Trong ánh mắt hoảng sợ của mấy người. Hắc quang dần tan đi, một nam tử vận hắc y hiện ra với vẻ mặt âm trầm.
Trên người hắn phát ra yêu khí đậm đặc, là yêu tộc không thể nghi ngờ.
Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua thì bình tĩnh trở lại:
- Chư vị không cần kinh hoảng, hắn chẳng qua cũng chỉ là tam cấp yêu thú mà thôi.
- Tam cấp yêu thú sao có thể hóa hình thành nhân tộc chúng ta?
Bộ dáng Liễu Nham có vẻ dũng mãnh nhưng đối mặt quái vật thì lại tỏ ra e sợ.
- Biểu đệ nói không sai, tuy tứ cấp yêu thú mới có thể hóa thành nhân tộc nhưng theo Diệp mỗ được biết, trong yêu tộc cũng có một số dị chủng đặc biệt, tam cấp là có thể hóa hình.
Trên mặt Diệp Thanh Thành cũng khôi phục thường sắc. Lâm Hiên liếc mắt sang y. Không ngờ một gia chủ nho nhỏ mà tầm hiểu biết cũng khá rộng.
- Có điều chư vị không nên xem thường, thực lực yêu thú này mạnh hơn quái vật cùng cấp vài phần.
Lâm Hiên ngưng trọng nhắc nhở. Đám người cả kinh, nhìn chằm chằm vào yêu tộc trước mắt.
- Hừ, không ngờ nhân tộc các ngươi lại có thể hiểu rõ sự tình yêu tộc chúng ta.
Gã quái nhân do con mãng xà biến thành dùng ánh mắt âm trầm đánh giá Lâm Hiên. Nó có thể hóa hình nhất định đã khai mở linh trí.
Liễu Quân Hào chớp mắt ôm quyền nói:
- Xin hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu, thượng cổ cấm chế bên ngoài chính là do các hạ bài trừ?
- Đạo hữu?
Trên mặt yêu tộc hiện vẻ châm chọc:
- Các hạ cần gì hoa ngôn xảo ngữ, nhân loại các ngươi ở thế đối lập với yêu tộc chúng ta. Có điều cấm chế bên ngoài đúng là do Mạc mỗ phá hủy.
- Đạo hữu họ Mạc?
Đối phương châm chọc khiến Liễu Quân Hào đỏ mặt nhưng chốc lát liền khôi phục thường sắc, như không nghe thấy vẫn xưng hô đạo hữu.
Lâm Hiên cảm thấy kỳ quái. Chẳng lẽ họ Liễu hy vọng xa kết minh với yêu xà nọ.
Yêu tộc kia nhếch miệng để lộ ra cái lưỡi xanh lè, lãnh đạm đáp lại:
- Bản nhân là Mạc Mãng
- Minh Nguyệt Đạo Nhân là do ngươi sát diệt?
Diệp Thanh Thành đột nhiên ngắt lời.
- Các hạ nhận ra lão mũi trâu này sao? Không sai, đúng là hắn ngã xuống trong tay Mạc mỗ. Bản nhân phát hiện được Tàng Đảo Đồ nhưng thượng cổ cấm chế ngoài động khẩu quá mức thần diệu. Nghe nói kiến giải của lão mũi trâu kia đối với trận pháp rất uyên thâm, liền mời hắn cùng tầm bảo.
Mạc Mãng cười quái dị nói.
- Sau khi bài trừ cấm chế thì ngươi giết người?
Sắc mặt Diệp Thanh Thành lộ chút âm trầm.
- Đương nhiên, chẳng lẽ còn để hắn sống để chia bảo vật với Mạc mỗ sao? Nhân tộc các ngươi liệp sát yêu tộc chúng ta, ta phản phệ lại có gì là không bình thường?
Mạc Mãng không chút kiêng kị nhe răng cười. Thái độ thẳng thắn của hắn khiến đám tu sĩ ở đây ngẩn ngơ. Yêu tộc tuy rằng sống rất lâu nhưng tu luyện vô cùng khó khăn. Tỷ như Mạc Mãng trước mắt, chỉ là yêu thú cấp ba trung phẩm nhưng sống đến bảy tám nghìn năm. Trải qua năm tháng, thân thể yêu tộc thiên chuy bách luyện trở thành lợi khí tốt nhất.
Lâm Hiên sờ tay vào túi trữ vật bên hông. Mấy người khác liếc nhau, không khí trong huyệt động nhất thời ngưng trọng. Trừ Liễu Nham, ở đây toàn là hạng tâm cơ thâm trầm.
