Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Y Thống Giang Sơn

Chương 299: Khuynh thế yêu nghiệt (hạ)

Chương 299: Khuynh thế yêu nghiệt (hạ)


Cơ Phi Hoa tô một nét lên họa quyển, ánh mắt chăm chú vào bức hoạ, cất giọng bán nam bán
nữ:

- Đứng ngây ngốc ở đó làm gì? Còn không qua đây giúp Tạp Gia mài mực?
Hồ Tiểu Thiên khẩn trương đi tới, sau khi hành lễ với Cơ Phi Hoa liền đứng đúng vị trí của tiểu thái giám ban nãy, vừa hỗ trợ mài mực, vừa nhìn sang giá tranh, chỉ thấy Cơ Phi Hoa nét bút như rồng bay phụng múa, khuynh tình bát mặc, vẽ ra một bức Ưng kích trường không.

Bên trong bức họa một con Thương Ưng ngạo nghễ tung cánh, vút lên trời cao, một vầng mặt trời đỏ rực theo phía sau nó từ từ dâng lên, cả non sông đều nằm dưới thân nó, dường như cả thiên hạ đều do nó khống chế, bức tranh quả nhiên là cực kỳ đặc sắc.
Bất kể trong lòng Hồ Tiểu Thiên đối với Cơ Phi Hoa đánh giá thể nào, không thể không thừa nhận, Cơ Phi Hoa vẽ tranh thật sự là tinh diệu tuyệt luân.

Nhìn dung mạo y so với nữ nhân còn dịu dàng hơn, không cách nào tưởng tượng người này có thể vẽ ra một bức tranh tràn đầy bá khí đến vậy, phong cách hội họa của y khoáng đạt hùng tráng, đứng ở một bên quan sát, không khỏi sản sinh một loại cảm thụ lòng ôm hoài bão hào tình vạn trượng.
Cơ Phi Hoa buông họa bút, vân về đầu bút, trên bức họa lưu lại câu đề tặng, cuối cùng mới chỉ sang con dấu ở bên.

Hồ Tiểu Thiên hỗ trợ đem con dấu ấn lên lớp mực đỏ thắm, Cơ Phi Hoa tiếp nhận con dấu, đĩnh đạc lưu trên bức họa danh tự của mình - Lưu Hoa phế nhân.
Hồ Tiểu Thiên nhìn thấy hai chữ phế nhân, không khỏi thoáng chút suy nghĩ, Cơ Phi Hoa tự xưng là phế nhân hắn là có liên quan đến việc Y tịnh thần làm nô, đám thái giám trong hoàng cung này mỗi người đều có một đoạn ký ức thương tâm.
Cơ Phi Hoa đem bút lông đặt lên giá bút, Hồ Tiểu Thiên cực kỳ lanh lợi, sớm đã chuẩn bị sẵn một chiếc khăn trắng sạch không tỳ vết, hai tay dâng lên.
Cơ Phi Hoa tiếp lấy khăn mặt, lau lau bàn tay, đôi mắt ba đào liếc qua trên mặt của Hồ Tiểu Thiên, sau đó lộ ra một nụ cười quyến rũ điên đảo chúng sinh.

Hồ Tiểu Thiên đầu càng hạ xuống thấp hơn, khó trách tân hoàng đế bị mê muội đến nỗi ngay cả hậu cung giai lệ cũng không cần.

Cơ Phi Hoa đích thị là một yêu nghiệt họa quốc.
Cơ Phi Hoa nói: - Dường như người rất sợ Tạp Gia!
Hồ Tiểu Thiên nhìn xuống dưới, cung kính nói: - Không phải sợ, là kính!
- Có gì khác biệt sao? Cơ Phi Hoa xoay người đến bên cửa sổ, ngẩng đầu lên không trung xanh ngát một màu, một đôi mắt sáng phản chiếu sắc lam của bầu trời, biến hóa thất thường, sâu không thấy đáy.
Hồ Tiểu Thiên đương nhiên hiểu được bản thân là sợ không phải kính.

Ở sâu trong đáy lòng hắn đối với Cơ Phi Hoa vẫn là cực kỳ đề phòng, quái vật bất nam bất nữ trước mắt này đã thay thế được Quyền Đức An hết thảy, trở thành thái giám có quyền thế nhất trong hoàng cung.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch