- Nghe không hiểu sao? Gien lai, đương nhiên là rắc rưởi rồi.
Trong giọng nói của Tần Mục tràn đầy ác ý.
Tần Xuyên xiết chặt nắm đấm, cố nén cơn tức giận:
- Cha mẹ ruột của tôi rốt cuộc là ai? Ông có phải là Tần Mục hay không?
- Cha mẹ ruột của cậu? Hừ, dù sao Tần Mục khẳng định không phải cha cậu. Mà tôi cũng không phải Tần Mục.
Tuyệt Ảnh nói.
Ánh mắt Tần Xuyên lạnh lại. Hắn quả thật không phải con cháu Tần gia. Hèn chi hắn và những người của Tần gia không hề hòa hợp.
Người này không phải Tần Mục, điều này cũng có thể giải thích vì sao ông ta không quan tâm đến Tần gia. Thậm chí còn giết chết Tần Uy không chút nương tay.
- Vậy rốt cuộc ông là ai?
Tuyệt Ảnh cười điên cuồng:
- Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng bây giờ tôi đã bị cậu vạch trần. Vậy thì đi thẳng vào vấn đề thôi.
- Tiểu tử, Bạch Dạ đang nằm trong tay chúng tôi. Nếu cậu muốn cô ta được sống, tốt nhất là giao thần vật ra. Nói cách khác, tôi không thể đảm bảo cậu có thể nhìn thấy cô ta hay không.
- Tôi nói ra, chẳng phải các người lại càng không thả cô ấy sao?
Tần Xuyên nói.
- Tiểu tử, cậu không có tư cách bàn điều kiện với tôi. Nếu không phải vì thần vật, bây giờ tôi đã giết cậu rồi.
Tuyệt Ảnh nheo mắt nói.
Tần Xuyên cười nhạo:
- Tỉnh lại đi. Có đe dọa tôi cũng vô dụng thôi. Không phải ông cảm thấy hiếu kỳ vì sao tôi rơi vào cảnh tuyệt vọng lại có thể hồi sinh. Hơn nữa tu vi không hề giảm?
- Trong lòng ông vẫn luôn kiêng kỵ tôi. Bởi vì căn bản ông không biết trong cơ thể tôi có bí mật như thế nào, đúng không?
Ánh mắt Tuyệt Ảnh trở nên lấp lánh. Đúng vậy. Ông ta đang cảm thấy khó hiểu vì sao Tần Xuyên có thể khôi phục được thực lực.
Theo lý thuyết, sau khi hắn bị trục xuất xuống núi, lẽ ra phải biến thành tàn phế. Tại sao trong thời gian ngắn lại khôi phục được tu vi, lại còn tiến bộ hơn trước?
Trải qua nhiều trận chiến đấu lớn nhỏ, Tần Xuyên giống như một quái vật đánh không chết. Ngay cả ác ma mà Vu vương gọi về cũng bị Tần Xuyên đánh gục. Hơn nữa, trở về sau nửa năm, hắn còn đột phá được cảnh giới tông sư.
Tuyệt Ảnh cho rằng, với thực lực của ông ta, hẳn có thể đè áp Tần Xuyên. Nhưng thực lực của Tần Xuyên chắc chắn không như bề ngoài.
Cho nên, nếu như không cần thiết, Tuyệt Ảnh không muốn chiến đấu với Tần Xuyên.
- Cậu nói không sai.
Tuyệt Ảnh thản nhiên nói:
- Nhưng cậu đừng quên, nếu tôi muốn chạy, tốc độ tuyệt đối nhanh hơn cậu. Cậu không đuổi kịp tôi đâu. Mà tôi muốn giết người bên cạnh cậu cũng dễ dàng hơn cậu nghĩ rất nhiều.
Tần Xuyên giơ ba ngón tay:
- Ba ngày. Cho tôi thời gian ba ngày. Tôi sẽ đem thần vật đến, đổi lấy Bạch Dạ. Địa điểm do các người chọn.
- Ba ngày dài quá.
- Bây giờ tôi không biết Bạch Dạ nói chỗ đó là ở đâu. Tôi cũng cần người đi thăm dò. Nhưng ông muốn tôi nói ra vị trí cụ thể, tôi không đồng ý.
Tần Xuyên nói như đinh chém sắt.
Hắn tin rằng, vì thần vật, Thánh giáo nhất định sẽ chờ hắn ba ngày.
Tuyệt Ảnh do dự trong chốc lát, sau đó gật đầu:
- Được, tôi sẽ cho cậu một cơ hội duy nhất để cứu Bạch Dạ. Ba ngày sau, địa điểm sẽ do chúng tôi thông báo cho cậu.
Nói xong, Tuyệt Ảnh phi thân, chạy vào trong khu rừng.
Trong cùng một thời gian, một bóng người nhảy từ trên chủ điện Thủy Vân Tĩnh Trai xuống, đi theo hướng Tuyệt Ảnh rời khỏi.
Tần Xuyên ngạc nhiên. Đó không phải là Lăng Vân sư thái sao?
- Sư thái, đừng đuổi nữa.
Tần Xuyên lo lắng gọi. Thực lực của Tuyệt Ảnh không phải tông sư tầm thường có thể so sánh được. Vạn nhất Tuyệt Ảnh nửa đường quay lại, giết chết Lăng Vân, vậy thì tổn thất lớn rồi.
Tần Xuyên lập tức đuổi theo, nhưng khi đuổi được năm sáu dặm vùng núi, Lăng Vân liền ngừng lại.
Mặc bộ đạo bào màu xám đen, tóc xõa sau vai, Lăng Vân đứng trên một tảng đá, nhìn ra phía xa.
- Sư thái, người kia rất nguy hiểm. Người đừng đuổi theo nữa. Tôi thấy khinh công của ông ta rất nhanh, có đuổi cũng đuổi không kịp.
Tần Xuyên khuyên.
Đột nhiên, Lăng Vân quay người lại, đánh ra một đòn Băng Ngưng chưởng về phía Tần Xuyên.
Oành!
Băng tinh cuồng bạo giống như một con rồng lớn, đè nát chướng ngại trong khu rừng, muốn nuốt trọn Tần Xuyên.
Tần Xuyên không kịp chuẩn bị. Ai mà biết được đạo cô này đột nhiên đánh lén như thế, đành phải sử dụng Thanh Liên Kiếm Giáp mới có thể trụ lại được.
Ầm một tiếng. Một số cây cốt trong khu rừng bị đứt đoạn. Băng sương bao trùm lá cây và bụi cỏ.
- Sư thái, bà làm gì thế?
Tần Xuyên tức giận. Nếu hắn không phản ứng nhanh, chắc chắn là đã bị thương rồi.
Hốc mắt Lăng Vân hơi đỏ lên, trên khuôn mặt nhìn không ra tuổi tràn đầy sự xấu hổ và giận dữ.
Tần Xuyên hiểu ra, liền cười khổ:
- Sư thái, tôi biết tôi có chỗ đường đột với người. Nhưng lúc đó, thứ nhất tôi không biết thân phận của người.