Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 100: Khách mời mới

Chương 100: Khách mời mới

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Sau một buổi tối nghỉ ngơi hồi sức, nhóm khách mời thường xuyên ngồi lên xe của tổ tiết mục, đi tới địa điểm ghi hình cuối cùng.

Vì lần này ghi hình là dạng thu trước chiếu sau nên nên tổ tiết mục cũng vì hiệu quả mà nhịn đau bỏ ra vốn lớn, tốn rất nhiều tiền mời tới một đội hình khách mời đặc biệt xa hoa.

Lúc vừa mới từ trên xe bước xuống, Lâm Tĩnh Nhiễm đã nhìn thấy một

đầu tóc vàng vô cùng bắt mắt của anh tư Trúc Mẫn Hi, sau khi nhìn sang bên cạnh thì thấy theo thứ tự là Thiên hậu mới lên Trình Sở Sở, đồng đội hot nhất nhóm nam S-Ing của Qua Châu - Ngao Tử Bình, mới vừa debut sau một cuộc thi ca hát năm ngoái, người mới có độ nổi tiếng như mặt trời ban trưa Củng Đồng Phủ, cùng với. . .

Khi thấy người cuối cùng kia, ấn đường Lâm Tĩnh Nhiễm mơ hồ nhíu một cái.

Người này cô đương nhiên không hề xa lạ, chính là người buông lời ngày ấy châm biếm trên bàn ăn bàn hợp đồng của đoàn làm phim "Giấc mơ đêm" sau đó bị Ninh Hào đốp lại ngay mặt, Phương Khung.

( Thịt tươi, tiểu sinh: nam nghệ sĩ theo hình tượng trẻ trung, dễ thu hút fan nữ, giá trị thương mại cao, diễn xuất tùy người. Tiểu biểu có: Tứ đại lưu lượng, dưới có Lý Hoành Nghị, Hình Chiêu Lâm, Tống Uy Long,... )

Lúc chuyến xe chở các vị khách mời thường xuyên tới, Trúc Mẫn Hi vừa thấy, không chờ bọn họ xuống xe, đảo mắt một cái đã nhảy tới trước mặt Lâm Tĩnh Nhiễm, vừa tới liền y như gấu koala lao tới ôm người: “Nhiễm muội, anh nhớ em lắm luôn ấy ấy ấy ấy ấy ấy ấy ấy ấy!

Lâm Tĩnh Nhiễm phải tốn công phí sức lắm mới có thể kéo được cái người đang bám trên người mình này xuống: “Nhớ anh nhớ anh, em cũng nhớ anh.”

Trúc Mẫn Hi cũng đã từng tham gia tập đầu tiên của chương trình cho nên cũng không xa lạ gì với nhóm khách mời thường xuyên của gameshow.

Những người khác thấy thái độ như thế của anh thì cũng không không cảm thấy quá kinh ngạc, sau khi trêu ghẹo nhau vài câu thì rất vui vẻ túm tụm tán gẫu.

mấy khách mời đặc biệt khác đều là lần đầu tiên đến tham gia tiết mục này, ngoại trừ đồng đội Ngao Tử Bình vốn đã quen biết với Qua Châu từ trước ra thì tất cả mọi người đều gần như không quen biết gì nhau, sau khi gặp mặt đều tự mình giới thiệu bản thân một chút.

Lâm Tĩnh Nhiễm cố gắng tránh không tiếp xúc với Phương Khung, lại không nghĩ đến người đàn ông kia lại tự mình vòng tới bên cạnh cô: “Chào, Lâm Tĩnh Nhiễm, đã lâu không gặp nha."

Nhìn vào dáng vẻ ngoài cười nhưng trong không cười kia của gã,

Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ cần liếc mắt một cái liền thấy người này nhất định vẫn còn ghi thù chuyện lần trước, cô hơi nhíu mày, vẫn chọn tạm thời giữ lại cho gã mấy phần thể diện: “Ừm, đã lâu không gặp."

Lợi Khoan cảm thấy hơi ngạc nhiên: "Hai người quen biết nhau à?”

“Hẳn là có quen đi.” Qua Châu tay đang quàng vai đồng đội của mình, cười tiếp lời: “Cháu nghe nói bộ phim Nhiễm muội đang quay trước đó đã định để Phương Khung đóng vai nam chính, có phải không?”

Lâm Tĩnh Nhiễm âm thầm lườm anh ta một cái, hận không thể lấp kín cái miệng này đi.

Sắc mặt Phương Khung không ngoài dự liệu hơi thay đổi, gã nhanh chóng dùng nụ cười che giấu đi, bày ra giọng điệu quan tâm với Lâm Tĩnh Nhiễm: “Gần đây chuyện của anh Dụ thật đúng là ầm ĩ nhỉ, sau khi tách ra lần trước xong chúng ta cũng không liên lạc lại nữa, không biết bây giờ mọi chuyện đã ổn chưa? Đợi đến sau khi chương trình này kết thúc không biết em Nhiễm còn nhận được hợp đồng nào nữa không đây? Tôi thấy em vẫn nên mau mau đổi người đại diện đi, nếu không, một khi Dụ Tinh Hà triệt để sụp đổ thì không khéo sẽ liên lụy đến nghệ sĩ dưới trướng đấy, có khi còn bị cả giới lạnh nhạt luôn ấy chứ, nếu thế thì sẽ không tốt lắm đâu.”

Nói tới thế rồi, coi như là loại thần kinh thô như Qua Châu cũng cảm giác được gã đang nói gần nói xa chê cười Lâm Tĩnh Nhiễm.

Sau nhiều tập ghi hình cùng nhau, quan hệ của tất cả các khách mời chính của chương trình và Lâm Tĩnh Nhiễm đều rất tốt, sau khi nghe thấy Phương Khung nói ra mấy lời không xuôi tai như vậy thì ấn tượng lập tức sụt đi nhiều.

Trúc Mẫn Hi sao có thể để yên cho người dám nói Lâm Tĩnh Nhiễm như vậy được, anh lập tức ngay tại chỗ sắn tay áo lên: “Thằng nhóc thối này nữa, cậu không biết nói chuyện thì đừng có nói, có phải là muốn được tiền bối dạy dỗ cậu cách làm người hay không hả?”

Những người khác trên cơ bản kể cả có cảm thấy không vui thì cũng phải duy trì thể diện cho nhau, Phương Khung không nghĩ tới

loại nhân vật nổi tiếp top một như Trúc Mẫn Hi ấy vậy mà lại nhảy ra ra mặt ngay như thế, gã không khỏi liên tưởng tới lần đó mình tự nhiên bị Ninh Hào nhục nhã trên bàn ăn, con ngươi càng thêm trầm thấp mấy phần, nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm cười lạnh nói: "Tôi xin thu lại mấy lời mình vừa nói, với thủ đoạn trèo cành cao của cô Lâm đây tiền đồ tất nhiên có hi vọng."

Nắm đấm của Trúc Mẫn Hi suýt chút nữa đã lao tới rồi, trong chớp mắt anh định ra tay lại bị Lâm Tĩnh Nhiễm vững vàng đè lại.

Lúc cô ngẩng đầu nhìn lên Phương Khung, trong nụ cười của cô đã không còn chút độ ấm nào, không nóng không lạnh đáp lại: “Anh Khung này, nói thế nào thì anh cũng là một nam diễn viên có lâu năm trong nghề, đến bây giờ anh mới có thể thành thục đây? Lúc đó nếu không phải là vì anh đã đắc tội với sản xuất Phương thì sao có thể bị đoàn làm phim đổi vai được chứ, món nợ này anh cũng không thể chỉ vì tôi đã chứng kiến mà đẩy hết lên đầu tôi được đâu, nhỉ?”

Sắc mặt Phương Khung khẽ thay đổi: “Cô nói linh tinh cái gì thế!”

“Tôi có phải nói lung tung hay không, lẽ nào anh không rõ ràng sao?" Lâm Tĩnh Nhiễm rất hiền lành cười với gã: “Nếu không phải là lúc đó anh uống nhiều rượu sau khi ở trên bàn tiệc thể hiện thì sao có thể chọc giận sản xuất Phương được chứ? Hơn nữa, anh lại còn mượn rượu để phát điên chống đối lại biên kịch Ninh Hào, chuyện hôm đó đó, ai nha, tui thật sự có muốn ngăn cũng không ngăn được."

Sắc mặt Phương Khung trong lúc nhất thời xanh xanh đỏ đỏ: “Tôi không có! Cô đừng có mà nói linh tinh!”

Trúc Mẫn Hi nghe tới tên của Ninh Hào xong thì bao nhiêu giận dữ đều đã biến mất, lúc này lại càng là cười đến toàn thân run rẩy: “Ha ha ha ha, ai cho cậu mượn lá gan đi trêu chọc Ninh Hào vậy? Không phải chứ, tôi nói này, cậu bị đá đít khỏi phim đúng là xứng đáng mà! Đã thế rồi mà cậu còn không biết ngượng giận chó đánh mèo Nhiễm muội nhà tôi, đến cùng cậu có phải là đàn ông hay không vậy?!”

Một câu "Có phải là đàn ông hay không” này vừa ra đã dẫn tới hai trận tấn công dữ dội.

Những người khác sau khi nghe xong "Ngọn nguồn" thì đểu xôn xao đi lên trấn an hòa giải, Phương Khung lúc này đã cắn răng thật chặt, sau khi sửng sốt thì không nghẹn ra nổi một câu, suýt chút nữa đã không chịu được tắt thở ngất xỉu luôn.

Lục Dĩnh Tuệ âm thầm giơ ngón tay cái lên với Lâm Tĩnh Nhiễm, nhỏ giọng khen ngợi: “Tĩnh Nhiễm nè, miệng lưỡi của cậu tới cho hẳn 101 điểm, thêm 1 điểm cũng không sợ cậu kiêu ngạo!”

Lâm Tĩnh Nhiễm tà mị cười: “Quá khen quá khen."

Sống lâu trong hậu cung, chung quy cũng phải tinh thông chút chuyện, rốt cuộc đạo hạnh của Phương Khung vẫn còn quá nông, ném vào trong phim cung đấu, đoán chừng sống không quá tập 1 ԅ( ˘ω˘ ԅ).

Vừa lúc đó, có một nhân viên công tác chạy tới từ phía xa, người đó chạy lại chào hỏi: “Mọi người tập hợp lại nào, phiền mọi người tự chia ra thành nhóm hai người, phát sóng trực tiếp hôm nay chuẩn bị bắt đầu rồi."

Xem ra, sau khi kết thúc tập gian tế chiến đấu trước, lần này tổ tiết mục dứt khoát đổi thành quang minh chính đại chia đội chiến đấu nha.

Sau khi mọi người theo lời hướng dẫn của nhân viên công tác lóc cóc chia đội, Trúc Mẫn Hi không nói hai lời nhanh chân lôi kéo Lâm Tĩnh Nhiễm về bên cạnh mình, tiên hạ thủ vi cường biểu thị công khai chủ quyền: “Nhiễm muội cùng nhóm với tôi, Nhiễm muội cùng nhóm với tôi, ai cũng không cho cướp!"

________________ Lảm nhảm:

Chương trình “chạy thoát mật thất” chuẩn bị kết thúc nè, gameshow mới hoành tráng hơn còn có thể xa sao? Mấy chế đoán thử xem sắp sửa tới chương trình nào nào~~~






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch