Sau cuộc gặp mặt ở công ty đó, chuyện Lâm Tĩnh Nhiễm không có ý định ký đổi người đại diện rất nhanh truyền tới tai của các vị lãnh đạo cấp cao công ty giải trí Lược Ảnh.
Vốn cô còn cho rằng sau đó sẽ có người tới tìm cô nói chuyện thêm, lại không hiểu sao chuyện này của cô cứ như thế đơn giản được thông qua.
Ở bên ngoài huyên náo tới trời long đất lở, trong công ty lại là một cảnh gió êm sóng lặng vô cùng quỷ dị, phảng phất như chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
Người thích ứng nhanh nhất trong chuyện này chỉ sợ chính là người trong cuộc Dụ Tinh Hà.
Sau khi không còn nhiều nghệ sĩ cần bận tâm như trước đó nữa, anh chẳng những không sầu não uất ức mà ngược lại còn là một thân dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái, vô sự mặc bay, cuối cùng còn dứt khoát theo chân hai người Lâm Tĩnh Nhiễm cùng bay tới đoàn làm phim, mỹ kỳ danh nói là muốn nhân cơ hội này đi ra ngoài giải sầu, thực ra là giống như Yến Bạch hay đi theo chân Hạ Tần vậy, trực tiếp chuyển thành người đại diện thiếp thân đi kèm với Lâm Tĩnh Nhiễm.
Nếu là trước đây, muốn để Dụ Tinh Hà phục vụ 1 vs 1 như vậy, phóng tầm mắt toàn bộ giới giải trí đều không người nào dám nghĩ tới, bây giờ chuyện rơi trên đầu Lâm Tĩnh Nhiễm cũng khiến cô có cảm giác như mình đang nằm mơ.
Chẳng qua, chuyện khi đi hai người khi về ba người này cũng khiến lúc bọn họ quay trở lại đoàn làm phim gây một trận ngạc nhiên không nhỏ, các nhân viên đang làm việc thấy bọn họ hai mắt đều trợn tròn, chỉ thiếu nước muốn rớt luon ra nữa thôi.
Đám người trước đó chỉ thỉnh thoảng túm năm tụm ba tụ tập cùng một chỗ mà mở tọa đàm tám nhảm bây giờ đều không hẹn mà cùng chuyển sang hoạt động ngầm, hóng chút drama thôi cũng chỉ dám lén lén lút lút y như ăn trộm, chỉ sợ không cẩn thận đang tám nhảm với nhau lại bị Dụ Tinh Hà ở đâu chui ra tóm gọn.
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thấy tất cả chuyện này, cô chỉ cảm thấy dở khóc dở cười.
Trong lúc quay chụp, cô quay đầu lại liếc mắt nhìn người đàn ông đang nằm bình chân như vại trên ghế bên cạnh bàng quan nhìn cảnh quay, chỉ có thể sâu kín mà thở dài.
Được rồi, bây giờ Dụ Tinh Hà chính là một bé cưng, anh muốn thế nào thì cư như thế đi.
Mấy ngày sau đó, bất luận ngoại giới có gió nổi mây vần như thế nào đều phảng phất như không có chút ảnh hưởng gì đến tâm trạng của Dụ Tinh Hà.
Còn về Lâm Tĩnh Nhiễm, cô vẫn quay chụp như thường lệ, phim truyền hình và gameshow cũng lần lượt chiếu ra, lượng người quan tâm không ngừng tăng mạnh, các chương trình cần ghi hình cũng tiếp tục ghi hình. Ngoại trừ chuyện mấy gameshow trước đó xôn xao tìm cô đều lần lượt rút lui không liên hệ nữa ra thì gần như sinh hoạt của cô có thể nói là không khác nhau gì cả.
Tối ngày hôm ấy, Dụ Tinh Hà cầm theo ba tấm vé phi cơ vào phòng: “Ngày kia phải quay tập cuối cùng của chương trình “chạy thoát mật thất” rồi, anh đã đặt vé xong, đêm mai chúng ta xuất phát."
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn lướt qua người này vẫn u như kĩ lưu manh mười phần, thầm nghĩ nếu như mình gặp phải chuyện lớn như vậy hẳn mình sẽ không thể cởi mở được như thế, trong lòng cũng thật sự vô cùng khâm phục anh.
Nếu không thì, sao người ta có thể là người làm chuyện lớn được cơ chứ!
...
Cũng vì đây là lần cuối cùng chương trình “chạy thoát mật thất” ghi hình nên tất cả các khách mời quen thuộc của chương trình đều vô cùng tích cực.
Mọi người bình thường cũng âm thầm có liên lạc với nhau, liên quan tới chuyện Dụ Tinh Hà cũng đã từng hỏi Lâm Tĩnh Nhiễm, hoặc nhiều hoặc ít biết được thái độ của cô.
Chẳng qua, lúc tới khách sạn, nhìn thấy người đàn ông cao gầy đang không nhanh không chậm theo sát ở phía sau cô kia, tất cả mọi người vẫn như cũ không tránh được cảm thấy có chút kinh ngạc.
Dụ Tinh Hà đương nhiên có thể cảm nhận được tầm mắt của mọi người, trên khuôn mặt tuấn lãng đẹp trai cũng chẳng có bao nhiêu biểu tình, vô cùng thuận tay tiếp nhận hành lý từ tay Lâm Tĩnh Nhiễm, sau khi để lại một câu “Mọi người nói chuyện đi nhé” thì vô cùng tự nhiên nhấc cặp chân dài lên đi vào thang máy.
Mấy người trong đại sảnh khách sạn tôi nhìn anh anh nhìn tôi một hồi, cuối cùng vẫn là Qua Châu không thể nhịn được mở miệng trước: “Nhiễm muội, sao thế này? Bây giờ Dụ Tinh Hà đã biến thành người đại diện chuyên môn của em rồi à?”
Lợi Khoan cũng hơi cảm khái: "Tĩnh Nhiễm, anh cảm thấy em như này đại khái có thể gọi là nhân họa đắc phúc."
Mặc kệ đám người bên ngoài kia yêu ma hóa Dụ Tinh Hà như thế nào thì những người này từ trong miêu tả của Lâm Tĩnh Nhiễm đều có thiên hướng tin anh là một người đại diện vô cùng tận tụy.
Rất nhiều lúc, một người nghệ sĩ có thể bộc lộ tài năng hay không cũng không dựa được hoàn toàn vào sự cố gắng của cá nhân người đó, người đại diện có năng lực nghiệp vụ mạnh hay yếu cũng là yếu tố cực kỳ mấu chốt. Mà Dụ Tinh Hà không thể nghi ngờ là ự tồn tại đứng đầu trong lĩnh vực này.
Đến ngay trước đó, khi quản lý ảnh hậu Tô An trên tay anh ta cũng đồng thời dẫn dắt thêm hai nghệ sĩ khác, ấy thế mà bây giờ lại ma xui quỷ khiến trở thành người đại diện độc quyền của Lâm Tĩnh Nhiễm.
Nếu như những lời đồn đại bên ngoài kia thật sự đều chỉ là do có người đứng sau tung tin vịt thì chuyện này thật sự không thể chỉ dùng một câu "Bánh từ trên trời rớt xuống" là có thể hình dung được nữa.
Cuối cùng, Lục Dĩnh Tuệ chỉ có thể thán phục một câu: "Tĩnh Nhiễm, đời trước nhất định cậu đã cứu vớt toàn bộ hệ ngân hà!”
Lâm Tĩnh Nhiễm bị bọn họ trái một câu phải một câu, nói tới cô cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhưng trên thực tế, lúc đó cô làm thế chỉ đơn giản là vì không muốn Dụ Tinh Hà bởi chuyện lần này mà triệt để suy sụp thôi. Những bạn bè trước mắt này chỉ thấy được khả năng nghiệp vụ của người đàn ông này nhưng lại không để ý đến hoàn cảnh hiện tại của họ đang tồi tệ như thế nào.
Lần này chương trình “chạy thoát mật thất” ghi hình tập cuối cùng nên mãi cho tới tận lúc này bọn họ cũng không được thông báo bất kì chuyện gì, thậm chí cũng không có cả bản kế hoạch thô sơ nhất.
Không có một ai biết, tiếp sau đó bọn họ sẽ bước đi như thế nào.