Trong thành Orwell, tiếng người ồn ào, nơi đây đã trở thành thành trì náo nhiệt nhất trong các thành thị gần đó.
Hứa Chỉ tiếp tục giảng về lịch sử ở trong quán bar. Hắn đã giảng tới đoạn Luyện Kim Đại Đế đi đến tuổi già, cuộc đào vong truyền kỳ, cuối cùng sống ra đời thứ hai, đông sơn tái khởi.
“Trở về là thiếu niên như lúc trước!”
Trong quán bar, trong đầu không ít người đã xuất hiện những hình ảnh thực tế, nội tâm chấn động.
“Đường đường là Luyện Kim Đại Đế, chân thân vậy mà lại là một con Slime, quả thực!?”
“Đúng vậy, lấy thân thể ma vật cấp một nhỏ yếu nhất đi đến mạnh nhất thế giới. Đó là hứa hẹn của hắn đối với bảy nữ vu, là lời hứa của một người đàn ông! Hắn dựa vào đó để phấn đấu, cuối cùng cũng thực hiện được giấc mộng xa xôi tưởng chừng như không thể với tới kia.”
“Rất khó để ngược dòng, hắn đã từng trải qua khó khăn và suy sụp ở trong lịch sử dài đằng đẵng.”
“Tình cảm lâu dài nhất của Luyện Kim Đại Đế không vì thành thần, mà là ở lại hồng trần chờ các nàng trở về.”
Tiếp theo, lại một ngày trôi qua, đã giảng tới lúc Luyện Kim Đại Đế chết già.
Vương quốc Babylon năm 804, đó là sự sụp đổ của một thời đại, là năm bi thảm nhất. Các cường giả của các học phái Vu sư, bất luận địch hay bạn đều yên lặng kính rượu, ngay cả Medusa Quân chủ Đại đế cũng cảm khái vạn ngàn.
Vào lúc đó Vương quốc có vô số kẻ âm mưu đoạt quyền, nhưng ước chừng trong trăm ngày tế điển này lại không có bất kỳ kẻ nào quấy rầy hay ra tay cả. Bọn họ đều lẳng lặng chờ Luyện Kim Đại Đế nhập mộ xong, ngay cả Medusa cũng không lựa chọn ra tay.
Bọn họ rất kính trọng vị Đại đế vĩ đại này, không muốn quấy nhiễu lúc hắn nhập mộ.
Cái loại cảm giác lịch sử dày nặng này như đang ập vào trước mặt mọi người.
Có người nghẹn ngào, “Vương quốc Babylon năm 804, đó là một năm truyền kỳ! Bọn họ tôn trọng vị Vu sư Đại đế hằng cổ này. Hắn vĩ đại, hắn hiền năng, đã tạo nên một thời kỳ huy hoàng cho toàn bộ thế giới!”
“Câu nói khiến ta ấn tượng sâu nhất, chính là: Vu sư đại biểu cho sự thăm dò chân lý và ham học hỏi, cho ta tri thức vô tận thì ta có thể lay động toàn bộ thế giới!”
...
Bọn họ đã chờ đợi đoạn lịch sử này rất lâu rồi, thậm chí là mạo hiểm cả sinh mệnh.
Nhóm Chuẩn Đế này thực sự rất chờ mong chân tướng lịch sử, ngược dòng năm tháng về thời thượng cổ xa xôi, khát vọng muốn biết những đế quốc ngàn năm kia đã từng phát triển như nào trên mảnh đất này. Bọn họ giống như là người càng nghe càng đau khổ, lại vô cùng chờ mong, tại khoảnh khắc mọi thứ hóa thành ngọt rượu ngon lành thì lại vui sướng tràn trề!!
Hận không thể uống một hơi cạn sạch!
Sảng khoái!
Quả thực quá sung sướng!
Biết rõ chân tướng lịch sử thì dù cho bị giết chết thì lại như thế nào?
Thậm chí trong nháy mắt, trong đầu bọn họ liền nhảy lên những suy nghĩ không thực tế, lịch sử chân chính, đối với rất nhiều người mà nói thì nó có dụ hoặc trí mạng.
Nhưng mà tiếp theo, bọn họ lại khẽ nhíu mày, có người nhịn không được mở miệng:
“Lúc Luyện Kim Đại Đế chết, Thần Trí Tuệ lại xuất hiện lần nữa ở trong lịch sử... để tiễn đưa Luyện Kim Đại Đế.”
“Đúng vậy, xuyên suốt qua lịch sử, điều này thật thần kỳ, quá thần bí.”
“Thần Trí Tuệ Hermes rốt cuộc là tồn tại cổ xưa cỡ nào cơ chứ? Hắn du tẩu trong thời gian, xen kẽ dấu chân lịch sử, chứng kiến từng vị anh hùng vĩ đại của các thời đại. Nhưng mà, từ sau thời đại Ma Dược thì lại không thấy bóng dáng...”
“Thời đại Ma Dược của chúng ta đã trải qua ngàn năm, nhưng lại không có dấu vết xuất hiện...”
“Có phải sau này Messiah Quân chủ Đại đế sẽ tự thuật lại về Thần Trí Tuệ Mercurius thần bí nhất trong lịch sử, và bí ẩn thật sự của lịch sử?”
...
