Lão giả tóc xám chau mày, ngẩng đầu lên nhìn, thấy một người đàn ông trung niên cầm trường kiếm đỏ, đạp mây lao đến.
- Kiếm Si tiền bối sao!?
- Tông sư đến rồi! Chúng ta được cứu rồi!
Không ít người nhận ra Dược Thương Hải, thậm chí có người vui đến phát khóc.
Nhưng sắc mặt của Dược Thương Hải rất nặng nề, nơi này chỉ có ông và Tần Xuyên biết rõ, thực lực của lão giả tóc xám này kinh khủng cỡ nào.
- Thằng nhóc, chuyện cậu gây ra ở thành phố Ba Thục,tôi tạm thời bỏ qua, cậu phụ trách tên nhỏ, lão già này, để tôi.
Dược Thương Hải nghiêm túc nói với Tần Xuyên.
Tần Xuyên gật đầu, Thanh Đế kiếm trên tay lại ngưng tụ, xem ra Dược Thương Hải cũng nhận ra tính nghiêm trọng rồi, thần thái lúc này, hoàn toàn khác với vẻ vô lại tham tài trước kia.
- Đúng là hai kẻ tự tin... Kể ra, cái tên nghiệt súc này, không ngờ mày còn sống, đúng là coi thường mạng chó của mày quá.
Tên đàn ông cầm kiếm nói bằng giọng tà mị.
Tần Xuyên nghe thấy giọng nói này, trong ngực dâng lên cơn tức, trầm giọng nói:
- Cát Thiên Tinh, xuất môn còn mang mặt nạ, da mặt của mày mỏng như vậy từ lúc nào thế?
- Mặt tao à?
Cát Thiên Tinh cười, giật mặt nạ bảo hộ xuống, để lộ gương mặt trắng nõn anh tuấn,
- Tao chỉ không muốn bị máu làm bẩn gương mặt đẹp trai của tao thôi.
- Vậy thì tao càng phải cho mặt mày nở hoa mới được.
Tần Xuyên cười lạnh.
Cát Thiên Tinh đùa giỡn kiếm hoa, cười:
- Tần Xuyên tiểu sư đệ, mày muốn khiêu chiến đại sư huynh, nguy hiểm lắm đấy... lẽ nào mày đã quên, lúc đầu bị phế thế nào à?
Tần Xuyên không muốn nhiều lời, nhấc tay tung một chiêu Lôi Vũ, kiếm quang như ngàn vạn châu chấu, điên cuồng lao về phía Cát Thiên Tinh.
Cát Thiên Tinh nhíu mày, như cảm giác tu vi của Tần Xuyên khác xưa, không dám vô lễ nữa.
Y lộn ra sau, trường kiếm nhiều màu hướng xuống, mắt nhìn Lôi Vũ kiếm khí từ dưới lao lên, gã cũng lao xuống theo gió.
- Tinh la kiếm ý, tinh tán hoa quang!!
Trong nháy mắt, trường kiếm màu sắc hóa thành ngàn vạn ngôi sao băng, chụp xuống Lôi Vũ bên dưới.
Đều là khoái kiếm, đường kiếm của Lôi Vũ tương đối song song, tốc độ nhanh, nhưng chiêu Tinh Tản Hoa Quang này, lại như như ngôi sao tán ra ánh sáng, đan xen chẳn chịt, độ dày đặc càng thêm vững chắc.
Hai loại kiếm ý, cây kim so với cọng râu, cùng giao nhau giữa không trung, trong lúc sáng lên mang theo sát cơ chết chóc mãnh liệt!
Hai người đều có tu vi Tông Sư, đều là kiếm khách, dù ngay từ đầu không sử dụng kiếm ý mạnh nhất, nhưng cũng đã vô cùng hung hiểm.
Cùng lúc đó, lão giả mặt nạ tóc xám khinh thường nhìn Dược Thương Hải,
- Thế nhân tôn ông là Tông Sư, nhưng trong mắt lão phu, ông vẫn còn kém lắm, khuyên ông nên thu kiếm đi là vừa.
- Hà hà, giết nhiều đệ tử Thần Kiếm môn của tôi như vậy, đúng là có vốn để ngạo mạn, nhưng khoác lác cũng vừa vừa thôi.
Dược Thương Hải nhếch miệng cười, nhưng tóc mai đã toát mồ hôi.
Dược Thương Hải ông cả đời si mê kiếm đạo, đối với lực chiến đấu kiếm khách, vẫn luôn kiêu ngạo, nhưng không biết vì sao, đứng trước mặt lão giả tóc xám không rõ có phải kiếm khách hay không này, lại thấy thân phận kiếm khách của mình chẳng có ưu thế gì.
Ông lão tóc xám lắc đầu, chẳng thèm để ý đến Dược Thương Hải, tiếp tục đi về phía Thần vật.
Dược Thương Hải đương nhiên không cho phép, lướt qua một bước, vung kiếm định chém lão giả tóc xám, kiếm khí như ngọn lửa cuồn cuộn, thiêu đố không khí, chỉ với một kiếm này, người xung quanh đó mười mấy mét đều có thể cảm nhận được sức nóng hừng hực.
Lão giả hừ lạnh một tiếng, đưa tay tung ra Thương Phá Băng chưởng, chân khí màu xanh cuồn cuộn, cưỡng ép thổi tan kiếm khí nóng rực của Dược Thương Hải.
- Cái gì!?
Dược Thương Hải dường như cũng sững sờ, không ngờ chân khí của lão giả này, lại mạnh đến mức có thể địch nổi kiếm khí của ông.
Tu vi này tuyệt đối cao hơn ông nhiều, mới có thể làm được như vậy, dù sao khiếm khí bình thường sẽ ép được chân khí đồng cấp.
- Vô tri!
Lão giả ngựa không dừng gó, tay lật lại, tung ra một chưởng, đánh về phía Dược Thương Hải.
Dược Thương Hải cũng không dễ chọc, trường kiếm vung tròn, mang theo một ngọn lửa làm lá chắn, miễn cưỡng chĩa vào chưởng đó.
Nhưng uy lực của Lãng Phá Băng chưởng này quả thật tuyệt luân, tuy Dược Thương Hải chống đỡ được lần này, nhưng cũng phải lùi ra sau mấy bước mới trì hoãn được lực đánh cường đại này.
Lão giả nhân lúc Dược Thương Hải lui về phía sau, liền đưa tay tóm lấy cái rương, quay người lại, sử dụng Xuất Thế Vân Tung, bay đi.