Trong đầu Tần Xuyên giống như có cái gì đó thoáng nổ qua. Nhất thời, rất nhiều suy nghĩ khiến cho hắn không biết phải làm sao.
Nếu dựa theo lời nói của Phó Thanh Y, hắn dần dần hiểu ra vì sao trong cơ thể hắn lại có long hồn.
Phó Thanh Y thấy Tần Xuyên dường như đã hiểu được, liền gật đầu:
- Với cường độ hồn phách của nó, vừa rồi rất có thể qua thời không trong luân hồi đã ký sinh trong cơ thể con. Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán của thầy. Nếu thật như vậy, nguyên nhân phát sinh khẳng định rất phức tạp.
- Xem ra, chỉ có nó là rõ ràng nhất.
Tần Xuyên nói.
Phó Thanh Y mỉm cười:
- Cho nên, để ta dốc hết sức thử một chút, xem có thể giúp con ra ngoài hay không. Con đã từng có kinh nghiệm ngăn cản nó. Mặc kệ có phải là con bây giờ hay không, chung quy cũng vẫn là con.
- Nếu như chúng ta cứ ở trong này, chính là chờ chết. Nhưng nếu con ra ngoài được, không chừng ta còn có cơ hội phục sinh.
Nghĩ đến đây, Tần Xuyên cũng đồng quan điểm với Phó Thanh Y.
- Lão đầu tử, vậy lần này trông cậy vào thầy.
Tần Xuyên mỉm cười, nhưng trong lòng có chút lo lắng.
Khóe miệng Phó Thanh Y vểnh lên:
- Nhìn thấy con phát triển, ta rất vui mừng. Nếu có cơ hội đoàn tụ cùng người nhà, cũng đừng trách cha mẹ con. Bọn họ làm tất cả cũng chỉ vì muốn bảo vệ con.
Ánh mắt Tần Xuyên trở nên phức tạp. Hắn biết rõ chuyện này trong lòng.
Nói xong, Phó Thanh Y nhắm mắt lại. Thần hồn của ông bắt đầu không ổn định. Khi thì vặn vẹo, khi thì bay bổng.
Tần Xuyên biết, ông đang cảm nhận chấn động của không gian, tìm đúng cơ hội sẽ mở lối ra. Tuy rất sốt ruột muốn ra ngoài, nhưng cũng không dám quấy rầy.
Đột nhiên, Phó Thanh Y mở mắt, quát to:
- Xuống dưới.
Tần Xuyên sững người, liền nhìn thấy phía dưới của mình xuất hiện một màu nâu đỏ, rõ ràng là cảnh tượng trong cấm địa.
Tần Xuyên sử dụng Thiên Cân trụy, rơi xuống cánh cửa ra vào nhỏ hẹp kia thật nhanh.
Trong nháy mắt Tần Xuyên nhảy ra ngoài, lối ra liền đóng lại.
Tần Xuyên không biết thần hồn của Phó Thanh Y có ổn định hay là đã hồn phi phách tán.
Nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ chuyện này. Hắn vừa rơi xuống đất đã vội nhìn chung quanh.
Mặt đất trong cấm địa xuất hiện rất nhiều vết nứt, nham thạch cực lớn rơi xuống, cả khu vực rung chuyển cùng đất núi.
Không thấy Tuyệt Ảnh, cũng chẳng thấy hai pháp sư, chỉ thấy Man Vương đang nằm trơ trọi trên mặt đất, chảy ra một vũng máu.
Đây là cảnh tượng sau trận chiến của Man Vương.
- Man Vương các hạ.
Tần Xuyên chạy nhanh đến, thấy phần bụng của Man Vương bị phanh rộng, ruột chảy ra ngoài, hắn biết rõ là ông đã xong rồi.
- Rốt cuộc cậu cũng ra ngoài được.
Man Vương nhìn Tần Xuyên.
- Là Tuyệt Ảnh làm?
Tần Xuyên hỏi.
Bul-Kathos khẽ gật đầu:
- Y giống như thay đổi cả con người. Tôi để cho pháp sư đi trước, nhưng chung quy tôi không cản được y.
Tần Xuyên nghe nói Ferger và Jayme đã chạy thoát, ngược lại cảm thấy có chút may mắn. Ngay cả cường giả truyền kỳ như Bul-Kathos cũng không chống đỡ được long hồn ký sinh trong cơ thể Tuyệt Ảnh. Tần Xuyên thật sự không biết làm sao có thể ngăn cản được nó.
- Tôi tin rằng, nếu là Vô Phong năm đó thì cho dù dốc toàn lực, cậu có thể sẽ thắng được ông ta.
Vô Phong Tần Xuyên cười khổ. Tuy nói Vô Phong chết là vì kịch độc, nhưng nếu có Kiếm Thánh ở đây, thực sự có thể ngăn cản Thất Huyền Minh Long dung hợp tất cả hồn phách sao?
Nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Man Vương, Tần Xuyên cắn răng một cái.