Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1390: Công kích cực mạnh

Chương 1390: Công kích cực mạnh




Đối phương công kích lần này không có mang theo pháp tắc kinh thiên động địa, nhưng động tác mau lẹ và gọn gàng, bất luận uy lực hay là thế công, có thể nói đều rất khó phòng bị.

Đổi lại tu sĩ Phân Thần kỳ khác chắc chắn vẫn lạc, chẳng qua hiện nay Lâm Hiên dựa vào thực lực cực mạnh của mình đánh ngang với lão quái Độ Kiếp kỳ.

Hắn đã toàn tâm phòng bị..

Mắt nhìn thế công của đối phương đánh tới, thân thể Lâm Hiên lóe lên, hắn đi qua bên trái một bước, theo động tác của hắn, thân hình Lâm Hiên nhanh chóng biến mất tại chỗ.

Cửu Thiên Vi Bộ!

Thực lực đến cấp bậc nư Lâm Hiên, bí thuật hay không phải bí thuật, uy lực đã sớm mạnh không hợp thói thường.

Chỉ một bước này Lâm Hiên trốn vào trong hư không.

Thiên Nguyên Thánh Tổ kinh ngạc, Lâm Hiên dùng phương thức ứng phó như thế hiển nhiên làm hắn không ngờ.

Tuy rất nhanh kinh ngạc đã bị hung ác thay thế.

- Ngu xuẩn!

Hắn chửi nhỏ một câu trong miệng, đồng thời chỉ thấy quai hàm Thiên Nguyên phồng lên, sau đó hắn phun mạnh về phía trước.

Ba...

Âm thanh vạch phá bầu trời nổ vang, sau đó sóng âm màu đen xuất hiện trong mắt, không gian bình tĩnh giống như gió thổi qua mặt hồ nước, từng gợn sóng sinh ra, thân thể Lâm Hiên bị ảnh hương.

Thiên Nguyên này có thể bài trừ tác dụng của Cửu Thiên Vi Bộ.

Sắc mặt Lâm Hiên vô cùng khó coi.

Chỉ có sóng âm màu đen cũng bỏ đi, mấu chốt là hơi chậm lại một chút thì những gai xương màu đỏ và cái đuôi giống đuôi bò cạp đã tới trước mặt.

Nó gần trong gang tấc cũng không đủ.

Nhưng mà từ khi Lâm Hiên bước vào con đường tu tiên đến nay, trải qua vô số tranh đấu lớn nhỏ, kinh nghiệm của hắn cực kỳ phong phú, tự nhiên đã sớm tới tình trạng cực kỳ khủng khiếp.

Chỉ thấy hắn nhấc tay lên, không gian phía trước vốn rỗng tuếch lại xuất hiện bảo vật hình dẹp.

Màu sơn như mực, hình dạng không khác gì nghiêng mực.

Nhìn qua cũng không có gì thần kỳ, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện tạo hình phong cách cổ xưa, hoa văn và trang trí phía trên vô cùng huyền ảo.

Huyền Vũ Chân Linh Mặc!

Lâm Hiên sử dụng Thông Thiên Linh Bảo của Tuyết Hoa Thánh Tổ.

Tuy cũng không phải là vật phẩm Tiên Thiên. Nhưng cũng cực kỳ nổi danh trong hàng ngũ Hậu Thiên Linh Bảo.

Lâm Hiên vận dụng bí quyết, nâng tay phải lên điểm về phía trước một cái.

Hào quang trong nghiêng mực chuyển động nhanh chóng.

Nó nhanh chóng biến lớn chừng một trượng che chắn thân thể Lâm Hiên, nhưng vẫn chưa hết, sương mù màu đen phun ra, dùng nghiêng mực làm trung tâm xuất hiện một ít chữ cổ.

Sương mù này cuồn cuộn, sau đó lại nối liền với nhau, mặt ngoài còn có vô số phù văn lớn nhỏ xuất hiện, chúng nhanh chóng tụ tập lại và hóa thành một tấm màn ánh sáng.

Hiện tại Lâm Hiên dùng một loại bảo vật bố trí hai tầng phòng ngự.

Đồng thời hắn cũng không keo kiệt pháp lực của mình, hít sâu một hơi, nâng tay phải lên, bàn tay dán vào mặt ngoài của Huyền Vũ Chân Linh Mặc, pháp lực như nước vỡ đê rót thẳng vào trong nghiêng mực.

Dù sao đối phương là lão quái vật Độ Kiếp Kỳ, hai công kích này không phải chyện đùa, Lâm Hiên không dám có chút chủ quan xem thường.

Cả quá trình nói phức tạp, kỳ thật tất cả hoàn thành trong nháy mắt.

Sau một khắc.

Gai xương màu đỏ giống như mưa bão bắn thẳng vào màn sáng, chỉ trong nháy mắt sáng đan vào nhau, nhưng màn sáng dày đặc chồng chéo kia lại biến mất trong nháy mắt.

- Không tốt!

Lúc này Lâm Hiên vô cùng khiếp sợ.

Uy lực gai xương vô cùng to lớn, còn vượt xa tưởng tượng của mình rất nhiều, cứ như vậy bản thể Huyền Vũ Chân Linh Mặc cũng không nhất định có thể ngăn cản.

Vào lúc này cũng không kịp biến chiêu.

Hai tay Lâm Hiên đánh ra một đạo pháp quyết.

Đồng thời quai hàm phồng lên phun ra một đám huyết vụ.

Phốc!

Trong huyết vụ còn ẩn chứa chân nguyên bổn mạng của Lâm Hiên, kể từ đó uy năng của Huyền Vũ Chân Linh Mặc tăng lên rất nhiều.

Bành!

Vào lúc này gai xương đã bị ngăn cản lại, nhưng cái đuôi quỷ dị lại hiện ra, uy lực mạnh còn hơn cả gai xương.

Huyền Vũ Chân Linh Mặc bị xuyên qua, sau đó nó đâm thẳng vào cổ họng Lâm Hiên.

Lần này như bị đánh trúng, mặc dù Lâm Hiên không vẫn lạc thì chắc chắn cũng trọng thương.

- Xem ngươi trốn đi nơi nào.

Trên mặt Thiên Nguyên Thánh Tổ mang theo vẻ đắc ý khó ức chế được.

Tuy nhiên nụ cười của hắn nhanh chóng biến mất.

Mắt thấy không thể tránh được, Lâm Hiên cũng không bối rút chút nào.

Hắn vươn tay ra, trước người của hắn xuất hiện hào quang màu bạc, Lâm Hiên dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tay, lại sử dụng một kiện bảo vật phòng ngự.

Bành!

Tiếng va đập vang lên bên tai, công kích hiện tại của Thiên Nguyên Thánh Tổ bị ngăn cản, cũng không phải bởi vì lực phòng ngực trong hào quang màu bạc, còn bởi vì Huyền Vũ Chân Linh Mặc đã ngăn cản đại bộ phận lực lượng của cái đuôi đâm tới nó đã nỏ mạnh hết đà nên mới bị hào quang màu bạc ngăn lại.

- Hô.

Lâm Hiên thở ra một hơi, nhưng vào lúc này lại sinh ra dị biến.

Một kích trước mắt không có hiệu quả, trên mặt Thiên Nguyên Thánh Tổ xuất hiện vẻ hung ác, sau đó thân thể của hắn giống như mãng xà kéo dài.

Lúc này hai bên cách xa nhau trăm trượng, hắn lập tức xuất hiện trơớc mặt Lâm Hiên, hai tay hắn nâng lên và nắm đấm biến lớn, nó giống như hai thiết chùy nện thẳng vào đầu Lâm Hiên.

Bành!

Màn sáng màu bạc lắc lư, linh quang tán đi xuất hiện hình dáng thật của nó, đó là hơn mười thanh phi kiếm rậm rạp đang chồng chéo lên nhau.

Bởi vì số lượng Cửu Cung Tu Du quá nhiều nên mới có thể tạo thành màn sáng phòng ngự.

- Tiểu gia hỏa, ngươi hết chiêu rồi sao?

Trong mắt Thiên Nguyên Thánh Tổ bắn ra hào quang hung ác, hai quyền đầu không ngừng nện thẳng vào phi kiếm đang phòng ngự.

Xoẹt xẹt...

Một khe hở xuất hiện trước mặt, hơn nữa chúng lan ra toàn thân phi kiếm như mạng nhện.

Thiên Nguyên Thánh Tổ nhìn thấy cảnh này liền mừng nư điên, cơ hội ngàn năm khó gặp như thế hắn há có thể bỏ qua, chỉ cần có thể phá hủy bảo vật bổn mạng của đối phươg, tên này chẳng khác gì lão hổ bị nhổ răng, hơn nữa bởi vì liên lụy tâm thần tương liên còn dẫn tới trọng thương.

Lâm tiểu tử này khó chơi hơn suy nghĩ của hắn quá nhiều, cũng may hôm nay hắn đã có sơ hở.

Thiên Nguyên mừng như điên, hắn vung quyền như gió, một quyền nhanh hơn một quyền.

Khe hở càng ngày càng nhiều, qua mấy hô hấp...

Bành, phi kiếm phòng ngự vỡ vụn bay tứ phía, Cửu Cung Tu Du Kiếm hóa thành không ít mảnh vỡ.

PHỐC...

Cho dù Lâm Hiên đã trốn đi nơi khác, nhưng hắn vẫn phun ra một ngụm máu tươi, Thiên Nguyên Thánh Tổ thấy rất rõ ràng, trên mặt hắn mừng như điên, đối phương đang lâm vào suy yếu, hắn càng không lưu thủ, lập tức xông thẳng về phía trước.

Vào lúc chuyển hướng hắn đã tới bên cạnh người Lâm Hiên, hắn cười nhe rng, Tay phải nâng lên, nắm đấm bị hắc khí bao phủ.

Ma vân huyền ảo cuồn cuộn không ngừng sôi trào, áp lực cực kỳ cường đại xuất hiện.

Uống!

Hắn hét to một tiếng, trên đỉnh đầu xuất hiện sấm sét, sau đó liền cảm giác quyền phong đánh thẳng vào người Lâm Hiên.

Lâm Hiên muốn tránh cũng không được.

-------




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch