Diệp Thanh Thành mỉm cười, thò tay vào ngực lấy ra một cái bình ngọc, đổ ra một viên đan dược màu xanh biếc.
- Đây là…
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ khó hiểu.
- Đây là Hoán Hình Đan, chính là tổ sư Diệp gia nghiên cứu bào chế ra. Tu sĩ phục dụng có thể thay đổi dung mạo trong sáu canh giờ. Tuy không thể giấu được thần thức của tu sĩ cấp cao nhưng không khó qua mặt đồng đạo cùng cảnh giới.
- Vậy sao?
Lâm Hiên cẩn thận tiếp nhận. Đan dược này tuy không thần kỳ bằng Thiên Ma Kiến Dung Thuật nhưng có thời gian tác dụng lâu hơn hẳn. Tổ tiên Diệp gia chính là đệ tử ký danh của Thiên Trần chân nhân, có thể chế ra được cũng là bình thường. Hoán Hình Đan này khá hữu dụng, có cơ hội phải thu thập phương pháp luyện chế mới được.
Lúc này trên mặt Lâm Hiên lộ nụ cười quỷ dị:
- Diệp đạo hữu, thứ cho ta nói thẳng. Ngươi truyền tin nhờ sư tôn, chỉ e không phải chỉ chia bảo tàng với Liễu gia!
Diệp Thanh Thành thầm kinh ngạc. Lời đồn quả không sai, thiếu chủ còn trẻ nhưng có tâm cơ vào dạng bậc nhất, đáng tiếc tu vị vẫn kém hơn yêu cầu.
Nguyên là y muốn nhờ Thông Vũ chân nhân phái ra một trưởng lão Ngưng Đan hậu kỳ. Khi tìm được Tàng Bảo Đồ sẽ trở mặt tiêu diệt hai người Liễu gia. Không những thu được khoáng mỏ mà sẽ loại trừ được địch nhân lợi hại nhất, khi đó Diệp gia muốn hô phong hoán vũ ở Thanh Diệp Sơn thế nào mà chẳng được, chính kế là nhất tiễn hạ song điêu.
Giờ chỉ có thể giấu kín điều này trong lòng. Diệp Thanh Thành tùy tiện tìm một lý do đáp cho qua chuyện. Lâm Hiên nhìn bộ dáng ấp úng của đối phương, biết ẩn tình nhưng cũng không vạch trần.
Hai người tiếp tục thương lượng một hồi, sau đó Diệp Thanh Thành kêu gia nhân dẫn Lâm Hiên tới một tiểu viện thanh nhã nghỉ ngơi.
Theo ước định, tầm bảo sẽ diễn ra vào ba ngày sau.
Không còn sớm, Lâm Hiên đả tọa tu luyện một chút. Khi trước hắn tính luyện chế một số Địa Giai phù sơ cấp tăng thêm thực lực. Lúc này thời gian còn quá ít, đành phải bỏ ra số lượng lớn linh thạch nhờ người của Diệp Thanh Thành tới phường thị mua.
Lâm Hiên không mấy để tâm về hai người Liễu gia, kẻ khiến hắn kiêng kỵ chính là Điền Tiểu Kiếm. Lâm Hiên cố ý dặn dò gia nhân, nếu gặp được Địa Giai phù khắc chế công pháp ma đạo thì cứ mua thật nhiều, không cần tiếc tinh thạch.
Thời gian ba ngày thoáng cái trôi qua.
Từ sáng sớm Lâm Hiên và Diệp Thanh Thành đã rời Diệp Gia Bảo. Hai người không mang theo đệ tử. Lần tầm bảo này bí ẩn nguy hiểm trùng trùng, kẻ có tu vị thấp đi theo không giúp gì được.
Nơi hẹn gặp là một vùng đất cằn cỗi hoang vắng, chỉ có một vài cây thấp bé sinh trưởng. Hai người hạ xuống mặt đất, Lâm Hiên phát ra thần thức đánh giá bốn phía.
- Xem ra chúng ta đã đến sớm hơn.
Diệp Thanh Thành mỉm cười:
- Như vậy cũng tốt. Thiếu chủ, chúng ta nên nghỉ ngơi một chút.
- Biểu ca, người nên đổi cách xưng hô. Còn như vậy sẽ khiến đám người Liễu gia hoài nghi.
Lâm Hiên mỉm cười nói.
- Thiếu chủ…A, biểu đệ nói phải.
Diệp Thanh Thành vỗ trán, trên mặt hiện vẻ ngần ngại.
Nói đến vị biểu đệ kia đã ra ngoài hơn mười năm, vô tình lại có phụ thân mang họ Lâm trùng với họ của thiếu chủ.
Trước khi tới đây Lâm Hiên đã dùng Hoán Hình Đan, nhìn vào bức họa mà biến ra hình dạng gã biểu đệ nọ. Lúc này hắn vận nho y, dấu vết năm tháng đã in trên mặt nhưng có thể thấy tướng mạo xuất chúng lúc trẻ. Sự thần kỳ của Hoán Hình Đan khiến hắn tán thưởng không thôi. Theo lời Diệp Thanh Thành, tu vị của hai người Liễu gia chỉ là Ngưng Đan sơ kỳ, không lo lắng bị đối phương phát hiện.
Đợi khoảng nửa canh giờ, Lâm Hiên chợt mở mắt nhìn về phía xa xa.
- Biểu đệ, có chuyện gì vậy?
Diệp Thanh Thành ngập ngừng hỏi, xưng hô thế này quả thật không quen.
- Bọn họ tới rồi.
Lâm Hiên thản nhiên nói.
- Người của Liễu gia?
Diệp Thanh Thành sửng sốt, cẩn thận dùng thần thức xem xét. Một lát sau mới cảm ứng được có mấy người đang bay đến thì kinh ngạc. Xem ra thần thức của vị thiếu chủ này còn mạnh hơn y nhiều.
Lâm Hiên đang cười cười thì nhíu mày:
- Đối phương có ba người, xem ra đã nhờ thêm kẻ khác.
- Cái gì?
Diệp Thanh Thành cả kinh liền dụng thần thức lần nữa, sau một lát vẻ mặt mới giãn ra:
- Chẳng qua chỉ thêm một vãn bối Trúc Cơ Kỳ, không đủ uy hiếp.
Chẳng lẽ sự tình chỉ đơn giản vậy sao? Đôi chân mày Lâm Hiên nhíu lại.
Rất nhanh ba đạo quang ảnh hiện nơi chân trời, rất nhanh bay tới bên này.
Cầm đầu chính là một lão giả diện mạo khô quắt tên là Liễu Quân Hào, sau khi hạ thân liền ôm quyền sang Diệp Thanh Thành:
- Diệp huynh, không ngờ ngươi tới sớm như vậy, vị này là…
Nói xong lão liếc mắt đánh giá một chút Lâm Hiên. Tựa hồ có vẻ quen mắt, tu vị không thể coi thường, cũng là Ngưng Đan sơ kỳ.
- Đây là biểu đệ của Diệp mỗ. Liễu huynh đã từng gặp qua rồi.
Diệp Thanh Thành bất động thanh sắc giới thiệu.
- Biểu đệ. Chẳng lẽ là Lâm Phong?
Liễu Quân Hào sửng sốt rồi lập tức nhớ lại, Diệp gia cũng có một cao thủ nhưng tính tình phóng khoáng thích du ngoạn. Nghe nói người này ra ngoài đã không chút tin tức, sớm không về muộn không về lại đúng lúc này! Có điều nhìn một hồi thì trước mắt đúng là Lâm Phong khi xưa!
- Gặp qua Liễu gia chủ.
Lâm Hiên ôm quyền khách khí. Sự chú ý của hắn dừng lại ở tu sĩ Trúc Cơ Kỳ kia.
Điền Tiểu Kiếm!
Lâm Hiên thầm rúng động. Không biết tiểu tử này dùng quỷ kế gì, lại thuyết phục được Liễu gia cho hắn đi theo.
Quan sát linh khí dao động trên người đối phương chỉ cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ, có điều Lâm Hiên rõ ràng tiểu tử này cũng là tu sĩ Ngưng Đan kỳ.
- Vị tiểu ca này…
Diệp Thanh Thành đương nhiên không biết điều đó, không để Điền Tiểu Kiếm vào mắt nhưng khách sáo hỏi một chút.
- Tiểu Kiếm, sao còn không ra mắt hai vị tiền bối.
Liễu Quân Hào quay đầu quát lớn, sau đó cười cười:
- Hắn chính là ngoại tôn của lão phu, cũng là huyết mạch của Liễu gia. Lão phu dẫn hắn đến, Diệp huynh không dị nghị gì chứ?
Diệp Thanh Thành hừ một tiếng, không có tâm tư tìm hiểu thêm. Một tiểu tử Trúc Cơ Kỳ thì làm nên trò trống gì? Y quay sang đại hán có thân hình khôi ngô còn lại, giới thiệu cho Lâm Hiên:
- Vị này là Liễu Nham đạo hữu, ngoại hiệu Đại Lực Kim Cương Hán, sở tu công pháp thật bất phàm.
- Gặp qua Liễu Nham đạo hữu.
Lâm Hiên thân thiện mở miệng.
Đại hán kia hừ một tiếng lơ đễnh, Lâm Hiên thấy nhưng không giận mà mỉm cười. Xem ra chỉ là một gã mãng phu.
Điền Tiểu Kiếm cũng đi tới vòng tay:
- Tham kiến hai vị tiền bối
- Khỏi.
Lâm Hiên phất tay một bộ cao nhân, không thấy Điền Tiểu Kiếm có vẻ gì nghi ngờ.
Song phương chào hỏi một hồi thì Diệp Thanh Thành mở miệng:
- Liễu huynh, không còn sớm nữa, chúng ta mau đi tầm bảo!
- Ừm, lão phu cũng có ý này.
Hai gia chủ không chần chờ, tự lấy ra một cái ngọc giản.
Diệp Thanh Thành điểm ra một chỉ. Ngọc giản liền phát ra hào quang chiếu lên không. Nhất thời trên không hiện ra là một nửa bức tranh có sông có núi. Lúc này lại thêm đạo thanh quang từ ngọc giản của Liễu Quân Hào chiếu tới, ghép thành một bức họa hoàn chỉnh.
Mấy người phát ra thần thức quan sát kỹ lưỡng. Một lát sau Liễu Quân Hào cất ngọc giản rồi bay trước dẫn đầu. Những người khác liền đạo độn quang đuổi theo.
Bay mất nửa ngày, dù có họa đồ chỉ dẫn nhưng phải mất một hồi mới tìm ra địa điểm.
- Chính là nơi này sao?
Liễu Nham nhìn dãy núi nhỏ trước mắt, ánh mắt lộ vẻ mờ mịt. Liễu Quân Hào cũng không chắc chắn lắm. Dựa theo họa đồ thì khoáng mỏ nằm trong một dãy núi nhỏ hình bán nguyệt, ngàn dặm quanh đây lại có vài chỗ tương tự.
- Chắc trải qua tuế nguyệt, tiểu sơn mạch này đã biến đổi một chút.
Điền Tiểu Kiếm mở miệng.
- Được rồi, cứ tìm một chút sẽ biết ngay.
Lâm Hiên nhanh chóng đề nghị.
- Lâm đạo hữu nói có lý.
Liễu Quân Hào vuốt chòm râu nói. Đám người đều mang quỷ kế trong lòng nhưng trước khi thấy bảo vật đương nhiên phải ra sức chung. Thượng cổ khoáng mỏ có dị bảo, chắc chắn nguy hiểm trùng trùng. Chỉ bằng sức của một người rất khó mà thành công.
Năm người tản ra, dụng thần thức tìm kiếm chung quanh.
Lâm Hiên thầm quan sát Điền Tiểu Kiếm nhưng tiểu tử này chưa lộ sơ hở gì. Hắn thầm cười lạnh, bất động thanh sắc tiếp tục tra xét dấu vết.
- Ồ!
Đột nhiên một hô lớn vang lên, Lâm Hiên không chút chần chờ bay tới. Đang đứng trên một sườn núi, dường như Diệp Thanh Thành đã phát hiện điều gì, vẻ mặt kinh nghi bất định.
- Diệp huynh, chuyện gì vậy?
Đám người Liễu gia cũng đã bay đến. Liễu Quân Hào cả kinh hỏi.
- Ngươi xem…
Diệp Thanh Thành đưa tay chỉ về phía trước, trên mặt lộ vẻ cổ quái. Chỉ thấy trên vách núi chừng hơn mười trượng có một cái động lớn. Nơi cửa động có không ít đá vụn rơi rớt, bên cạnh không thiếu trận kỳ trận bàn bị phá hư.
Năm người liếc nhau, Liễu Quân Hào do dự một chút liền cất bước tiến đến, nhặt một cây trận kỳ màu hồng lên:
- Vẫn còn lưu lại linh khí, chứng tỏ mới bị phá hủy không lâu.
- Chẳng lẽ là kẻ khác cũng có Tàng Bảo Đồ, đã đến trước chúng ta?
Diệp Thanh Thành nhướng mày lạnh lùng nói. Sắc mặt đám người đều trở nên khó coi.
- Làm sao bây giờ?
Liễu Nham quay sang gia chủ đợi lệnh. Thực lực của hắn tuy không kém nhưng mọi chuyện trước nay đều do đại ca quyết định.
- Không ngờ đã có người tới trước. Tuy vậy chúng ta không thể để bảo vật rơi vào tay bọn chúng.
Trong mắt Diệp Thanh Thành hiện hung quang mở miệng.
- Diệp huynh nói không sai. Bảo vật chỉ dành cho tráng sĩ. Không biết là thần thánh phương nào, Liễu mỗ phải lãnh giáo thần thông của hắn mới được. Nếu chỉ là tiểu bối Trúc Cơ Kỳ mà chúng ta bỏ đi, há chẳng phải thành trò cười cho kẻ khác sao?
Liễu Quân Hào cũng đồng tình rồi mấy người đi vào trong động.
Lâm Hiên không tế ra pháp bảo. Điền Tiểu Kiếm thì chỉ sử dụng một tấm phòng ngự phù tiến về phía trước. Lâm Hiên phát ra thần thức, được khoảng vài chục trượng thì phía trước trở nên mơ hồ, sắc mặt hắn khẽ biến.
Ồ!
Liễu Quân Hào cũng thở dài:
- Nơi này có vẻ cổ quái, thần thức không thể tiến xa.
- Ừm. Nhưng điều này minh chứng là chúng ta đã đến đúng chỗ. Mọi người nên cẩn thận một chút.
Diệp Thanh Thành cẩn trọng nói.
- Diệp huynh nói có lý.
Liễu Quân Hào gật đầu. Đang ngồi trên cùng một chiếc thuyền sao có thể hai lòng. Sơn động này dốc xuống dưới. Năm người đi sâu vào lòng đất được khoảng trăm trượng thì trước mặt xuất hiện ánh sáng.
- Ồ, đây là…
Diệp Thanh Thành kinh hỉ hô nhỏ. Những người khác không hẹn mà cùng bước nhanh tới.
Ngang lối đi lại xuất hiện một cái hố sâu rộng hun hút. Từ trên nhìn xuống, có thể thấy dưới đáy rải rác vô số tinh thạch. số lượng ít nhất cũng phải sáu bảy vạn.
Phát tài rồi!
Trên mặt ba người hai họ Diệp Liễu đều lộ vẻ mừng như điên. Dưới đó có nhiều tinh thạch thế này, dĩ nhiên bảo tàng không phải giả.
Thân hình Diệp Thanh Thành nhoáng lên, hóa thành một đạo hồng quang nhảy xuống. Hai người Liễu gia lập tức đuổi theo. Do dự một chút thì Lâm Hiên cũng bay xuống. Chẳng qua mới đến giữa không trung đã nghe một kinh hô ở phía dưới. Là âm thanh của gia chủ Diệp gia.
- Diệp huynh, có chuyện gì vậy?
Liễu Quân Hào lạo xuống tới nơi. Đường đường là một gia chủ đại gia tộc mà lúc này trên mặt hiện vẻ tham lam.
- Liễu huynh, ngươi xem.
Diệp Thanh Thành có cảm giác miệng lưỡi khô đắng. Ánh mắt Lâm Hiên nhìn qua thì không khỏi nhíu mày.
Chỉ thấy phía trước chừng vài chục trượng, có một con mãng xà cực lớn màu vàng đang nằm trên một đống tinh thạch, nó ngẩng đầu phun phì phì nhìn đám người. Nếu là mãng xà bình thường thì không tính gì, lúc này trên người nó lại ẩn hiện linh lực.
Yêu thú cấp ba trung phẩm! Luận thực lực tương đương tu sĩ Ngưng đan trung kỳ.
- Diệp huynh, đây chẳng lẽ là linh thú bảo vệ mỏ quặng sao?
Hai mắt Liễu Quân Hào nhìn chằm chằm về phía trước.
- Không thể, mỏ quặng cổ này tồn tại đã gần trăm vạn năm. Yêu xà trước mắt chỉ mới sống khoảng bảy tám nghìn năm mà thôi.
Diệp Thanh Thành lắc đầu, ngoài luyện đan thuật thì y cũng am hiểu về linh thú.
- Vậy yêu xà này từ bên ngoài vào sao? Chẳng lẽ có thể công phá được thượng cổ cấm chế trước cửa động?
- Đại ca, ngươi xem đó là cái gì?
Đột nhiên Liễu Nham lên tiếng.
Chỉ thấy dưới thân con mãng xà khổng lồ có một thi thể. Người nọ vận đạo bào, hai mắt mở trừng trừng, trên mặt còn lưu lại vẻ hoảng sợ cùng cực.
- Là Minh Nguyệt đạo nhân, tuy tu vị chỉ là Trúc Cơ Trung Kỳ nhưng rất am hiểu trận pháp. Có lẽ hắn đã bài trừ cổ cấm chế xông vào đây, sau đó gặp yêu xà này nên bỏ mạng.
Diệp Thanh Thành suy đoán rồi nói.
Lời còn chưa dứt thì đột nhiên con mãng xà khổng lồ chuyển động. Đám người vội tế ra Linh Khí pháp bảo nhưng chưa ai động thủ trước.
Mãng xà khổng lồ ngóc cái đầu to như gian phòng nhìn bọn người trước mắt, đột nhiên thân thể nó tỏa ra một tầng hắc quang. Trong hào quang, mãng xà khổng lồ nhanh chóng thu nhỏ lại, dần dần huyễn hóa ra hình dáng một người.
Ngay cả Lâm Hiên cùng Điền Tiểu Kiếm đều trợn mắt há mồm. Điều này sao có thể? Yêu thú hóa hình cấp bốn! Đây chính là quái vật Hóa Hình Kỳ! Yêu thú cấp bốn có thực lực tương đương lão quái Nguyên Anh Kỳ.
Chẳng lẽ ban đầu con mãng xà khổng lồ này đã ẩn dấu tu vị?