Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1391: Thắng bại

Chương 1391: Thắng bại


Cho dù là tán tiên yêu vương khi bị hủy pháp bảo bổn mạng cũng không thể bình chân như vại.

Tác động tâm thần sẽ làm pháp lực cứng lại, nói cách khác vào thời điểm này hoàn toàn không có lực hoàn thủ.

Tuy thời gian rất ngắn, chỉ trong nháy mắt mà thôi, nhưng đối với cao thủ Độ Kiếp thì thời gian này đủ rồi.

Thiên Nguyên tự tin bắt lấy sơ hở này.

Cao thủ so chiêu, chỉ tranh trong nháy mắt, thừa dịp pháp lực đối phương trì trệ lập tức ra tay chém giết.

Bàn tín không sai, Lâm Hiên thật sự rơi vào trong cạm bẫy mà hắn bố trí, cái khác không nói, chỉ ánh mắt tuyệt vọng kia đủ nói lên tất cả.

- Tiểu gia hỏa, hiện tại mới cảm thấy hối hận sao, muộn rồi, yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết quá nhanh, ta sẽ làm cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.

Thiên Nguyên Thánh Tổ hung dữ nói, giọng nói oán độc, hắn đã hận Lâm Hiên thấu xương.

Cả quá trình phiền phức nhưng thật ra chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Lúc quyền phong còn cách Lâm Hiên ba thước, sợ hãi trong mắt của hắn biến mất, khóe miệng nhếch lên còn mang theo cười lạnh và trào phún.

- Ah...

Thiên Nguyên nhìn thấy biểu lộ trào phún này thì nội tâm ẩn ẩn cảm giác không ổn, nhưng biến hóa này quá nhanh, rốt cuộc không ổn thế nào thì hắn không nói được.

Là mình nhạy cảm hay đối phương dùng thuật công tâm.

Trừ pháp bảo bổn mạng ra, chẳng lẽ Lâm tiểu tử này còn bịp bợm gì khác sao?

Không có khả năng, đối phương nhất định đang chơi không thành kế mà thôi, chính mình tuyệt đối không bị hù sợ.

Nếu không cơ hội ngàn năm có một này sẽ biến mất.

Lâm tiểu tử cơ biến chồng chất, mặc dù pháp bảo bổn mạng bị hủy đi, một khi chờ hắn có thời gian hít thở sẽ khó giết hắn.

Các ý niệm không ngừng xuất hiện trong đầu, Thiên Nguyên Thánh đã nghĩ kỹ nên làm thế nào.

Làm như không nhìn thấy biểu lộ của Lâm Hiên, một quyền này còn tăng thêm hai phần kình lực.

Tên này muốn giải quyết một lần cho xong, trực tiếp đánh chết Lâm Hiên tại chỗ.

Hiện tại hắn đang nghĩ, Lâm Hiên đã không có chuẩn bị phía sau, chỉ là hư trương thanh thế mà thôi.

Suy nghĩ này không sai, đáng tiếc, Lâm Hiên không thể phỏng đoán theo lẽ thường.

Có phải đang dùng không thành kế hay không sẽ biết nhanh thôi.

Chỉ thấy hai tay Lâm Hiên nắm chặt, trên mặt không có chút thống khổ nào, toàn tỏa ra ánh sáng màu xanh, linh khí vô cùng dạt dào.

- Ah...

Thiên Nguyên Thánh Tổ quá sợ hãi, chẳng lẽ mình đoán sao?

Nghĩ tới đây, thân của hắn dừng lại và đột nhiên nghiêng qua một bên.

Nhưng mà Lâm Hiên thật vất tương kế tựu kế đưa hắn vào trong hố của mình thì làm sao để hắn chạy chứ?

- Rơi!

Chỉ nghe Lâm Hiên quát một tiếng, lập tức xuất hiện cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi.

Cửu Cung Tu Du Kiếm đã vỡ vụn lớn nhỏ không đều, dài ngắn khác nhau đang trôi nổi giữa không trung, bởi vì thanh kiếm vô cùng nhẹ trôi nổi không ai chú ý, vào lúc này những mảnh vỡ mất đi lính tính tập trung lại, chỉ trong nháy mắt nó đã biến thành Cửu Cung Tu Du Kiếm nguyên vẹn.

- Đây là...

Thiên Nguyên Thánh Tổ quá sợ hãi, lúc này hắn không tin vào ánh mắt của mình, làm sao có thể, tại sao chứ, pháp bảo đã bị phá tan lại trọng sinh?

Ngay cả người đứng xem chung quanh cũng hít khí lạnh liên tục, những khách mời này đều là lão quái vật Độ Kiếp kỳ, kiến thức uyên bác, nhưng trong thời gian ngắn cũng bị hành động của Lâm Hiên làm ngây người.

Đương nhiên cũng không phải mỗi người không nhận ra đang xảy ra chuyện gì.

Không bằng nói Quảng Hàn chân nhân vừa nhìn đã nhận ra bí thuật Lâm Hiên dùng là của ai.

Bởi vì nhận ra cho nên sắc mặt của hắn mới đặc sắc, hơn nữa còn mang theo rung động cực lớn.

- Kiếm Linh Hóa Hư, lại là Kiếm Linh Hóa Hư.

Quảng Hàn chân nhân thì thào tự nói, hắn có giao tình mấy trăm vạn năm với Bách Hoa tiên tử, chính là hảo hữu, mà Kiếm Linh Hóa Hư là tuyệt kỹ chiêu bài của Bách Hoa tiên tử, hắn không có đạo lý không nhận ra.

Có thể nói là ngạc nhiên mới đúng.

Bí thuật Kiếm Linh Hóa Hư huyền ảo, có thể nói là bí thuật được Bách Hoa tiên tử coi trọng nhất, uy lực lớn nhất, cho dù là đệ tử được sủng ải nhất cũng không học được, đương nhiên cũng có một ít nguyên nhân đó là điều kiện tu luyện Kiếm Linh Hóa Hư quá hà khắc.

Mà Lâm Hiên lại thi triển trước công chúng, hơn nữa nhìn thủ đoạn thành thục của hắn, hiển nhiên đã trải qua cao nhân chỉ điểm.

Nhìn khắp tam giới, người biết Kiếm Linh Hóa Hư chỉ có Bách Hoa tiên tử mà thôi...

Chẳng lẽ thật sự là Bách Hoa truyền thụ cho hắn?

Bách Hoa có quan hệ thế nào với Lâm tiểu tử này?

Cũng khó trách Quảng Hàn chân nhân nghi hoặc, hắn biết Lâm Hiên đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, đã cứu Bách Hoa tiên tử, nhưng chỉ thế mà thôi, Bách Hoa không có khả năng truyền thụ Kiếm Linh Hóa Hư cho hắn, trong đó nhất định có nguyên nhân ẩn giấu.

Xem ra Lâm tiểu tử có giao tình với Bách Hoa hơn xa tưởng tượng của hắn, đã như vầy lập tức tính toán dù có xung đột với Bảo Xà Băng Phách cũng không thể để tiểu tử này gặp chuyện gì.

Quảng Hàn chân nhân thầm suy nghĩ.

Mà hắn có thể nhận ra Kiếm Linh Hóa Hư, Cửu Vĩ Thiên Hồ, Nãi Long chân nhân làm sao không nhận ra chứ, chớ đừng nói chi là Bảo Xà Băng Phách hai vị Chân Ma Thuỷ tổ, lúc trước Linh giới đại chiến với Ma giới, các nàng cũng đã giao thủ với Bách Hoa.

Cho dù khách mời đứng ngoài quan sát, sau ngạc nhiên lúc ban đầu cũng liên tục nhận ra chiêu bài tuyệt kỹ này, uy danh của nó cũng lan ra rất xa.

Lập tức những người kia lại hâm mộ và ghen ghét, Kiếm Linh Hóa Hư thần diệu thế nào, nếu không tận mắt thấy sẽ không biết, có thể làm pháp bảo bổn mạng trọng sinh như ban đầu, ai không muốn có được kỹ năng này phòng thân chứ.

Đương nhiên sự thần bí của Lâm Hiên trong suy nghĩ của bọn họ cũng tăng lên cấp độ mới.

Có suy nghĩ khác với người chung quanh, Thiên Nguyên Thánh Tổ sau khi ngạc nhiên qua đi thì hắn lâm vào tuyệt vọng, bởi vì vào lúc này hắn bị chín chín tám mươi mốt thanh tiểu kiếm vây quanh, nói hắn chắp cánh khó thoát cũng không sai.

- Hợp!

Lâm Hiên lại đánh ra một đạo pháp quyết, tiểu kía hóa thành sợi tơ chém tới, Thiên Nguyên Thánh Tổ vừa sợ vừa giận, hắn cũng không ngồi chờ chết, thân hình quay tít một vòng, ma khí chen chúc tới tạo thành một tấm chắn.

Không phải hắn không muốn sử dụng bảo vật, nhưng bởi vì hắn không kịp sử dụng, không thể không dùng ma khí biến hóa ngăn cản kiếm khí hóa tơ.

Về phần sau đó làm sao thoát hiểm hắn cũng không biết, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Nhưng lần này không còn tác dụng gì cả, Cửu Cung Tu Du Kiếm sắc bén cỡ nào, nó cắt ma khí như đậu hủ, tiếng kêu thảm thiết truyền ra chung quanh, đâu lâu Thiên Nguyên Thánh Tổ bị chém xuống.

Về phần ma khí tán loạn các nơi, Lâm Hiên dùng kiếm khí hóa tơ chém nát toàn bộ.

Chuyện này vẫn chưa chấm dứt, tuy Lâm Hiên chém đầu Cổ Ma Thánh Tổ xuống, nhưng đối phương là quái vật cấp Thánh Tổ chưa chắc đã vẫn lạc.

Trên mặt Lâm Hiên mang theo hào quang tàn khốc.

-------




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch