Nhìn tu sĩ ma đạo rời đi, sắc mặt Thái Bạch kiếm tiên trở nên âm tình bất định, hắn xoay sang đám người:
- Chư vị đạo hữu, nói thế nào chúng ta cũng không thể để đám tu ma giả đoạt được Thiên Trần đan.
- Ta hiểu.
Vẻ mặt Phong Lôi thượng nhân trở nên nghiêm nghị:
- Tuy gần đây ba phái chúng ta có chút hiềm khích nhưng nghìn năm qua vẫn đồng khí liên chi, há có thể để cho ma đạo đắc ý!
- Đúng vậy. Lần này thái thượng trưởng lão ba phái đều hạ pháp dụ, chúng ta đồng tâm hiệp lực, nhất định không để Thiên Trần Đan rơi vào tay kẻ khác.
Trình phu nhân mỉm cười.
- Nhưng việc này cũng có điểm kỳ lạ!
Âu Dương Cầm Tâm đưa ngón tay ngọc vuốt nhẹ những lọn tóc mượt mà, trầm giọng nói:
- Sao mấy vị sư thúc không đích thân xuất thủ? Với thần thông của các lão nhân gia, muốn thu thập Thiên Sát Ma Quân chỉ một cái nhấc tay.
- Chuyện này…
Mấy tu sĩ Ngưng Đan kỳ có thân phận rất cao trong môn nhưng cũng không hiểu điều này. Chẳng lẽ các sư thúc đã có hiệp nghị gì với Cực Ác Ma Tôn? Nhưng tam phái có đến bốn người, chiếm ưu thế hơn hẳn, không hiểu sao lại không động thủ.
- Tạm thời không bàn việc này, sự tình cấp bách là tìm nguyên thần của Thiên Sát Ma Quân.
Phong Lôi thượng nhân gật đầu, sắc mặt trầm xuống, ra lệnh cho đám đệ tử:
- Các ngươi tản ra truy tìm tung tích Ma quân. Một khi phát hiện không được vọng động, lập tức phát tín hiệu cho chúng ta. Nghe rõ chưa?
- Rõ!
Đám đệ tử Trúc Cơ Kỳ tam phái khom người thi lễ, hóa thành các đạo độn quang đủ mọi màu sắc biến mất nơi chân trời.
- Chúng ta cũng đi thôi!
- Được!
Mấy tu sĩ Ngưng Đan kỳ ôm quyền cáo từ, bay về các hướng khác nhau.
- Sư muội sao vậy?
Thấy Âu Dương Cầm Tâm chưa khởi hành, vẻ mặt Thái Bạch Kiếm Tiên thoáng lộ tia kỳ quái.
- Không có gì. Cầm Tâm quay đầu lại, trên mặt khôi phục vẻ lạnh lùng:
- Tiểu muội cáo từ.
Nhìn thân ảnh nàng dần xa, nụ cười trên mặt Thái Bạch kiếm tiên tan dần, lộ vẻ âm trầm:
- Trước kia nha đâu này không có thái độ như thế, chẳng lẽ ả đã phát hiện ra...
Trên mặt Trương Thái Bạch thoáng hiện sát khí, nhìn hướng Cầm Tâm rời đi thì cũng hóa thành một dải cầu vồng chói mắt, biến mất trong màn mây.
Chừng hai canh giờ sau, không khí lăn tăn như gợn sóng rồi một thiếu niên dung mạo bình phàm hiện ra.
Lâm Hiên cẩn thận quan sát bốn phía. Xác định không có ai theo dõi mới lặng lẽ vận toàn lực bay đi. Được tầm mấy chục dặm, hắn đáp xuống một khu rừng rậm rạp thở dốc.
Nguy hiểm thật!
Vừa rồi Âu Dương Cầm Tâm có liếc mắt sang chỗ hắn vài lần, khóe miệng nàng thoáng lộ nét cười. Lâm Hiên khẳng định vị nữ tu xinh đẹp kia đã phát hiện ra. Lúc ấy Lâm Hiên cả kinh, cũng may Cầm Tâm không có ác ý.
Sao nàng có thể phát hiện ra hắn. Chẳng lẽ Ẩn Linh Đan hoặc công pháp thu liễm khí tức có chỗ sơ hở?
Cầm Tâm không hại hắn nhưng Thái Bạch Kiếm Tiên thì không tốt như thế. Trong mắt chúng tu sĩ thì người này một thân chính trực, hành động ban nãy cũng là mưu tính cho lợi ích chính đạo.
Riêng Lâm Hiên rất rõ ràng, bản chất đối phương là loại khẩu thị tâm phi, ngầm cấu kết với tu ma giả. Kẻ này tâm tư nhạy bén, vừa rồi Cầm Tâm đưa mắt tới chỗ Lâm Hiên đã khiến hắn nghi ngờ.
Lâm Hiên đương nhiên biết lượng sức, đối mặt với cao thủ Ngưng Đan hậu kỳ thì ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có. Cũng may đối phương cũng chỉ đem thần thức đảo qua, không phát hiện gì thì rời đi.
Có điều Lâm Hiên không dám động thân. Ai biết được đối phương có dùng quỷ kế dụ hắn ra hay không. Hắn kiên nhẫn đợi hai canh giờ rồi mới chạy đi.
Ngẫm lại tình cảnh vừa rồi, Lâm Hiên lau mồ hôi trên trán, dựa vào thân cây nghỉ ngơi một chút. Đột nhiên cảm giác nguy hiểm dâng lên, hắn lập tức lắc thân.
Uỳnh!
Một tiếng nổ lớn vang lên. Gốc đại thụ sau lưng Lâm Hiên bị đánh tan tành. Nhìn vụn gỗ bay tứ tán, trên mặt hắn thoáng hiện sát khí.
Ồ!
Tiếng la kinh ngạc truyền vào tai. Lâm Hiên nhìn lại, thấy một gã bạch diện thư sinh tầm hai bảy hai tám có tu vị Trúc Cơ trung kỳ. Tên này đang thu một kiện Linh Khí như một chiếc hộp đặc bằng vàng, gọi là Kim Chuyên trở về.
Lâm Hiên không nhiều lời, đưa tay vỗ vào túi trữ vật. Chỉ thấy hồng quang chợt lóe, Ngô Câu Kiếm đã được tế ra.
- Cực phẩm Linh Khí?
Thư sinh vẻ sợ hãi mở miệng:
- Đạo hữu không nên hiểu lầm, vừa rồi tại hạ...
Tên này đang còn muốn uốn ba tấc lưỡi thì Ngô Câu Kiếm mang theo thanh thế kinh người, như một đạo cầu vồng trảm đến.
Sắc mắt thư sinh mặt trắng bệch như tờ giấy, vội đánh ra một đạo pháp quyết đem Kim Chuyên hóa lớn cắn răng chống đỡ.
Xoẹt...
Ngô Câu Kiếm chém Kim Chuyên mà như chém vào đậu hũ, trong tiếng kêu tuyệt vọng của thư sinh, thân ảnh hắn đã bị chẻ làm hai nửa bằng nhau.
Con mồi và thợ săn hoán đổi vị trí cho nhau, thư sinh ngã xuống vũng máu.
Lâm Hiên một bộ lạnh lùng, vẫy tay một cái, phát ra một đạo bạch quang cuốn túi trữ vật của đối phương trở về. Còn chưa kịp xem xét thì lại nghe tiếng la thảm từ xa xa truyền đến. Hắn khẽ nhếch môi, thân hình thoáng một cái đã biến mất trong rừng cây.
Lúc này các tu sĩ sống mái với nhau lên tới cao trào. Lòng người đa đoan, Thái Bạch Kiếm Tiên tuy nói rất hay nhưng các tu sĩ cũng không phải là hạng ngây ngốc.
Khi tam đại chính phái gia nhập tìm kiếm. Đám tu sĩ hiểu rằng cơ hội đoạt Thiên Trần Đan vô cùng mong manh, chi bằng thừa cơ giết người đoạt bảo hay vùi hoa dập liễu một phen. Tình huống hỗn loạn thế này, là cơ hội tốt để làm chuyện xấu. Có thế nào sau này cũng không bị truy cứu.
Những kẻ sát nhân tàn nhẫn nhất đương nhiên vẫn là cao thủ của hai liên minh chính ma. Song phương đều là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của nhau, đương nhiên là đánh tới không chết không ngừng.
- Các ngươi muốn tự tận hay là để lão tổ ta động thủ?
Một thanh âm đòi đoạt mệnh lanh lảnh phát ra từ một tên tiểu nhi. Ba gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ như ếch nhỏ bị rắn độc nhìn thẳng, bộ dạng vô cùng hoảng sợ.
Bách Độc Đồng Tử!
- Mau chia ra mà chạy!
Lão giả cầm đầu liếc nhanh hai gã đồng môn. Hai gã kia gật đầu rồi hóa thành hai đạo độn quang, nhằm hai hướng khác nhau bay đi.
- Muốn chạy?
Trên mặt Bách Độc Đồng Tử lộ vẻ tàn nhẫn, cười gằn:
- Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Hắn khẽ vươn bàn tay nhỏ nhắn trắng hồng. Ba đạo sương mù sương vụ màu lục đậm bay vọt đi với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, đuổi theo ba tu tiên giả kia.
Cơ hồ một lúc, ba tu sĩ bị sương vụ quấn lấy. Chính là ba con Ngô công dài gần một tấc, lão giả vội khai mở vòng linh khí hộ thuẫn. Đáng tiếc vô dụng, Ngô công liền cắn một lỗ trên vòng bảo hộ rồi thò đầu chui vào.
Hai kẻ còn lại tế ra Linh Khí chém vào hai con Ngô công khác. Chỉ nghe thanh âm như tiếng kim thiết vang lên, Ngô công không hề hấn gì mà như nổi xung, phát ra tiếng kêu chi chi quái dị.
- Chỉ là Linh Khí mà muốn thương tổn được ma trùng của ta sao?
Bách Độc Đồng Tử bấm tay niệm pháp chú, mấy con Ngô công hóa thành lục quang bay vào miệng ba người. Tức thời mặt mày bọn họ co rúm, thống khổ không chịu nổi. Tư vị tra tấn này không khác bị trừu hồn luyện phách là mấy.
Nửa canh giờ sau, ba người đã biến thành một bãi máu loãng. Bách Độc Đồng Tử mỹ mãn gật đầu, sau đó bay đi tìm mục tiêu kế tiếp. Cảm giác hành hạ tu tiên giả cho đến chết thật là thống khoái.
Trong lúc các lão ma đang tàn sát đệ tử tam đại chính phái, các cao thủ Ngưng Đan Kỳ chính đạo cũng không nhàn rỗi.
Một đạo độn quang hạ xuống một nơi. Nhìn vài thi thể tu sĩ Nhất Tuyến Hạp trước mắt, sắc mặt Phong Lôi thượng nhân trở nên khó coi, toàn thân toát ra sát khí.
- Là Ngưng Huyết đại pháp! Huyết Yêu lão tổ, thù này Phong mỗ nhất định ghi nhớ.
Hắn lầm bầm một câu, sau đó như cảm ứng được điều gì, trên mặt lộ vẻ dữ tợn, liền độn quang bay đi.
Cách đó chừng hơn mười dặm, có mấy tu ma giả Cực Ma Động đang tìm kiếm tung tích Thiên Sát Ma Quân.
Đột nhiên một hồi sấm nổ sét giật truyền đến. Đám tu ma giả hoảng sợ phát hiện ra một tu sĩ chính đạo Ngưng Đan Kỳ chắn phía trước. Người này mặt mày đầy sát khí đang nhìn bọn hắn.
-... Tiền bối, không biết người tìm chúng ta là có gì sai khiến?
Tu ma giả dẫn đầu cố gắng trấn tĩnh mở miệng.
- Sai khiến gì sao? Đem tánh mạng bọn ngươi giao lại cho Phong mỗ là được.
Phong Lôi thượng nhân vung tay. Ngay lập tức cuồng phong gào thét từng đợt. Mấy tu ma giả còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã bị kiếm khí chém thành nhiều mảnh.
Gậy ông đập lưng ông, luận độ tâm ngoan thủ lạt thì chẳng bên nào kém nhau. Chuyện thế này nhiều không đếm xuể. Lúc này toàn bộ phía nam Khuê Âm Sơn Mạch đã nồng nặc mùi máu tanh, biến thành địa ngục nhân gian.
Lâm Hiên sát diệt thư sinh nọ thì không dám chạy loạn. Lúc này di chuyển dễ trở thành mục tiêu bị công kích. Thiên Trần Đan tuy hấp dẫn nhưng phải còn mạng mới có thể hưởng dụng.
Theo phỏng đoán của hắn, một khi Thiên Sát Ma Quân đã có bản lĩnh trốn tới nơi này, trong thời gian ngắn khó có thể bắt được hắn.
Không vội!
Lâm Hiên tìm một chỗ bí mật, bày ra chung quanh vài đạo huyễn thuật cấm chế. Nếu đối phương lướt qua, không chú ý thì sẽ có tác dụng nhất định. Hắn bắt đầu khoanh chân đả tọa hồi phục pháp lực.
Thực ra tu sĩ còn chưa đến mức không cần ngủ, chỉ là thời gian ngủ ít phàm nhân rất nhiều. Lâm Hiên định ngủ một chút, khôi phục trạng thái tinh thần đến mức tốt nhất.
Có điều vừa nhắm mắt chưa lâu, đột nhiên hắn cảm ứng được một luồng thần thức cường đại đảo qua trên người. Lập tức bừng tỉnh, hắn xoay người đứng lên, nheo mắt kinh ngạc nhìn ra bên ngoài.
Hắn đã dùng Ẩn Linh Đan và thi triển Liễm Khí Thuật, hơn nữa còn có huyễn thuật cấm chế. Tu sĩ Trúc Cơ Kỳ không thể nào phát hiện ra, vậy chẳng lẽ là cao thủ Ngưng Đan Kỳ?
Lâm Hiên cảm thấy miệng lưỡi đắng ngắt, với tâm cơ của hắn mà cũng vô cùng khẩn trương. Tuy vậy không vội hành động lỗ mãng, hắn vẫn đứng bất động. Chỉ mong đối phương vô tình đi ngang qua nơi này.
Nhưng rất nhanh hy vọng này tan biến. Luồng thần thức này vẫn không ngừng đảo quanh một lúc. Xem ra chưa bại lộ mà là đối phương đang hoài nghi.
Giờ nên hành động ra sao?
Lâm Hiên do dự một lát rồi lấy ra một kiện Linh Khí. Ngoài ra còn thêm một tấm phù có phong ấn Ngự Phong Thuật. Pháp thuật này tương tự như tuyệt thế khinh công nơi thế tục, thuộc loại nhập môn nhưng linh lực dao động nhỏ. Dùng nó thì khả năng bị phát hiện rất thấp.
Quyết định chạy khỏi nơi này, hắn vung tay lên. Phù lục không gió tự cháy, hóa thành một đạo pháp quyết màu vàng kim nhập vào người hắn.
Nào ngờ linh lực dao động rất nhỏ nhưng Lâm Hiên lại cảm giác luồng thần thức cường đại kia tập trung lên người hắn.
Sơ xuất! Xem ra hắn vẫn coi thường thần thức cường đại của tu sĩ Ngưng Đan Kỳ!
Lâm Hiên kinh hãi, vội thao túng Linh Khí, đang chuẩn bị độn quang liều mạng chạy đi thì một thanh âm trong trẻo êm tai, mang theo chút kiều mị truyền đến khiến hắn sững sờ:
- Hoảng sợ cái gì. Là ta!
Lâm Hiên ngẩng đầu thì ngẩn ngơ. Chỉ thấy một thiếu nữ xinh đẹp không thể tả xiết đang đưa ánh mắt trong như pha lê nhìn hắn. Đôi môi đỏ như hoa anh đào của nàng khẽ nở nụ cười, làn da mềm mại như làn thu thủy, mái tóc mỹ lệ thướt tha như dòng suối phủ lên tấm thân yêu kiều không xương.
Âu Dương tiên tử!
- Hì, không ngờ thiếu chủ cũng ở nơi này.
Vẻ mặt Cầm Tâm chuyển sang nửa giận nửa mừng, cười mà như không cười nói:
- Lâm Hiên, ngươi cũng hứng thú với Thiên Trần Đan sao?
- Khiến cho tiên tử chê cười rồi, ta ngẫu nhiên nghe nói sự tình Thiên Sát Ma Quân, tới đây để mở rộng nhãn giới mà thôi.
- Thật thế sao?
Khóe miệng Âu Dương Cầm Tâm tươi cười như có ẩn ý!
- Tiên tử, ta có thể thỉnh giáo cô một việc không?
Lâm Hiên do dự mở miệng.
- Không cần khách khí, cứ nói!
- Làm sao tiên tử phát hiện ra tại hạ?
"Ha ha. Cầm Tâm cũng đang kỳ quái, không hiểu thiếu chủ sao có thể dấu diếm được thần thức của ta. Nếu không phải nhờ tín vật có chứa khí tức của tiểu nữ, ta cũng không thể phát hiện ra ngườ.
- Tín vật?
Lâm Hiên sửng sốt, sau đó từ trong người lấy ra một cái ngọc bội có khắc một cây Huyền Cầm:
- Thì ra là nó
Lúc này hắn trách thầm bản thân quá sơ ý, sau này phải tránh không mang tín vật của người đề phòng phiền phức. Hai người hàn huyên trong chốc lát, Âu Dương Cầm Tâm còn nói thêm cho Lâm Hiên nghe một số bí ẩn về Thiên Sát Ma Quân.
- Ha ha, không thể tưởng được Âu Dương tiên tử đại danh đỉnh đỉnh, lại ở trong này lén lút vụng trộm cùng tiểu tình lang!
Một trận cười quái dị như tiếng kim thiết vang lên. Từ phía chân trời, có một đóa hắc vân đang bay tới. Bên trong là một lão giả thân hình khôi vĩ, nhưng điều khiến người chú ý chính là đôi mắt một to một nhỏ lấp lòe huyết quang của lão.
- Xích Mục Lão Quái!
Sắc mặt Âu Dương Cầm Tâm trở nên lạnh lùng.
- Hừ, nhận ra lão phu là tốt, tiên tử muốn thúc thủ chịu trói hay là phải để Dư mỗ phải động thủ đây?
Xích Mục Lão Quái tự thị về tu vị uyên thâm, hết sức cuồng ngạo nói. Trong đám tu sĩ chính đạo tiến vào Khuê Âm Sơn Mạch lần này, ngoại trừ Thái Bạch Kiếm Tiên ra thì không ai là đối thủ của lão.
Lâm Hiên thấy nơi khóe miệng đăng đắng. Không ngờ lại đụng phải lão ma đầu khó chơi này. Tuy Âm Ba Công của Cầm Tâm là công pháp đỉnh cấp nhưng tu vị của nàng mới là Kết Đan sơ kỳ, khó có thể chống lại Xích Mục Lão Quái này.
Âu Dương Cầm Tâm đương nhiên cũng rõ điều này. Có điều thủ là không thể, chỉ còn một đường, chiến!
Bàn tay trắng ngọc phất ra một đạo hào quang mờ ảo bay lên trời. Xích Mục Lão Quái biến sắc quát to:
- Ngươi muốn phát tín hiệu kêu đồng bọn hỗ trợ sao, đừng có nằm mộng!
Động tác của Âu Dương Cầm Tâm lại rất nhanh, chỉ thấy ngón tay ngọc khẽ lướt trên Thụ Cầm, lập tức trên bầu trời xuất hiện hằng hà sa số những lưỡi đao quang lóng lánh hình trăng khuyết. Tuy đao quang chỉ là pháp thuật cấp thấp nhưng số lượng lên tới mấy ngàn, thanh thế vô cùng kinh người.
Xích Mục Lão Quái nhe răng cười một tiếng. Thân hình lão ma quay tròn như con vụ, quanh thân hiện ra một đám mây đỏ như máu.