Tin tức thứ nhất rất nhanh đã được truyền đi qua rất nhiều thành phố của thời đại Ma Dược:
Messiah Quân chủ Đại đế đang giảng về lịch sử ngàn năm qua, đã gần kết thúc, sắp giảng về thời đại của mình!
“Giảng về thời đại của chính mình?”
“Lấy thời đại ngàn năm trước của Messiah Quân chủ Đại đế làm đoạn kết cho câu chuyện lịch sử?”
Gương mặt của rất nhiều người đều hơi thay đổi.
Bọn họ đều cảm giác được sự nặng nề từ trong đó, cũng cảm nhận được sự thần bí và cường đại của vị Messiah Quân chủ Đại đế thức tỉnh từ viễn cổ này. Hắn vậy mà muốn kể về thời đại cổ xưa ngàn năm trước, thời đại của chính mình, lấy đó để kết thúc.
Như vậy, hắn nói là giảng về thời đại Messiah Quân chủ Đại đế của mình là sẽ kể về cả đời của mình sao?
Nói về bí mật ngàn năm của mình?
Nói về thân phận thật sự rốt cuộc là ai?
Nói về lý do mà mình có thể biết được những chuyện xưa?
“Nếu không đi lắng nghe đoạn lịch sử cổ xưa ngàn năm này thì ngươi sẽ hối hận cả đời.” Sắc mặt các cường giả khá bình tĩnh.
“Đi, cho dù là có khả năng tử vong, gặp được Quân chủ Đại đế mà Ma Thần phái tới đánh chết Messiah Đại đế, dù sẽ bị liên lụy, ta cũng phải đi.”
“Sự mạo hiểm này, rất đáng giá.”
...
Vô số người đều đang cảm khái.
Vốn dĩ, có một số người đã hạ quyết tâm rời đi, không lẫn vào vũng nước đục này nữa, nhưng vẫn là nhịn không được tò mò, lại chạy đến lần nữa, trở về thành Orwell.
Lòng hiếu kỳ hại chết mèo, còn có thể hại chết người.
Danh tiếng của Messiah Quân chủ Đại đế lúc này đã vang khắp toàn bộ đại lục của thời đại Ma Dược. Những sự kiện lịch sử giờ đây đã hóa thành những hình ảnh cuồn cuộn, hiện lên trong mắt mọi người một lần nữa.
Một đêm này, Hứa Chỉ lại rất bình tĩnh.
Messiah là người mở ra thời đại Ma Dược, đây cũng coi như là phần cuối của chuyến đi giảng lịch sử của mình đi.
Những sự việc sau thời đại Ma Dược cách hiện tại cũng không quá xa xôi, người dân đương nhiên là sẽ ghi lại thật sự rõ ràng, chưa từng đánh rơi văn minh Ma Dược của mình, cho nên không cần hắn tới giảng làm gì.
“Thời đại của Messiah thật ngắn, ngày mai nói xong, ta muốn rời khỏi quán bar.” Trên bàn cơm, Hứa Chỉ mở miệng.
“Ngài nói xong thì muốn đi đâu?”
Trên bàn cơm, Sheila vô cùng khẩn trương, thậm chí lại bắt đầu có chút nói lắp, nói năng lộn xộn, “Không phải là đợi một vị Quân chủ Đại đế cổ xưa đến rồi động thủ với thúc thúc sao?”
Hứa Chỉ nhàn nhạt nói: “Bọn họ rất có thể sẽ không tới, dù cho ta có bày ra nhiều bí mật khiến bọn họ phải đỏ mắt đi chăng nữa.”
Đầu óc Sheila trống rỗng.
Sẽ không tới?
Đây là có ý gì?
Là những Quân chủ Đại đế kia, bọn họ sợ sao...
Đôi mắt nàng bỗng nhiên hiện lên vẻ không thể tưởng tượng được, nhìn bóng dáng người thanh niên tóc đen mắt đen này, không ngừng sắp xếp lại suy nghĩ.
Nó có nghĩa là những Quân chủ Đại đế cổ xưa thống trị từng thời đại Ma Dược đều sợ hãi Messiah Quân chủ Đại đế?
Vậy Ma thần khởi nguyên thì sao?
Không đến mức phải sợ hãi chứ?
Trong đầu Sheila đang không ngừng nghiền ngẫm, cũng bộc phát ra sự chờ mong mãnh liệt giống như các vị Chuẩn Đế khác.
Chờ mong!
Chờ mong chân tướng vào ngày mai!
Ánh mắt nàng nóng như lửa, thân thể mềm mại đang thu dọn giá rượu ở trong quán bar cũng bắt đầu run lên.
Nàng cũng giống như những người nghe và các cường giả kia, đều chờ mong ngày giảng về thời đại lịch sử cuối cùng, thời đại thuộc về Messiah thúc thúc, một vị đại đế trấn áp toàn bộ thiên hạ!
...
Ngày thứ hai, vẫn là bầu trời đen nhánh.
Đêm trên mảnh đất này kéo dài ước chừng 50 năm, bầu trời vĩnh viễn bị bao phủ ở trong cảnh đen tối.
Khắp thành Orwell chật ních người, xưa nay chưa từng có, thậm chí đến đỉnh điểm còn hội tụ non nửa cường giả của thời đại Ma Dược, quả thực khiến người không thể tưởng tượng được.
Loại thịnh thế này, trăm năm không có.
Chỉ lúc mà các Quân chủ Đại đế đăng cơ trước đây, ở Vương đô mới có thịnh thế như vậy.
Lúc này, Hứa Chỉ đã nói được một đoạn thời gian.
“Ngay lúc này, Vua của Bán Thú Nhân Blomley đã thâm nhập vào lãnh thổ nhân loại, sử dụng gen dược tề, không ngừng biến nhân loại thành Bán Thú Nhân, khiến cho số lượng quân đội của Bán Thú Nhân dần lên tới cả vạn người. Hắn ta một đường cảm nhiễm và đồng hóa, lấy phương thức sấm rền gió cuốn tiến quân tập kích bất ngờ.
Vương đô rất nhanh đã bị phá hủy, Wesley Quân chủ Đại đế đào vong. Lúc này, Ebert lại trở về từ biên cảnh, hành động theo cảm tình của hắn đã chặt đứt hy vọng cuối cùng của cả nhân loại... Vương quốc loài người đã sắp bị diệt sạch.”
Nhóm người xung quanh đều yên lặng lắng nghe, vô cùng nghiêm túc.
“Nhưng đúng lúc này, ở trong ngọn núi mà bọn họ đang bị bao vây tiễu trừ bỗng nhiên có một sinh linh giáng xuống từ trên trời... Hắn tự xưng Messiah, không ai biết hắn đến từ đâu hay muốn đi đâu cả. Hắn là vị Đại đế thần bí nhất trong toàn bộ lịch sử Ma Dược, lúc đó hắn không phải vì muốn cứu vớt nhân loại, mà là muốn thống nhất cả mặt đất...” Giọng nói Hứa Chỉ nhẹ nhàng, giống như là đang tự thuật lại những chuyện xưa cho người khác nghe vậy.
Trời ạ!
Chỉ giảng có như vậy thôi sao?
Có người nghe xong một lúc lâu rồi vẫn cảm thấy có chút không thích hợp.
Đây chỉ là lời tự thuật từ góc độ người đứng xem, không có ý định công bố thân phận của mình.
Bọn họ vốn dĩ vô cùng chờ mong, kết quả lại không nói ra một chút mấu chốt huyền bí nào, rất nhiều người đều không thỏa mãn, đây đúng là đánh vào sự tò mò của người khác mà!
“Đáng giận! Quả nhiên là như thế này!”
“Ta đã đoán là phong cách sẽ giống như lúc trước, sẽ giảng qua dù sẽ không tỉ mỉ. Nếu không thì dưới cái nhìn của một người ngâm thơ, lúc trước cũng sẽ không giảng về thân thế thật sự của Luyện Kim Đại Đế, rốt cuộc từ đâu mà đến; cũng sẽ không giảng về phương pháp thành thần cụ thể của Elmin Quân chủ Đại đế...”
“Vậy... Vì sao lại không nói?”
“Chẳng lẽ là có ẩn tình khác?”
“Có lẽ là cơ mật đáng sợ nhất trong lịch sử thế giới, không phải thứ mà chúng ta có thể nghe!”
...
Dù đã sớm đoán được, nhưng bọn hắn vẫn rất là đau lòng.
Chính mình liều chết ở lại đây, chính là để nghe đại kết cục, vạch trần toàn bộ chân tướng của lịch sử thế giới, bí mật về Messiah Quân chủ Đại đế, kết quả cái gì cũng đều không nói?
Ngược lại thì Sheila lại nghe vô cùng nghiêm túc, dựng lỗ tai lên, sợ bỏ lỡ một chữ.
Đối với nàng mà nói thì thân phận thật sự của thúc thúc không quan trọng, cái gì mà che giấu bí mật kinh thiên toàn bộ thế giới cũng không đáng để quan tâm, dù sao thì mình cũng chỉ là một người bình thường. Ngược lại, nàng rất muốn nghe về thời đại kia, thời đại vinh quang mà Messiah thúc thúc trấn áp thiên hạ.
Người thanh niên tóc đen mắt đen tiếp tục lên tiếng ở trong quán bar, “Hắn bình định toàn bộ thời đại, lại không quân lâm thiên hạ, không có tham vọng quyền thế, chỉ muốn du tẩu khắp thế giới, yêu thích rượu ngon và dạo chơi...”
Người thi sĩ nói xong, bỗng nhiên như nhìn thấy đồ vật gì đó thú vị, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.
Một đạo u linh nửa trong suốt chợt lóe, trong quán bar xuất hiện một u linh nửa trong suốt, là một vị lão nhân đầu bạc, gương mặt khô héo nhưng đôi mắt lại không có sự vẩn đục của tuổi già mà lại lấp lánh như sao trời.
Sheila chưa bao giờ gặp qua người có đôi mắt sáng như thế.
“Ebert, một ngàn năm không gặp, ngươi đã già đến mức không nhìn nổi rồi.” Hứa Chỉ mở miệng nói.