Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Xuyên Thành Mẹ Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 125: Cô Để Ý Sao? (1)

Chương 125: Cô Để Ý Sao? (1)




Nhóm dịch: Fulybook

Nguồn: Truyện YY

Ăn cơm xong xuôi không giải tán ngay lập tức, Nguyễn Hạ di đến toilet để dặm lại lớp trang điểm, cũng thật khéo, cô đi ra bồn rửa tay trước, vừa lúc Diệp Huyên cũng từ bên ngoài đi vào. Hai người phụ nữ chiếm lấy bồn rửa tay.

Nguyễn Hạ và Diệp Huyên đều lấy phấn và son môi ra, chuẩn bị dặm lại lớp trang điểm.

Tất cả đều nói giác quan thứ sáu của phụ nữ rất nhạy, Nguyễn Hạ luôn cảm thấy Diệp Huyên đối với Tống Đình Thâm luôn tràn đầy một chút tình cảm không thể nói ra nguyên nhân, có thể là do tính cách của cô ta. Diệp Huyên chắc hẳn là người rất kiêu ngạo, cô chủ động trả lời Tống Đình Thâm, nếu như thấy anh không nói gì cô sẽ chủ động đổi chủ đề sang chuyện khác, cùng với những người khác trò chuyện.

Diệp Huyên và Lê Tĩnh không giống nhau.

Cô có thể cảm nhận được.

Từ lúc ở bàn ăn cô đã quan sát thấy, Diệp Huyên chẳng thèm quan tâm đến những người đàn ông đã kết hôn, cô ta có tôn nghiêm và sự kiêu ngạo của riêng mình.

Hai người phụ nữ không nói với nhau câu nào, vừa mới dặm lại lớp phấn, cô ta vẫn nhìn về chỗ cô lẽ phép cuời môt tiếng lúc sau mới rời khỏi toilet.

Thầy Vương năm nay đã sáu mươi tuổi, sau khi ăn cơm tối xong, thì lại cùng học sinh trò chuyện một hồi, liền muốn về nhà sớm, ông lo lắng cho chú chó mình nuôi trong nhà.

Tống Đình Thâm lập tức chủ động nói muốn đưa thầy về nhà, Nguyễn Hạ và Vượng Tử tất nhiên cũng đi theo anh.

Tất cả mọi người đều không có ý kiến gì, dù sao thời học sinh hồi đó, thầy Vương coi trọng nhất là Tống Đình Thâm, cũng đối xử với anh tốt nhất, quan hệ của hai thầy trò này cho tới bây giờ không hề đứt đoạn, cũng có người đã từng nói, dường như thầy Vương đã coi Tống Đình Thâm như con của mình.

Chờ sau khi một nhà ba người Tống Đình Thâm và thầy Vương rời đi, mọi người cũng đều bắt đầu giải tán, dù sao đại đa số mọi người đều có gia đình riêng của mình, người hơn ba mươi tuổi đi hát ở KTV hoặc là đi đến quán bar... Dường như cũng chẳng còn sức để mà đi, không bằng về nhà sớm với vợ con thì hơn.

Diệp Huyên lái xe tới đây, nhà của một người bạn khá là gần với nhà của cô ta, vừa lúc có thể đi nhờ xe của cô ta.

Người bạn đó ngồi ở ghế phó lái cảm khái nói: "Mình thật sự không nghĩ tới lúc vẫn sống còn có thể nhìn thấy Tống Đình Thâm nhưng mà cậu xem có khó chịu không chứ, mình mỗi tháng đều bỏ ra rất nhiều tiền mua mỹ phẩm dưỡng da như vậy, thế mà nhìn vẫn không trẻ bằng cậu ta, chẳng lẽ phụ nữ thường già hơn đàn ông ư? Cái cũng quá bất công rồi đi! Rõ ràng mình còn nhỏ hơn cậu ta một tuổi đó, bây giờ ngược lại là mình hơn cậu ta mấy tuổi ấy!”

Diệp Huyên bình tĩnh nói: "Bĩnh tĩnh nào, cậu cũng đã sinh hai đứa, mặc dù cố gắng hết sức để chăm sóc nhưng tổn thương do sinh đẻ gây ra tất nhiên vẫn còn, cậu chăm sóc được như bây giờ là đã rất ổn rồi."

"Thôi được rồi." Người bạn kia thở dài một cái: "Vẫn là lúc còn trẻ sinh con tốt hơn, cậu nhìn thấy vợ của Tống Đình Thâm không, nghe nói năm nay mới hai mươi năm tuổi, mang thai sinh con lúc hai mươi tuổi, nhìn người ta xem, dáng vẻ và làn da kia, nếu nói cô ấy đã sinh con thì chắc chẳng có ai tin đâu, sớm biết vậy mình đã sinh con sớm một chút." Người bạn đó dừng lại một chút, lại nhìn về phía Diệp Huyên: "Cho nên nói cậu vẫn là tranh thủ thời gian tìm đối tượng thích hợp, ở công ty cậu không phải là có một quản lý đang theo đuổi cậu đấy sao, điều kiện cũng phù hợp đó chứ, cậu cũng đừng kén chọn, năm nay cũng ba mươi lăm rồi, cũng là tuổi sinh con rồi!”

Diệp Huyên nắm chặt vô-lăng, biểu cảm không thay đổi, những năm gần đây có rất nhiều người thúc giục cô ta kết hôn, bố mẹ còn nói lời khó nghe gấp trăm nghìn lần nhưng cô ta vẫn không có hành động gì, vì sao ư? Bởi vì chí của cô ta không ở đây, sẽ không vì dăm ba câu của người khác mà quyết tâm của mình bị dao động.

Lời nên nói cô ta đã nói rất nhiều lần, cũng không muốn lãng phí lời nói nữa.

Người bạn kia thấy cô ta không lên tiếng thì lại nói tiếp: "Kỳ thật năm đó cậu với Tống Đình Thâm cũng không phải là không được đúng không? Hai người rất xứng với nhau, mặc dù bây giờ nói ra những lời này cũng là quá muộn rồi, cậu ta cũng đã có vợ có con nhưng mình vẫn cảm thấy tiếc cho cậu, nếu như là Tống Đình Thâm, cậu chắc chăn sẽ đồng ý kết hôn và sinh con cho cậu ta, xét đến cùng, cậu chính là đang đi tìm lại cảm giác nhưng cảm giác thì là cái quái gì? Hai người kết hôn, cuối cùng cũng đều giống nhau thôi, có tình cảm hay không cũng chẳng kém là bao, đều phải sống với nhau."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch