Miệng cô bé rất nhỏ, há hết cỡ cũng không nuốt nổi một viên chè trôi nước, cắn một cái, vừng đen và thịt nhân chảy ra, bôi cái miệng bé xíu ấy đen thùi lùi.
- Nóng… nóng quá…. Hà hà…
Cô bé mới cắn một miếng, sắc thái vô cùng phong phú.
Liễu Hàn Yên lắc lắc đầu, rõ ràng là một đứa nhỏ cần chăm sóc mà. Cô hỏi ông chủ mấy tờ khăn giấy cho cô bé lau.
Nhưng đột nhiên cô bé hỏi:
- Cô ơi, cô lau cho tôi được không?
Liễu Hàn Yên nghe vậy hơi ngỡ ngàng, sao cô bé này nói chuyện như một người lớn vậy?
Nhưng cô cũng không đành lòng từ chối, bèn cầm khăn lau miệng cho cô bé.
Cô bé cười ngọt ngào, tiếp tục ăn chè trôi nước.
Cô bé ăn rất chậm, ăn một viên lại phải lau miệng, còn luôn miệng hỏi mấy chuyện không đâu, ví như Liễu Hàn Yên tới đây làm gì, muốn đi đâu, vân vân.
Nhưng Liễu Hàn Yên không muốn trả lời, chỉ tập trung ăn cho xong phần mình rồi đứng dậy muốn đi.
- A! Cô ơi, cô chờ một chút, tôi còn hai viên chè trôi nước là xong!
Cô bé túm góc áo Liễu Hàn Yên.
Cô thở dài:
- Cô bé, thật sự chị cần phải đi. Nếu em không có tiền trả, chị sẽ trả cho em.
Dứt lời, cô đưa tiền ăn của cả hai cho ông chủ.
Khuôn mặt cô bé đỏ bừng, lẩm bẩm:
- Tôi..tôi không muốn tiền của cô. Tôi chỉ muốn cô ở lại. Cô đừng đi được không?
- Em biết chị đi đâu sao?
- Rất nguy hiểm đó. Cô đừng có đi, đi theo tôi được không?
Liễu Hàn Yên cảnh giác, âm thầm vận công nhíu mày chất vấn:
- Rốt cuộc cô là ai?
Thấy cô căng thẳng, cô bé bất đắc dĩ nói:
- Cô ơi, chờ tôi ăn xong chè trôi nước, chúng ta sẽ thong thả nói chuyện được không? Ngàn vạn lần cô không nên đi về phía nam nữa, ở đó có rất nhiều người muốn bắt cô.
- Quả nhiên cô biết tôi là ai. Là ai phái cô tới?
Ánh mắt Liễu Hàn Yên sắc lạnh.
- Cô…cô đừng có dọa người ta nhé, người ta tới giúp cô đó.
Cô bé đang thương lẩm bẩm.
- Cô không buông tay, đừng trách tôi vô tình.
Cô nâng một tay, dần phát ra hàn khí.
Đột nhiên cô bé quệt miệng:
- Thật là, khuyên bảo không nghe, lại muốn ra tay!
Liễu Hàn Yên cũng không phải người hiền lành gì, cô bé này quá đáng nghi rồi, cô bèn chặt xuống cổ tay nó, muốn nó buông mình ra.
Đôt nhiên, cô bé lắc mình một cái biến mất khỏi ghế.
Khi xuất hiện lại, nó đã đứng sau lưng cô, ngón tay chỉ vào cổ cô.
Cô lập tức hôn mê ngã xuống, cô bé kia nhanh chóng xoay người vác cô lên lưng.
Tuy nhìn cô bé có vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng cõng Liễu Hàn Yên trên lưng lại có vẻ rất nhẹ nhàng.
- Đi!
Trong không ít ánh mắt kinh ngạc xung quanh, cô bé cõng Liễu Hàn Yên vui sướng chạy ra khỏi cửa hàng, vào một con ngõ nhỏ, rồi không thấy đâu nữa.
…
Buổi thi đấu thế gia buổi chiều đã bắt đầu, hào khí cũng không vì chuyện xảy ra bên tỉnh Thanh mà giảm sút bớt bao nhiêu.
Bởi vì Hoa Hạ đã chính thức hạn chế đưa tin để tránh khủng hoảng lan rộng, khiến cho chuyện kia cũng không mấy kịch liệt.
Đương nhiên, người có ý thì vẫn nhìn ra sự thay đổi, ví như không thấy Mộ Tiêu Hàn thủ hộ Thần vật đâu, mấy lãnh đạo cũng có vài phần căng thẳng.
Cuối cùng cũng điến gia tộc thứ ba lên khiêu chiến, Quý gia lên sân khấu.
Tần Xuyên vừa bước lên lôi đài, dưới trận đã vang lên tiếng cười nhạo ầm ầm. Dù sao gia tộc này cũng không có danh khí gì.
- Quý Vân, anh muốn khiêu chiến nhà nào?
Giọng Tổng Giám đốc Phán cũng có vài phần qua loa.
- Tôi chỉ được chọn một nhà sao? KHông được chọn hai nhà à?
Hắn vừa dứt lời, toàn trường xôn xao.
- Chọn hai nhà? Vì sao?
Trọng tài cũng ngây ra, một số nhân viên trên khan đài cũng bất ngờ.
Tần Xuyên nhún vai:
- Bởi tôi cảm thấy bọn họ đều rất yếu, không nên đứng trong số năm đại thế gia.
- Hừ hừ, ăn nói mạnh miệng nhỉ. Anh nói xem anh muốn chọn hai nhà nào?
Vẻ mặt Tổng Giám đốc Phán có vẻ không vui.
Tần Xuyên chỉ hai lá cờ:
- Tần gia, Liễu gia.
Ngón tay kia chỉ ra, sắc mặt Tần gia cùng Liễu gia đều trở nên vô cùng khó coi, mà không ít khán giả lại cảm thấy kỳ quái. Bởi vì, hai nhà này, trước mắt, vẫn có quan hệ thông gia.