Xung quanh đều đang thảo luận, ánh mắt nóng rực, lại sinh ra một sự chờ mong.
Bọn họ đã tận hưởng một khoảng thời gian ở trong quán bar, nhàn nhã uống rượu, nghe những câu chuyện cổ xưa, rất hưu nhàn, không có chiến tranh, hòa thuận. Bọn họ cảm thấy bản thân mình dường như cũng đã hóa thành một Vu sư theo đuổi chân lý, không ngừng tìm sự thật của thời cổ xưa rồi.
“Kết thúc bài giảng đạo, ngài có muốn nói gì không?” Có người mở miệng, “Thần Trí Tuệ Mercurius, bí mật chân chính về nơi ở của chúng thần?”
Hứa Chỉ chỉ cười cười.
Các ngươi muốn ta nói như thế nào?
Dựa theo sự tưởng tượng điên cuồng của Elmin, Medusa để nói?
Hứa Chỉ lắc đầu, nói đùa chứ không phải nói bậy, cải biên chứ không phải loạn biên. Thứ hắn muốn giảng là lịch sử chân thật, mà không phải là những thứ vô căn cứ, cho nên phương diện này đương nhiên là cứ nhảy qua.
Nhưng sự tươi cười của Hứa Chỉ ở trong mắt mọi người lại trở thành một loại cao thâm khó đoán, tựa hồ là phục bút nào đó.
Hứa Chỉ nói xong, khiến cho mọi người hai mặt nhìn nhau.
“Ngày mai, thần thoại Babylon, chương 17: Thời đại Tà Thần.”
...
Mấy ngày tiếp theo, Hứa Chỉ bình tĩnh giảng giải về thời đại Tà Thần Cthulhu. Đây là một thời đại thành thần, cũng là thời đại mà Vu sư ngã xuống, Hứa Chỉ cũng đã giảng gần tới phần cuối cùng của lịch sử rồi.
Hắn nói rất tinh tế, vô cùng nghiêm túc.
Bản thân mình hứng thú đi làm người thi sĩ hát rong, mang theo tâm huyết dâng trào để giảng lịch sử trong quán bar, nhưng nói ra cũng rất vui vẻ, khán giả nghe được cũng vui sướng. Nhóm Chuẩn Đế này đã sống mấy trăm năm, lúc này cũng đã buông xuống toàn bộ lo âu, tâm cũng không khát vọng trở nên mạnh mẽ nữa, bọn họ đều thả lỏng xuống, vô cùng nhẹ nhàng sung sướng.
Những ngày như vậy thật sự không tệ chút nào.
Hứa Chỉ cảm thấy đây là một chặng đường rất thú vị.
Chuyện xưa vẫn tiếp tục được giảng, dần dần, mọi người ở trong chuyện xưa đều cảm nhận được sự bi thương, lưu lạc của thời đại, thậm chí chấp nhận chết, chủ động dâng lên sinh mệnh của mình. Tại thời điểm người anh hùng dũng cảm Elmin gian nan đi về phía trước, đã khiến cảm xúc của mọi người lên đến đỉnh điểm.
Vô số người rơi lệ.
“Đã chết! Ô ô ô! Tất cả đều đã chết! Vua của Bán Thú Nhân Emery! Nữ vu Thủy tổ Circe! Người theo đuổi tình nghĩa cả đời Charlotte...”
“Lịch sử sẽ nhớ kỹ thời đại này, nhóm Vu sư cổ xưa theo đuổi chân lý kia đã sáng lập nên Minh Giới cho hậu nhân chúng ta, nền văn minh Vu sư ngàn năm nay đã tích lũy vô số người chết, mất đi vô số sinh mệnh vào một thân thể, chỉ để cho một người thành Thần!”
Có người khóc rống, phảng phất thấy được bài ca lịch sử nhân loại của ngàn năm kia.
Hứa Chỉ nhàn nhạt mở miệng, dường như cũng đang nhớ lại, kể lại đoạn cuối cùng của thời đại này, kết thúc nó, “Cuối cùng, Elmin thành thần, đánh bại Tà Thần Cthulhu, Medusa thu hoạch máu vĩnh sinh, chiếm cứ thân thể Tà Thần Cthulhu, hóa thành Ma Thần khởi nguyên —— Medusa!”
Biểu tình của mọi người xung quanh đều là kinh ngạc, đây là chân tướng lịch sử.
Mà trong toàn thành, nhóm cường giả tại các khách điếm, quán bar, phòng ốc nghe thế thì sắc mặt đều hoảng hốt, lập tức thay đổi, mang theo sự phức tạp và khủng hoảng.
“Đây là… lai lịch chân chính của Ma Thần khởi nguyên!”
Toàn bộ người trong thành Orwell, ngay cả các cường giả đều bị chấn động.
Nhưng mà, cứ tiếp tục nói về lịch sử của người cầm quyền như vậy thì lấy tính cách của Medusa, vị Messiah Quân chủ Đại đế này có khả năng sẽ...
Hứa Chỉ nhàn nhạt mở miệng, tính toán làm thế nào để hoàn thành đoạn lộ trình này đến nơi đến chốn, “Ngày mai sẽ giảng về đoạn lịch sử cuối cùng, cũng là đoạn thời gian mà ta muốn kết thúc, thời đại Ma Dược.