lạc Tuyết cũng hiểu vì sao mấy người Diệp Tiểu Nhu lại vội vàng rời đi như thế.

- Bọn họ trông thấy anh, khẳng định là sướng phát điên lên đấy.

Cô vui mừng khoe.

Hắn nhìn cô đánh giá:

- Anh nghĩ còn vui hơn là vừa rồi em nhìn thấy anh đó nhỉ.

Hai má cô hơi hồng lên, quay đầu đi:

- Em không thèm!

- Vậy vừa rồi có ai vừa thấy anh đã khóc vậy?

- Không cho nói! Em không khóc!

Cô trừng mắt đe dọa.

Hắn cười lớn ôm lấy bờ eo nhỏ nhắn của cô:

- Được được, anh không nói. Nhưng lần này thật sự phải cám ơn em. Nếu không nhờ lời dặn dò của em, chắc chắn anh sẽ không kịp đi cứu mấy người Tiểu Nhu.

Trái tim Lăng Lạc Tuyết đập nhanh như hươu chạy, toàn thân mềm nhũn:

- Vậy….cũng không phải công của một mình em. Vẫn là Tần Cầm nghĩ cẩn thận để cho em nhìn.

- Đúng rồi, nói đến Cầm Nhi, anh có một thứ, em giao cho nó hộ anh nhé.

Dứt lời hắn móc ra một bình thuốc nhỏ, bên trong là một viên thuốc màu đỏ thẫm.

Lăng Lạc Tuyết tò mò hỏi:

- Đây là cái gì?

- Trang viên đã cướp sạch một đống đồ của hiệp hội Vu sư, trong đó có cỏ Phượng Ngô mà cảnh nội Hoa Hạ đã biến mất. Anh đã phối hợp cỏ này với mấy vị thuốc khác thành viên thuốc này. Chỉ cần Tần Cầm ăn hết, em lại dùng chân khí giúp nó tiêu hóa hết dược lực, bệnh của nó có thể trị tận gốc, về sau cũng có thể tu luyện nội công, cường thân kiện thể.

Lăng Lạc Tuyết nghe vậy hưng phấn cầm chai thuốc:

- Thật đúng là trời cao có mắt, không ngờ Vu Vương kia khi sống làm nhiều việc ác chết rồi còn để lại bảo bối này! Hay anh đi cùng em đi, nhất định Cầm nha đầu rất nhớ anh! Nó đã khóc cho anh nhiều lắm đó!

Hắn thở dài lắc đầu:

- Tạm thời anh không thể đi được. Anh phải tính toán đòi nợ của bọn họ cho hết…

Nghe vậy tựa như Lăng Lạc Tuyết hiểu được gì đó, do dự một lát rồi thở dài:

- Em biết có khuyên anh cũng vô dụng, quả thực bọn họ hơi quá đáng. Nhưng….vẫn còn một vài trưởng bối Tần gia đối xử tốt với anh mà. Anh đừng làm quá mức.

Tần Xuyên nheo nheo mắt:

- Có một số việc không thể làm quá mạnh tay, cũng có một chút biến cách, nhưng chung quy cũng cần một ít hy sinh.

Lăng Lạc Tuyết cắn môi dưới, nghĩ tới Lăng gia nhà mình cũng bình tâm trở lại, cười khổ:

- Cũng đúng, có một số việc, không phải cứ dùng ngôn ngữ là có thể giải quyết.

Hai người đi men theo chân núi muốn quay về đạo trường, đến giữa sườn núi, điện thoại di động của cô reo lên.

Cô vừa cầm lên, thấy là Mộ Tiêu Hàn gọi, ngạc nhiên hỏi:

- Đại sư huynh, làm sao vậy?

- Sư muội, bên tỉnh Thanh đã xảy ra chuyện. Chúng ta cần nhanh chóng triệu tập các đồng môn khác quay về trợ giúp…

Mộ Tiêu Hàn trầm giọng nói mấy câu khiến cho Tần Xuyên hơi giật mình.

Buổi sáng hôm nay, có mấy thành phố thuộc tỉnh Xuyên và tỉnh Thanh tiếp giáp vùng phía nam đã bị khủng bố tấn công. Đám người kia đều là cổ võ giả, tính tình tàn bạo, gặp người là giết, mặc kệ là người thường hay cảnh sát, giết xong liền bỏ chạy không ai nhìn thấy mặt!

Những người này có giơ một lá cờ công khai thân phận của mình, chính là cờ tam giác vàng nền trắng của Thánh giáo.

Tựa như Thánh giáo lợi dụng khi mọi thế gia đều mải chú ý vào việc thi đấu mà phái ra hơn trăm võ giả vẫn ẩn giấu trong cảnh nội Hoa Hạ, triển khai âm mưu gì đó, vẫn không ai biết trong đó có bao nhiêu cao thủ.

Nhưng dân chúng vô tội trong thành phố thì quá nhiều, không thể dùng vũ khí sát thương có quy mô lớn, càng không thể đi gõ cửa từng nhà tìm người, cho nên khả năng tác chiến của quân đội rất có hạn.

Cục an toàn trong nước đã điều lệnh các môn phái đến cổ vũ ở gần đó đến trợ giúp. Nghe nói Lăng Vân sư thái ở trong Thủy Vân Tĩnh Trai gần đây cũng đã tự mình dẫn người ra trận. Các phái Côn Luân, Lạc Nhật Sơn cũng khẩn cấp phái cao thủ tới giúp đỡ.

Kiếm si Dương Thượng Hải cần trông coi thần vật, nhưng trong lúc nguy cấp này, Mộ Tiêu Hàn đành mang theo các đệ tử tinh nhuệ đi tiêu diệt Thánh giáo trước.

- Thánh giáo điên rồi sao? Bọn họ muốn làm gì? Muốn khơi mào nội loạn ư?

Lăng Lạc Tuyết hơi tái mặt đi, ký ức trận chiến ở núi Thanh Long kia tràn về như mới hôm qua.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch