Cùng lúc đó, tại một nơi khác trong Khuê Âm Sơn Mạch.
- Thái Bạch đạo hữu thấy đề nghị của tại hạ thế nào?
- Ngươi muốn Trương mỗ phản bội Bích Vân Sơn?
- Ha ha, phản bội?
Một bóng người trong huyết vụ cuồng tiếu:
- Xem ra các hạ đã quên, lần trước ngươi mật báo cho Cực Ma Động phục kích Âu Dương Cầm Tâm. Nếu chuyện này truyền ra, không biết hành động hãm hại đồng môn này có tính là phản bội Bích Vân Sơn không?
Nghe vậy sắc mặt Thái Bạch Kiếm Tiên trầm xuống, khí chất tiên phong đạo cốt cũng tan đi. Khuôn mặt vốn anh tuấn nhăn nhó lại, lạnh lùng nói:
- Huyết Yêu Lão Tổ, ngươi đang uy hiếp ta chăng?
- Trương huynh tỏ ra nghiêm trọng rồi. Ồ, ngươi cần gì phải dùng ánh mắt như thế nhìn ta, muốn giết người diệt khẩu sao?
Huyết Yêu Lão Tổ ra điều kinh hãi nhưng trên mặt tràn đầy vẻ giễu cợt:
- Chỉ sợ không như mộng tưởng của Trương huynh, tu vị của tại hạ không kém người bao nhiêu. Nếu Tiền mỗ muốn chạy, ngươi ngăn cản được sao? Huống chi Cực Ác Ma Tôn cũng biết việc này, chẳng lẽ Trương huynh có thể đồ sát luôn cả lão nhân gia?
- Ngươi...
Lồng ngực Thái Bạch Kiếm Tiên nhấp nhô, hổn hển tức giận một hồi mới dần tỉnh táo lại, nhạt giọng nói:
- Huyết Yêu, rốt cuộc là ngươi muốn thế nào, cứ nói thẳng!
- Không phải ta đã nói qua sao, Trương huynh hãy từ bỏ Bích Vân Sơn, gia nhập Cực Ma Động.
- Việc này không được.
Thái Bạch Kiếm Tiên vẫn không chút nghĩ ngợi từ chối. Tuy những năm gần đây, thế lực ma đạo không ngừng khuếch trương nhưng vẫn chưa thể so với tam đại phái chính đạo đã tích lũy hàng ngàn năm. Thân phận của hắn ở Bích Vân Sơn cao vời. Không lâu nữa chưởng môn sư huynh sẽ bế quan để kết anh nên không đảm nhiệm chức vụ nữa, người có khả năng lên ngồi ghế chưởng môn nhất chính là hắn.
Thái Bạch Kiếm Tiên kỳ thật vô cùng hám danh lợi, sao có thể buông bỏ tiền đồ đầu nhập vào ma đạo.
Huyết Yêu Lão Tổ lại như đoán được ý nghĩ trong lòng đối phương, cười lên khanh khách quái dị, nói:
- Trương huynh không nhận hảo ý của Tiền mỗ là do khinh thường Cực Ma Động chúng ta chăng? Từ khi Ma tôn nhậm chức động chủ, tới nay thực lực của bổn động đã đại tăng rất nhiều. Điều các ngươi nhìn thấy chỉ là bề ngoài...
- Bề ngoài?
- Không sai!
Sắc mặt Huyết Yêu Lão Tổ ngưng trọng, dùng thần thức dò xét bốn phía một lượt, sau đó khẽ nhích môi truyền âm.
Một lát sau, trên mặt Thái Bạch Kiếm Tiên lộ vẻ nửa tin nửa ngờ, lẳng lặng trầm ngâm.
- Ma tôn nói nếu Trương huynh gia nhập, thì không chỉ giữ chức Phó động chủ, lần này cướp được Thiên Trần Đan sẽ chia cho các hạ một phần.
- Lời này là thật sao?
Tuyệt không nói sai!
Nghe vậy, sắc mặt Thái Bạch Kiếm Tiên trở nên âm tình bất định. Huyết Yêu Lão Tổ cũng không vội vàng, cười quái dị đứng ở một bên chờ đợi.
- Được!
Một lát sau Thái Bạch Kiếm Tiên ngẩng đầu, trong mắt hiện dị quang nói:
- Nhờ các hạ chuyển cáo với Ma tôn, chớ quên lời hứa với Trương mỗ.
Nghe đối phương đồng ý, Huyết Yêu Lão Tổ mừng như điên, vung tay vỗ ngực cam đoan nói:
- Trương huynh an tâm, Ma tôn nhất ngôn cửu đỉnh, giờ chúng ta đã là một nhà nhưng đạo hữu hãy tạm thời ở lại Bích Vân Sơn làm nội ứng.
- Không thành vấn đề.
Trương Thái Bạch trả lời vô cùng sảng khoái.
- Vậy Tiền mỗ cáo từ, có gì thì cứ dùng thứ này liên lạc với ta.
Huyết Yêu Lão Tổ phất tay áo bắn ra một đạo huyết quang, không biết bên trong có thứ gì. Thái Bạch Kiếm Tiên không chút do dự thu vào túi trữ vật.
Huyết Yêu vô cùng hài lòng, phá không bay về phía chân trời trong tiếng cuồng tiếu.
Nhìn thân ảnh đối phương khuất dần, nụ cười trên mặt Trương Thái Bạch tan đi, thần tình trở nên âm lệ.
Đáng giận, không ngờ tên tu ma giả này dám dùng việc khi trước bức ép hắn. Chẳng qua theo lời đối phương, tạm thời gia nhập Cực Ma Động cũng không tính là thiệt.
Chỉ là bọn họ nghĩ đã nắm được nhược điểm của hắn sao?
Khóe miệng Trương Thái Bạch lộ nụ cười lạnh. Lúc trước vì Thương Hải Tảo hắn đành giao dịch với Cực Ác Ma Tôn, sao lại không biết đám ma đạo này âm hiểm tới mức nào. Vì vậy hắn đã sớm lưu lại hậu chước. Cho dù bọn chúng có đem việc hãm hại Âu Dương Cầm Tâm truyền ra thì cũng không làm khó được hắn.
Cái chính là lão gia hỏa Cực Ác kia đưa ra điều kiện thật mê người.
Thiên Trần Đan!
Nếu có được một viên, khả năng kết anh càng cao. Trương Thái Bạch còn đang trong mộng đẹp thì thấy một đạo hào quang mờ ảo bay thẳng lên trời phía đông nam.
- Ồ, xem ra ả Cầm Tâm đang gặp phiền toái.
Thái Bạch Kiếm Tiên ngẩn ngơ sau đó lộ vẻ vui mừng. Chuyện lần trước nếu lộ ra thì hắn sẽ thành tử địch với Âu Dương Cầm Tâm. Mà thái độ ban nãy của ả như đã phát hiện điều gì đó.
Có thể khiến Âu Dương Cầm Tâm phải phát tín hiệu hỗ trợ, đương nhiên đối thủ không phải Bách Độc Đồng Tử Ngưng Đan sơ kỳ. Huyết Yêu Lão Tổ thì vừa ở đây, vậy chỉ còn Xích Mục Lão Quái!
Lão này chính là tu ma giả Ngưng Đan hậu kỳ. Đến như hắn gặp lão cũng phải úy kị mấy phần. Phen này khẳng định Âu Dương Cầm Tâm cửu tử nhất sinh!
Nghĩ đến đây, trên mặt Trương Thái Bạch lộ vẻ tàn nhẫn, thì thầm:
- Âu Dương sư muội, đừng trách vi huynh thấy chết không cứu. Bất kể ai nếu uy hiếp đến ta đều phải chết
Theo sau, hắn hóa thành một đạo độn quang bay đi.
- Ha ha, xem ra không chỉ có mình tu sĩ Ngưng Đan Kỳ chính đạo như ngươi đang gặp phiền toái!
Ở trong một cánh rừng rậm khác, Phong Lôi thượng nhân đã chạm mặt Bách Độc Đồng Tử. Tuy cả hai cùng cảnh giới nhưng một thân độc công quỷ dị của đồng tử đối diện đã khiến gã thượng nhân luống cuống chân tay, rơi vào thế hạ phong.
Hắn đang muốn gởi tín hiệu cầu cứu đồng đạo, không ngờ lại thấy hào quang mờ ảo do Âu Dương Cầm Tâm phát ra.
- Chớ vội đắc ý. Đừng nghĩ mấy con độc trùng này có thể làm khó được ta!
Phong Lôi thượng nhân cắn răng đẩy song chưởng ra, hai thanh kiếm tiên một xanh một đỏ bắn tới. Song kiếm phát ra vô vàn kiếm quang rợp trời, như mưa bắn xuống.
Dưới công kích đáng sợ, mấy con độc trùng quỷ dị đang vây công hắn phát ra tiếng kêu thê lương rồi bị đánh cho thất linh bát lạc.
Vẻ tươi cười trên mặt Bách Độc Đồng Tử biến mất, sát khí trở nên dày đặc, quát:
- To gan, dám đả thương bảo trùng của bản tôn, xem ra ngươi đã chán sống.
Hắn hé miệng phun ra một đạo sương vụ màu lục đậm, sương vụ nhanh chóng lan tỏa ra bao trùm phạm vi mấy trượng, lao sang đối phương.
Phong Lôi thượng nhân đương nhiên không chịu kém thế, chỉ thấy hai thanh kiếm tiên xanh đỏ bao bọc thân hình hắn, không chút do dự nghênh đón.
Tiếng ầm ầm vang lên không ngừng truyền vang. Một hồi đại chiến tiếp tục nổ ra.
Ở một chỗ khác, có một đôi song tu đạo lữ đang ngồi nghỉ. Chính là đôi tu sĩ Ngưng Đan Kỳ của Lôi Vân Sơn Trang.
- Ồ, tín hiệu cầu cứu. Xem ra là Âu Dương tiên tử của Bích Vân Sơn gặp phiền toái.
- Đức ca, chàng muốn làm gì?
Nam tu sĩ vừa đứng dậy, lúc này ngạc nhiên hỏi lại:
- Sao vậy Vân muội, chúng ta mau đi cứu viện Âu Dương tiên tử, ba phái chúng ta đồng khí liên chi, sư thúc lão nhân gia đã hạ pháp dụ....
- Chàng thật là một lão nhà quê, sao lại thành thật như thế.
Nữ tu liếc mắt nhìn hắn.
- Sao vậy?
- Hừ, đồng khí liên chi cái gì. Mấy năm nay, sau khi có lão quái Nguyên Anh kỳ thứ hai, chàng xem Bích Vân Sơn kiêu ngạo tới bậc nào. Không thèm để hai phái chúng ta vào mắt.
Nữ tu thong thả ngồi xuống cạnh dòng suối nhỏ, cất lời ngăn trượng phu lại:
- Hơn nữa ta nghe nói chưởng môn Bích Vân Sơn sắp kết anh. Nếu một khi hắn thành công, thế cân bằng của tam phái chính đạo sẽ bị tan vỡ. Không phải là chuyện tốt lành gì với Lôi Vân Sơn Trang chúng ta!
- Vân muội, nàng nói là...
Nam tu sĩ lộ vẻ nghi hoặc.
- Không sai, pháp dụ của sư thúc chỉ là qua mắt mọi người. Lão nhân gia đương nhiên không hy vọng thực lực Bích Vân Sơn lớn mạnh. Ta nghe nói Âu Dương Cầm Tâm này thiên phú rất tốt, thực ra nếu ả ngã xuống tại nơi này, đối với bổn môn là phúc chứ không phải họa!
Nam tu sĩ gật đầu nhưng vẫn còn chút lo lắng:
- Vân muội nói không sai, nhưng vạn nhất Thiên Trần Đan rơi vào tay ma đạo thì sao?
- Chàng an tâm. Chậm nhất là ngày mai, bổn phái sẽ phái ra tinh anh tới tiếp viện, không để cho đám tu ma giả chiếm tiện nghi.
- Được rồi, vậy giờ chúng ta phải làm sao?
- Cứ coi như không thấy. Cho dù sau này Bích Vân Sơn có truy cứu, cứ nói khi ấy tu ma giả đang kìm chân chúng ta. Bọn họ còn làm khó được sao?
Hai người vui vẻ ngồi cười trên cỏ.
Tam phái chính đạo đồng sàng dị mộng, lòng mang quỷ kế. Mà đám ma đạo Ngưng Đan Kỳ thấy hào quang mờ ảo thì chỉ cười lạnh. Cho dù ma đạo đang liên thủ, nhưng không có lợi ích thì đến trợ chiến làm gì. Giờ bọn họ đang còn sự tình khác cần làm.
Về phần đệ tử Trúc Cơ Kỳ đương nhiên không ngu ngốc mà tới đó. Cao thủ Ngưng Đan kỳ đại chiến, đây không phải việc của bọn họ. Những kẻ ở gần còn vội vàng tránh đi.
- Âu Dương tiểu muội, đừng nữa uổng phí khí lực nữa. Sẽ không có ai đến cứu ngươi, ngoan ngoãn chịu trói thì lão phu sẽ tha cho ngươi một mạng.
Âu Dương Cầm Tâm cắn chặt đôi môi, khuôn mặt ngọc lạnh như hàn băng vạn năm. Đại chiến đã một lúc mà viện binh vẫn chưa tới. Nàng không tin tất cả cao thủ Ngưng Đan Kỳ chính đạo đều gặp phiền toái, như vậy chỉ có thể…
Cầm Tâm đang bi phẫn nghĩ thầm, chợt cảm giác thân thể mềm nhũn vô lực thì kinh hãi, biết mình vừa mất tập trung, trúng phải Thôi Hồn Ma Âm của lão quái.
Loại công kích vô hình bằng thần niệm này rất nguy hiểm. Nàng vội vàng cắn đầu lưỡi dùng cảm giác đau đớn mới tỉnh táo lại.
Nguy hiểm thật!
Bên kia, Xích Mục Lão Quái thầm kêu đáng tiếc. Âu Dương Cầm Tâm này khó chơi hơn lão nghĩ, không trách được Đoản Miêu thượng nhân lại chết trong tay ả. Tâm cơ cùng công pháp đều là hạng nhất. Thời gian sau rất có thể nữ tử này sẽ kết thành nguyên anh.
Nghĩ vậy, sát khí tỏa ra trên mặt Xích Mục Lão Quái càng đậm. Ánh mắt biến thành màu đỏ thẫm như máu, càng quỷ dị là đôi mắt không ngừng phình to, rất nhanh đã chiếm hai phần ba khuôn mặt.
Âu Dương Cầm Tâm thầm rúng động, đương nhiên không để đối phương thoải mái thi pháp. Ngón tay ngọc lướt nhanh trên cây Thụ Cầm. Theo nhạc khúc dồn dập, một con tiểu điểu hiện ra trên không.
Tiểu điểu mỏ nhọn móng sắc này chỉ cỡ nắm tay nhưng toàn thân tản ra linh khí kinh người.
- Ồ, Lăng Tường Điểu, không ngờ ngươi có hồn phách yêu thú mạnh như vậy.
Xích Mục Lão Quái cười lớn nhưng thanh âm đã lộ chút kiêng kị. Trong mắt lão quái phát ra những tia huyết quang, hóa thành một con Quái xà màu đỏ thẫm nghênh đón Lăng Tường Điểu.
Bầu trời chấn động bởi những luồng linh lực. Quái xà cùng tiểu điểu điên cuồng cắn xé nhau. Lúc này Lâm Hiên đứng cách đó không xa, trong mắt chớp động dị quang, không biết đang tính kế gì.
Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình ở phía sau. Ba người không thể nào ngờ, trong rừng rậm còn một đôi mắt quỷ dị đang chăm chú theo dõi chiến cuộc. Khó mà tưởng tượng hơn nữa, thân ảnh này chính là quái vật đã dung hợp thi thể Chu Lương cùng Nguyệt Ma Tri Thù.
Về phần Lâm Hiên, không phải là không muốn trốn. Hắn cùng Cầm Tâm có giao tình nhưng chưa tới mức đồng sinh cộng tử. Đối phương là đại cao thủ Ngưng Đan hậu kỳ, hắn muốn giúp nàng cũng không được. Nếu có cơ hội, đương nhiên phải bôi mỡ vào đế giày mà chạy.
Xích Mục Lão Quái dù đang đấu pháp với Cầm Tâm nhưng vẫn phân ra một tia thần niệm quan sát hắn. Chỉ cần hắn có dị động thì lão sẽ không chút do dự ra tay.
Tình thế hiện tại thật là vi diệu!
Lâm Hiên lặng lẽ nắm Huyền Hỏa Thần Châu trong tay, phải là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ mới có thể khu sử bảo châu này, có điều trong Cửu Thiên Huyền Công có một loại bí pháp nhất thời có thể đề thăng tu vị.
Đương nhiên bí thuật này sẽ khiến nguyên khí đại tổn thương, không chừng cảnh giới sẽ rớt xuống. Bất đắc dĩ lắm Lâm Hiên mới phải thi triển. Tuy không thể ngạnh kháng với Xích Mục Lão Quái nhưng sẽ tạo được cơ hội chạy trốn.
Hắn vừa chú ý trận chiến vừa phát ra thần thức quan sát. Đột nhiên như là cảm ứng được điều gì chân mày Lâm Hiên khẽ nhíu.
Cách hắn chừng hơn mười trượng, có một thân ảnh lặng lẽ ẩn nấp, công pháp có vẻ thần diệu. Nếu Lâm Hiên không dùng toàn bộ thần thức thì đã bị qua mặt.
Không ngờ ở đây còn có khác đang xem lén.
Là tu ma giả hay tu tiên giả?
Lâm Hiên cả kinh nhưng sau đó lại thầm vui mừng. Xem ra đối phương muốn làm ngư ông đắc lợi. Nếu có thêm kẻ nhúng tay vào vũng nước đục này, cơ hội chạy trốn của hắn càng cao.
Ồ?
Trong mắt Lâm Hiên hiện dị sắc, trong lòng như có sóng dữ quay cuồng.
Tên gia hỏa kia khiến hắn có cảm giác quen thuộc. Tu vị không cao nhưng vô cùng nguy hiểm, có một chút khí tức không phải của nhân tộc.
Hắn đã từng gặp đối phương ở đâu?
Lâm Hiên đang nhíu mày suy tư thì một tiếng nổ như sấm rền truyền vào tai.
Không biết Xích Mục Lão Quái vừa thi triển bí thuật gì mà khiến thiên địa linh khí trong phạm vi vài dặm đều bị chấn động. Còn Âu Dương Cầm Tâm bị đánh bay ra ngoài, khóe miệng rỉ ra một dòng máu đào.
Lão quái đương nhiên không hạ thủ lưu tình, càng không biết thương hương tiếc ngọc cái gì. Chỉ thấy thân hình lão quay tròn như con vụ, quanh thân xuất hiện một đám sương vụ màu đen cực lớn. Vẻ mặt trở nên tái đi.
- Nhập!
Lão quái quát khẽ một tiếng, đám sương vụ tựa hồ có thông linh, điên cuồng bị hút vào hai cặp mắt cực lớn của lão. Chỉ thấy cặp quái mục phát ra ánh sáng đỏ yêu dị, giữa mắt lại xuất hiện một điểm đen như mực, đang chậm rãi xoay tròn.
- Xích Mục Thần Lôi!
Dung nhan như ngọc của Âu Dương Cầm Tâm trở nên thảm biến.
- Ha ha, xem ra ngươi đã nghe uy danh Ma Lôi của lão tổ. Có thể yên tâm mà chết!
Xích Mục Lão Quái cười ha hả. hít sâu một hơi rồi hai bàn tay hợp lại. Trong mắt lóe ra lệ quang. Hai tay vừa tách, một quang cầu màu đỏ như máu hiện giữa hai lòng bàn tay. Bên trong quang cầu lại có tiếp một quang cầu nhỏ hơn, có màu đen tuyền cỡ quả trứng gà.
Vẻ mặt Âu Dương Cầm Tâm vô cùng ngưng trọng, Xích Mục Thần Lôi này tuyệt kỷ của lão ma, uy lực vô cùng. Nàng được nghe đồng môn sư huynh nói đến. Lão ma đã dùng chiêu này sát diệt một số tu sĩ cấp cao khiến ma danh lan xa.
Đương nhiên sát chiêu này cũng có nhược điểm. Mỗi lần thi triển thì tổn hao nguyên khí rất nhiều, phải đả tọa hàng chục năm mới có thể khôi phục. Nếu không phải đắc dĩ thì lão ma cũng không thi triển ra. Nghĩ lại thì nàng đâu có thâm thù đại hận gì với đối phương. Chẳng lẽ lão quái này tự dưng nổi điên?
Xích Mục Lão Quái làm vậy là có lý do khác, Trong lúc vô tình, lão nghe được một tin tức bí ẩn, nữ tử trước mắt chính là hậu nhân duy nhất của gia tộc Âu Dương.
Nếu vậy tám chín phần tấm Cực Đồ kia sẽ ở trên người nàng. Nhất định phải lấy cho được. Xích Mục Lão Quái đánh ra vài đạo pháp quyết, quang cầu trong tay trở nên sáng ngời, bên trong truyền ra âm thanh như sấm.
Mắt thấy tuyệt kỹ Thần Lôi sắp hoàn thành. Đúng lúc này dị biến nổi lên. Một đạo hắc ảnh với tốc độ như sét đánh không kịp bừng tai, từ trong rừng rậm nhảy ra lao vào Xích Mục Lão Quái.
Lâm Hiên lắp bắp kinh hãi, lúc này thấy rõ hắc ảnh chính là quái vật Chu Lương kia.
Quái vật này muốn chết sao? Từ linh khí dao động trên người, Lâm Hiên đoán tu vị cao nhất của nó chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ.
Tuy nó chọn thời cơ rất chuẩn xác là khi toàn bộ tâm thần của Xích Mục Lão Quái đều đặt trên Thần lôi, nhưng Lâm Hiên không tin lão ma giảo hoạt kia lại không lưu lại hậu thủ phía sau.
Quả nhiên quái vật mới bổ nhào tới lão ma khoảng bảy tám trượng thì dường như cấm chế nào đó vừa bị phát động. Không khí lập tức ngưng trệ, tốc độ của hắn chậm hẳn lại.
Phong Khốn Thuật!
Lâm Hiên biến sắc. Tuy không phải pháp thuật cao thâm nhưng lúc này thật hữu dụng, lại do lão ma Ngưng Đan hậu kỳ thi triển ra nên càng bất phàm!