Mạc Mãng thấy thế, trong mắt hung quang chợt lóe, mở miệng phun ra một đạo hắc quang. Hắc quang vặn vẹo một hồi hóa thành những con xà ma, gào rít bắn qua như muốn cắn xé hết đám người.
Trên mặt Liễu Quân Hào hiện vẻ lo lắng. Bề ngoài lão tỏ ra muốn kết giao với yêu xà, chính là để đối phương mất cảnh giác rồi ra tay tập kích.
Không ngờ Diệp Thanh Thành đã làm yêu tộc đề phòng, khiến việc tốt của lão hỏng mất. Nghĩ đến đây lão hung hăng trừng mắt liếc họ Diệp. Mắt thấy một con ma xà đang bắn tới, lão vội tế ra một thanh Quỷ Đầu Đao, hóa thành một đạo ô quang đón đỡ.
Diệp Thanh Thành và Liễu Nham cũng không chậm trễ, đều tế ra pháp bảo ra đỡ lấy công kích của yêu tộc.
Thấy ma xà bay tới, thần niệm Lâm Hiên khẽ động, tế ra Bích Tuyết Hoàn ra nghênh đón. Vừa tiếp xúc thì linh quang trên ngọc hoàn ảm đạm. Hắn thầm kêu không ổn, không ngờ ma xà do yêu lực biến thành lại lợi hại như thế.
Lâm Hiên múa may hai tay đánh ra vài đạo pháp quyết, thao túng Bích Tuyết Hoàn tái đấu với ma xà thì vẫn rơi vào hạ phong. Ánh mắt hắn lại liếc về phía Điền Tiểu Kiếm. Tiểu tử này không động thủ, vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ trốn sau lưng Liễu Nham.
Liễu Nham rống lên một tiếng, tế ra một cây Khai Sơn Phủ múa một vòng, uy mãnh dị thường đấu với hai con ma xà, trên mặt lộ vẻ đắc ý.
- Nhị đệ, cẩn thận.
Đột nhiên có tiếng la hoảng truyền đến, Liễu Nham đang cả kinh thì không trung trước người hắn vài tấc bắt đầu vặn vẹo. Không hiểu sao Mạc Mãng đã hiện ra tại đó. Tay phải vươn ra, thủ chưởng được bao bọc trong một tầng lam quang tối mờ hung hăng đâm tới.
Chỉ thấy hoa máu đầy trời. Bạch quang hộ thể của Liễu Nham cơ hồ giống như tờ giấy mỏng, dễ dàng bị xé rách. Lợi trảo của yêu tộc đâm sâu vào thân thể hắn.
Liễu Nham ngã xuống với hiện vẻ mặt khó tin. Dù gì hắn cũng là tu sĩ Ngưng Đan Kỳ, lại có vài loại thần thông uy lực không nhỏ, không ngờ lại dễ dàng chết ở nơi này.
- Nhị đệ!
Tiếng la đầy đau đớn nhưng ẩn hiện sự sợ hãi của Liễu Quân Hào vang lên. Trong lòng phẫn nộ vô cùng nhưng không dám lỗ mãng trước yêu xà quỷ dị.
Mấy người còn lại chấn động, vội xuất ra các vòng bảo hộ, linh quang các màu chợt hiện.
Quanh thân Lâm Hiên lóe lên thanh quang. Ngoài Cửu Thiên Linh Thuẫn thì hắn còn thi triển vài pháp thuật tăng độ nhanh nhẹn. Thực lực yêu tộc trước mặt không thể coi thường. Vừa rồi Mạc Mãng xuất kỳ bất ý đánh lén đã diệt sát một cao thủ Ngưng đan Kỳ.
Diệp Thanh Thành và Liễu Quân Hào liếc nhau, sóng vai đứng chung một chỗ. Đối mặt với cường địch, ân oán gì thì cũng phải gác lại.
Liễu Quân Hào phất tay áo bắn ra bảy tám khối hỏa cầu. Các hỏa cầu không hướng về phía yêu tộc mà dung hợp lại thành một. Miệng lão lẩm nhẩm những câu chú ngữ thâm ảo, khối hỏa cầu to lớn liền huyễn hóa ra một con cự điểu hai đầu ba chân.
- Đây là pháp thuật gì?
Thanh thế cự điểu có vẻ bất phàm. Trong mắt Lâm Hiên lóe lên dị quang.
- Đi!
Liễu Quân Hào chỉ tay một cái, cự điểu giương cánh phóng tới yêu tộc. Sắc mặt Diệp Thanh Thành cũng không kém phần ngưng trọng. Y hít một hơi thật sâu, phun ra một ngụm tinh khí vào pháp bảo Phi Xoa, lập tức nó nghênh phong rồi dài ra tới mười mấy trượng, gào thét bay đi.
- Tài mọn!
Tròng mắt Mạc Mãng biến thành màu đỏ yêu dị. Hai tay dang ra, đột nhiên y phục bạo nổ để lộ ra thân thể đen như mực, toàn thân đại phóng hắc quang hóa thành một ánh lưu tinh, không chút sợ hãi bay về phía Phi xoa và quái điểu.
Trên không, kỳ quang đan xen vào nhau. Bị ba cao thủ Ngưng đan Kỳ vây công nhưng Mạc Mãng không hề sợ hãi. Có điều khí thế độc ác của yêu tộc này đã bị áp chế một phần. Hắn vẫn muốn dựa vào tốc độ quỷ dị cùng cực đả thương địch thủ. Chỉ là tấm gương Liễu Nham còn đó, đám người Lâm Hiên đương nhiên cẩn thận đề phòng.
Nhất thời chiến cuộc lâm vào thế giằng co. Bỗng Mạc Mãng hú lên một tiếng quái dị, mở miệng phun ra một chất dịch sền sệt màu xanh lét.
- Cẩn thận, có độc!
Thân hình Liễu Quân Hào phiêu phiêu ra một bên. Lâm Hiên cũng lui về phía sau nhưng dịch thể kia như có thông linh, bay vòng trên không trung đuổi theo hắn.
Hai mắt Lâm Hiên chợt lóe lệ quang. Xem ra yêu tộc cho rằng thực lực của hắn yếu nhất, diệt sát trước tiên để phá thế cân bằng.
Đáng tiếc Mạc Mãng đã nhìn sai người. Lâm Hiên vẫy tay thu Bích Tuyết Hoàn rồi hai tay kết pháp quyết. Một đạo linh quang từ người hắn phóng lên cao, hóa thành một tấm thuẫn bài che trước người.
- Ồ!
Mạc Mãng lộ chút ngạc nhiên. Trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ cổ quái, dịch thể biến thành một con tiểu xà có sừng trên đầu. Nó uốn éo thân vòng qua tấm thuẫn bài tiếp tục bay tới.
- Hóa!
Theo tiếng chú ngữ của Lâm Hiên, thuẫn bài chợt biến thành một bàn tay to lớn màu vàng, nhanh như cắt chộp tới tiểu xà.
Liễu Quân Hào nhìn sang, chưa thấy Lâm Hiên tế ra pháp bảo nhưng không ngờ đạo thuật lại tinh diệu đến thế.
Tiểu xà bị bàn tay nắm chặt thì không cam tâm, nó hé miệng phun ra một tia sáng vào vòng bảo hộ của Lâm Hiên.
Bụp một tiếng! Mạc Mãng mừng rỡ, cấm chế phòng hộ bình thường chẳng khác gì giấy hồ trước công kích này. Nhưng khiến hắn kinh ngạc là tầng thanh quang chỉ khẽ rung một chút, đã đánh bật tia sáng ra.
Khóe miệng Lâm Hiên lộ vẻ cười nhạt. Tiến cảnh Ngưng Đan Kỳ thì Cửu Thiên Huyền Công bắt đầu thể hiện uy lực. Cửu Thiên Linh Thuẫn thừa sức chịu một kích pháp bảo huống chi là một tia sáng nhỏ nhoi.
Có điều tia sáng văng lên trên vách, dư lực vẫn đánh cho đá bắn ra tung tóe.
Chiến cuộc lại lâm vào thế giằng co. Lâm Hiên vỗ vào túi trữ vật bên hông, đang muốn tế Bích Tuyết Hoàn ra thì lúc này một thanh âm như sấm nổ truyền tới. Tiếp theo mặt đất rung lên dữ dội.
Chẳng lẽ là động đất?
Nhất thời song phương đều lộ vẻ kinh nghi. Chân mày Lâm Hiên khẽ nhăn, trong lòng dâng lên dự cảm không tốt.
Đột nhiên trong vách núi tuôn ra các luồng sương vụ màu tím. Cùng lúc khắp động bắt đầu rung chuyển.
- Không ổn!
Liễu Quân Hào phản ứng nhanh nhất, không chút do dự hóa thành một đạo quang ảnh bay vụt lên. Nhưng chỉ được hơn mười trượng thì trên đầu xuất hiện một tầng cấm chế chắn mất lối ra.
Liễu Quân Hào vung tay, phát ra vài đạo sáng đánh lên cấm chế nhưng chỉ như kiến lay cổ thụ, chẳng chút tác dụng. Lão lại vào vỗ túi trữ vật tế ra thanh Quỷ Đầu Đao. Nó hóa thành một vệt lưu tinh, hung hăng kích lên cấm chế nhưng không chút hiệu quả.
- Liễu đạo hữu không cần phí sức, cấm chế này vô cùng chắc chắc. Dù tất cả chúng ta hợp lực muốn phá vỡ cũng không dễ. Chi bằng ngươi chừa lại một chút pháp lực để ứng phó về sau đi.
Lâm Hiên thản nhiên mở miệng sau đó quay sang nhìn yêu tộc:
- Chúng ta tạm thời đình chiến, ngươi thấy sao?
- Được.
Mạc Mãng nhìn thoáng qua đám màn sương màu tím quỷ dị thì gật đầu.
- Biểu đệ, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Diệp Thanh Thành bay tới, trên mặt hiện vẻ lo lắng.
- Không có gì, có thể vừa rồi chúng ta không cẩn thận, đã phát động thượng cổ cấm chế nào đó.
Lâm Hiên vừa nói vừa thả thần thức ra quan sát, khi gặp sương mù thì thần thức liền bị bắn ngược trở về. Hắn cũng không lấy làm ngạc nhiên. U Minh Hàn Thiết nghịch thiên như vậy, sao có thể dễ dàng chiếm được.
Tầng sương mù ngày càng thêm dày đặc, bên trong còn truyền ra tiếng thiểm điện lôi minh. Lâm Hiên vận chuyển linh lực đến hai mắt, dùng thần thông Linh Nhãn Thuật.
Lúc này thị lực đề cao rất nhiều, tuy không thể xuyên thấu màn sương tím nhưng thấy khá rõ cảnh vật trong vòng mười trượng.
Đúng lúc này một tiếng sấm sét truyền đến.
- Không ổn, mau tránh ra!
Trong màn sương, một tia chớp chói mắt hung hăng đánh tới. Đứng mũi chịu sào chính là Điền Tiểu Kiếm!
Thân trong hiểm cảnh, đệ tử đơn truyền của Cực Ác Ma Tôn còn dám ẩn dấu thực lực. Toàn thân hắc quang chợt lóe, nhất thời bắn ra sát khí kinh người.
Trong tay áo hắn liền bắn ra một đạo bạch quang, là một tấm thuẫn bài được chế từ xương trắng, tỏa ra một màn sương quỷ quỷ dị.
Oanh!
Tia thiểm điện kia đánh lên, Bạch Cốt Thuẫn Bài chỉ hơi rung lên một chút
Lúc này Diệp Thanh Thành vừa sợ vừa giận, hung hăng trợn mắt nhìn Liễu gia gia chủ. Công pháp của tiểu tử họ Điền này quỷ dị, rõ ràng là tu ma giả. Không ngờ lão hồ ly Liễu Quân Hào dám gạt y.
Có điều giờ không phải là lúc vấn tội. Vừa rồi chỉ là khởi đầu. Màn sương màu tím tiếp tục cuồn cuộn, vô số tia chớp nhỏ liên tiếp đánh xuống, khiến quần tu phải tế ra các loại bảo vật hộ thân.
- Thiếu chủ, tính sao bây giờ?
Diệp Thanh Thành đi tới sát bên Lâm Hiên thầm thì. Sự tình khẩn cấp, hắn quên cả giấu diếm thân phận cho Lâm Hiên. Cũng may ba người kia bị thượng cổ cấm chế làm cho náo loạn, không ai còn tâm tư để ý.
Lâm Hiên không đáp. Muốn thoát hiểm đương nhiên phải phá vỡ thượng cổ cấm chế chỉ là hắn không chút tự tin.
Kỳ thật không chỉ hắn, Điền Tiểu Kiếm thân là truyền nhân của Cực Ác Ma Tôn, kiến quang rộng rãi nhưng khi quan sát màn sương tím thì cũng sững sờ không thôi.
Mạc Mãng có vẻ không cam lòng, há mồm phun ra một đạo huyết quang vào trong sương mù.
Bụp! Màn sương màu tím nhất thời bị đục thành một lỗ, Mạc Mãng còn chưa kịp vui mừng thì sương vụ nhanh chóng tràn tới lấp kín. Sau đó đoành một tiếng sấm vang lên, mấy tia chớp màu tím to như cổ tay đánh tới hắn.
Trong mắt Mạc Mãng chợt lóe lệ quang, một vòng bảo hộ màu đen hiện quanh thân hắn nhưng uy lực của các tia chớp kia vô cùng kinh người.
A!
Một tiếng kêu thảm vang lên, cũng may Mạc Mãng là yêu tộc, thân thể cứng cỏi nhưng cũng bị sét giật tới cháy xém, may là vẫn bảo toàn được mạng nhỏ.
Đám tu sĩ thấy cảnh này thì sợ hãi, không dám lỗ mãng công kích. Thân trong cấm chế không có chỗ trốn nhưng cũng may huyệt động này rộng rãi, có thể độn quang để né tránh các tia chớp.
Chỉ là rơi vào cảnh này, pháp lực tiêu hao rất nhanh. Nếu không thể phá trận, ngã xuống chỉ là sớm hay muộn!
Thời khắc này không phải để ẩn dấu thực lực. Lâm Hiên quan sát mấy người xung quanh một lần.
Liễu Quân Hào và Diệp Thanh Thành chỉ là hai gia chủ gia tộc, công pháp bảo vật uy lực hữu hạn. Đừng nói là phá trận mà tránh né tia chớp cũng vô cùng chật vật.
Mạc Mãng sau lần ăn đau khổ thì đầy sợ hãi thượng cổ kỳ trận này. Yêu pháp quỷ dị của hắn chỉ có thể dùng hộ thân mà thôi.
Điền Tiểu Kiếm là đệ tử thân truyền của ma đạo đệ nhất nhân, bảo vật trên người nhiều vô số. Đáng tiếc vị thiếu chủ Cực Ma Động này không mấy am hiểu trận pháp, chỉ có thể đem hết tuyệt chiêu ra công kích. Tuy uy lực đủ tiêu diệt tu sĩ Ngưng đan trung kỳ không chút tác dụng với cấm chế.
Trên mặt Lâm Hiên lộ chút ngưng trọng. Lúc này chỉ có thể tự nhờ bản thân, hai ngón trỏ hai tay không ngừng bắt quyết. Linh lực trong cơ thể quay cuồng như sóng dữ.
Hắn đem thần thức thả ra, đụng tới màn sương thì vẫn bị ngăn trở. Lâm Hiên tiếp tục thao túng linh lực phá cấm mà vào. Lúc này hắn đang thi triển bí thuật trong Cửu Thiên Huyền Công. Bí thuật này trong thời gian ngắn có thể đề thăng thần thức gấp đôi. Đương nhiên không thể tránh khỏi việc hao tổn nguyên khí nhưng lúc này Lâm Hiên đã bất chấp.
Cùng lúc, vài tia chớp màu tím đánh tới đều bị Cửu Thiên Linh Thuẫn đỡ lại.
Sau một lát Lâm Hiên thu hồi thần thức, mặt trầm như nước, giơ tay thì mấy tiếng vèo vèo vang lên. Vài đạo kiếm khí phá không bay ra đánh vào màn sương màu tím, nhất thời tạo thành mấy lỗ hổng.
Khác với công kích của mấy người kia. Lúc này sương màu tím không cuộn tới lấp lỗ hổng lại mà ngược lại rút đi một chút.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ mừng rỡ, xem ra lần này đã có hiệu quả.
Vừa rồi hắn dùng bí thuật đề thăng thần thức, thuận lợi xông qua cấm chế thì phát hiện ở phía sau màn sương màu tím, mơ hồ có bảy khối hình tròn màu đen. Lâm Hiên liền thử đánh vỡ chúng xem sao. Kết quả kiếm khí vừa bắn ra, quả nhiên sương tím rút đi không ít. Mười ngón tay lại liên tiếp bắn ra các đạo kiếm khí phá cấm.
Chỉ thấy màn sương màu tím rút đi như thủy triều, cường độ các tia chớp cũng giảm phân nửa. Sau chừng một tuần nhang, màn sương màu tím đang lấp đầy chỉ còn mấy trượng mà thôi.
Lúc này mấy người khác đã ngừng tay. Yêu tộc Mạc Mãng kinh ngạc liếc Lâm Hiên. Tiểu tử này thực lực không quá mạnh nhưng có thể bài trừ thượng cổ cấm chế. Chẳng lẽ cũng là trận pháp sư?
Vẻ mặt Điền Tiểu Kiếm thì trở nên âm trầm, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Lâm Hiên, không biết đang nghĩ điều gì.
Mắt thấy thượng cổ pháp trận đầy uy lực sắp bị phá vỡ, màn sương màu tím chưa rút hẳn thì dị biến nổi lên.