Xích Mục Lão Quái quay đầu lại, trong mắt chợt lóe hung quang đồng thời mang theo vài phần khinh thường:
- Chỉ là Trúc Cơ kỳ mà cũng muốn học đòi người khác làm bọ ngựa bắt ve.
Sau đó lão vung tay lên, một lưỡi phong đao dài tới mấy trượng xuất hiện, rít lên trảm về kẻ đánh lén.
Rốp!
Tiếng xương cốt đứt gãy vang lên, quái vật nhanh chóng bị chém làm hai nửa. Xích Mục Lão Quái tỏ vẻ đắc ý nhưng Lâm Hiên ở bên đã phát hiện, trước khi chết quái vật lại lộ nụ cười chế nhạo!
Quả nhiên thi thể quái vật vừa ngã xuống, một quang cầu màu vàng nhạt bay ra lao thẳng tới đối phương, đồng thời cười lên khanh khách:
- Ha ha, Xích Mục lão nhi, khi tham gia vây công bổn Ma quân, ngươi cũng có phần, giờ để bổn Ma Quân từ bi nhận lấy thân thể của ngươi.
- Thiên... Thiên Sát Ma Quân.
Vẻ đắc ý trên mặt Xích Mục Lão Quái chuyển sang ngạc nhiên, sau đó nghĩ tới điều gì trở nên sợ hãi.
Không ngờ Thiên Sát Ma Quân lại hiểu rõ sát chiêu này của lão mà chọn đúng thời cơ. Lão ma đang muốn kết quyết chống lại thì mới nhớ trong tay còn Thần Lôi. Vật này vốn không ổn định. Nếu khống chế không tốt, nó có thể tự nổ bất cứ lúc nào. Lúc này tuyệt chiêu khắc địch lại trở thành tảng đá ngáng chân.
Rơi vào đường cùng, trong mắt lão ma bắn mấy tia sáng nhưng đều bị nguyên thần của Ma quân dễ dàng tránh thoát. Trong chớp mắt quang cầu kia đã tới trước mặt, chỉ còn cách lão ma bởi tầng linh khí hộ thuẫn.
Quầng sáng phòng ngự của tu sĩ Ngưng Đan Kỳ vô cùng uy lực, không ngờ lại bị nguyên thần của Thiên Sát Ma Quân dễ dàng xuyên qua.
- Ngươi..
Xích Mục Lão Quái sợ hãi tới cực điểm, cắn chặt đem Thần lôi trong tay đẩy ra. Quang cầu màu vàng chợt dừng rồi nhanh chóng huyễn hóa ra một hình hài hài nhi.
- Nguyên... Nguyên anh?
Không chỉ Xích Mục Lão Quái mà cả Lâm Hiên cùng Âu Dương Cầm Tâm ở phía xa đều trợn mắt kinh hãi. Theo lời đồn thì cảnh giới của Thiên Sát Ma Quân là Ngưng Đan Kỳ đại viên mãn, sao hắn có thể hóa thành Nguyên Anh.
Việc này khiến ba người như rơi vào trong mộng. Tu Tiên giới sao có chuyện quỉ dị như vậy?
Chẳng lẽ đối phương thực sự là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ? Ý niệm này nhanh chóng bị Lâm Hiên phủ nhận. Nếu Thiên Sát Ma Quân là lão quái Nguyên Anh kỳ, có thể nào lại rơi vào kết cục bị hủy đi pháp thân? Trong chuyện này nhất định có chỗ ảo diệu mà người ngoài còn chưa biết.
Lúc này tâm trí Xích Mục Lão Quái như trống rỗng. Chỉ còn hy vọng Thần lôi có thể tiêu diệt được hài nhi trước mắt.
Nếu Thiên Sát Ma Quân thật sự luyện được công pháp quỉ dị đó, chắc chắn lão sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục!