Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 98: Hết tài nguyên?

Chương 98: Hết tài nguyên?

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

“Nếu không còn có thể làm sao?” Âm thanh của Dụ Tinh Hà vô cùng biếng nhác, nghe tới còn thấy không có chút nào để bụng: “Sếp cũng đã lên tiếng rồi, tớ còn có quyền lựa chọn nữa à? Huống chi, coi như không có phía trên chỉ định thì người này cũng đã sớm nói bóng nói gió muốn ai đi đường nấy rồi. Bây giờ tình hình của tớ như thế nào, có ai muốn tiếp tục theo sau tớ tìm ngược chứ. Cứ dứt khoát giải trừ hợp đồng luôn cho xong, cũng đỡ cho có người lúc nàocũngg muốn phí hết tâm tư tới quấy rầy tớ, vừa khéo để cuộc sống được thanh tĩnh."

Yến Bạch: “Nếu không, hay là cậu thử đi tìm Tô An xem? Không phải là cô ấy vẫn luôn muốn được một lần nữa trở lại dưới tay cậu sao?”

Dụ Tinh Hà cười nói: “Yến Bạch này, cậu trở nên ngây thơ như thế từ bao giờ thế? Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ, đã biết rõ là một hố lửa, Tô An bây giờ có địa vị ảnh hậu lại càng không thể nhảy vảo.”

Nói tới chỗ này, anh ấy thoáng dừng một chút: "Tớ nói nè, nếu cậu đã quan tâm tới tớ như thế thì, hay cậu cứ dứt khoát nhường Hạ Tần qua cho tớ đi, ha? Tớ thấy phương án này đáng tin cậy hơn Tô An kia hơn nhiều.”

Yến Bạch thái độ bất cần đời này của anh ta chọc giận: “Dụ Tinh Hà, đã lúc nào rồi mà cậu còn có tâm tư đùa giỡn thế hả?!”

Dụ Tinh Hà trầm thấp cười hai tiếng, không nói tiếp nữa.

Thấy trong phòng cứ thế rơi vào trầm mặc, Lâm Tĩnh Nhiễm và Quan Thiên trao đổi một ánh mắt với nhau rồi gõ cửa một cái đi vào.

Tầm mắt Dụ Tinh Hà lướt qua cô, cũng không đứng dậy, chỉ chỉ vào hai bản hợp đồng đã được đặt sẵn trên mặt bàn ở phía xa xa: “Đây là hợp đồng mới do công ty làm ra cho em, em đi xem một chút đi. Nếu như không có vấn đề gì thì lúc nào kí cũng được."

Yến Bạch nhìn thoáng qua thái độ giống như người không liên quan của anh ấy, ấn đường nhíu chặt hơn một chút, xoay người đẩy cửa đi ra ngoài.

Đây đại khái là lần đầu tiên Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thấy Yến Bạch nổi nóng tới mức này, cô thất thần nhìn chằm chằm vào nơi thân ảnh kia biến mất, lại không đi tới cầm hợp đồng trên bàn lên xem.

Đầu ngón tay thon dài của Dụ Tinh Hà đùa nghịch cán bút, thấy cô ta vẫn như cũ đứng ở đó không nhúc nhích, không nhịn được nhíu mày: "Vừa nãy lời anh nói em có nghe thấy không?”

“Có nghe thấy.” Lâm Tĩnh Nhiễm đi tới chỗ bàn khách, cầm hợp đồng lên nhìn mất chữ lớn bên ngoài, khoát tay, trực tiếp vứt về trước mặt anh: “Hợp đồng này không cần xem, em không định ký.”

Cán bút đang chuyển động trên tay Dụ Tinh Hà mơ hồ ngừng một lát, ngẩng đầu lên nhìn cô: “Em có biết mình đang nói cái gì không?"

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn anh cười một cái: “Đương nhiên biết rõ."

Dụ Tinh Hà đánh giá biểu cảm của cô, khoát tay áo một cái: "Được rồi được rồi, tâm ý của em anh đã hiểu. Nhưng chuyện lần này không đơn giản như em nghĩ đâu, bây giờ không phải là lúc nghĩa khí. Hầy, em kí hợp đồng kia đi, rất có lợi cho sự phát triển trong tương lai của em đấy.”

Quan Thiên căng thẳng nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm, viền mắt trong nháy mắt lại đỏ lên.

Lâm Tĩnh Nhiễm nghe xong lời Dụ Tinh Hà nói thì trên mặt vẫn như cũ duy trì nụ cười yếu ớt: “Em đã nói rồi, hợp đồng này em không ký."

Dụ Tinh Hà nhíu mày: “Em còn đi theo anh cũng không có ích lợi gì, trước mắt tất cả tài nguyên trên tay anh đều đã bị công ty hạn chế rồi, đoán chừng cũng sẽ không có dự án mới nào tìm tới cửa nữa đâu. Đám người Canh Vũ Hàng bên kia nếu như đã đẩy chuyện tới mức này thì hẳn trong thời gian ngắn sẽ không thu tay lại đâu, lần này phong ba này phải bao lâu mới có thể đi qua, ai cũng khó mà nói, em không cần phải tón thời gian ở chỗ này của anh.”

Nói tới chỗ này, anh có chút tự giễu, khóe miệng nhẹ cười

nhìn về phía cô bên này: “Em không thấy các nghệ sĩ khác đều ước gì có thể sớm phủi sạch quan hệ với anh sao? Đây là bởi vì, bây giờ chỉ cần tùy tiện nhặt ra một người mới vào nghề nào đó thôi, đoán chừng cũng tốt hơn anh đây.

Cho nên nói, Lâm Tĩnh Nhiễm, em nói không ký hợp đồng cũng nhanh quá rồi đấy, em thật sự hiểu rõ bản thân mình đang làm gì sao? Bây giờ sự nghiệp của em đang tiến lên rất nhanh, thật sự không đáng để liều lĩnh ở lại đây phiêu lưu với anh, lẽ nào em thật sự không sợ còn chưa cất cánh đã một lần nữa ngã xuống mặt đất sao?”

"Không sợ." Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thẳng vào anh, không có chút do dự nào nói: “Em tin vào năng lực của anh, huống chi, chuyện này là anh bị oan mà.”

Mi mắt Dụ Tinh Hà mơ hồ run lên một cái, mười ngón đặt ở trên bàn xen vào nhau, giọng điệu trong lúc mơ hồ cuối cùng cũng trầm xuống mấy phần: "Có phải bị oan hay không, lúc này nói cũng có người chịu tin sao?”

Câu nói này rơi vào trong tai khiến Lâm Tĩnh Nhiễm mím môi, rơi vào trầm mặc.

Cùng ngày chuyện kia xảy ra cô đã nhờ Lục Dịch Tuyên điều tra một chút chuyện sau lưng, cái gọi là hợp đồng không công bằng kia quả thật tồn tại, nhưng sự thật cũng không phải giống lời Canh Vũ Hàng tuyên bố ra ngoài, tình huống thực tế mà nói thì phức tạp hơn nhiều. Hơn nữa, đằng sau mấy cái được gọi là tin nóng này cũng toàn là kiểu thật thật giả giả, thực ra Canh Vũ Hàng chẳng qua chỉ muốn nhảy qua máng của công ty khác nên mới muốn hủy hợp đồng mà thôi, hơn nữa, vì để triệt để chèn ép công ty giải trí Lược Ảnh gã với người phía sau mới tự biên tự diễn một màn kịch lớn như thế.

Vốn chuyện này đáng ra không thể ồn ào ầm ĩ được quá lâu, nhưng một mực cái đám bất mãn với Dụ Tinh Hà sau khi tích lũy nhiều năm thấy có cơ hội liền lập tức nhảy vào táp cùng, tranh thủ lần nguy cơ này của Dụ Tinh Hà nhô ra bỏ đá xuống giếng, đây mới là điểm trí mạng nhất.

Mối giao thiệp của Dụ Tinh Hà có thể nói là chiếm nửa bầu trời giới giải trí, đương nhiên người anh gây thù hằn càng là nhiều không đếm xuể, cũng không biết có bao nhiêu người ngoài kia đang ngóng trông ngày anh triệt để thất thế nữa.

Mà lần này chính là cơ hộ tuyệt vời mãi bọn họ mới chờ được, những người kia dĩ nhiên không cho phép anh có chút khả năng xoay người nào.

Cho nên, tình trạng hiện tại của Dụ Tinh Hà có thể nói là trước sau không nơi nương tựa, nếu như vào lúc này tất cả nghệ sĩ trên tay anh lại đồng loạt đổi sang ký một người đại diện khác thì, chỉ sợ là sự nghiệp làm người đại diện của anh cũng tới triệt để kết thúc ở đây .

Hồi lâu sau, Lâm Tĩnh Nhiễm mới dần dần tìm về âm thanh của mình: “Anh không cần nói nhiều nữa, em chính là muốn thử xem."

Dụ Tinh Hà cuối cùng cũng chỉ có thể ngẩng đầu nhìn về phía cô, lời ít ý nhiều bình luận: "Em thật ngốc."

"Ngốc sao? cũng chưa chắc đâu.” Lâm Tĩnh Nhiễm cười khẽ: “Anh nói ủ rũ như thế là sao, là anh cảm thấy em không có tư chất làm ảnh hậu hay là anh cảm thấy mình không có năng lực tạo ra thêm một ảnh hậu nữa?"

Dụ Tinh Hà lười biếng ngả người lên ghế phía sau, nghiêng đầu nhìn cô gái trước mặt, cười như không cười nhìn cô: “Đương nhiên đều không phải rồi, lấy tư chất của em, đea em lên tới đỉnh của giới giải trí chẳng qua cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi."

Lâm Tĩnh Nhiễm đối diện với tầm mắt của anh: “Cho nên, hợp tác vui vẻ?"

Khóe miệng Dụ Tinh Hà cuối cùng cũng hơi nhếch lên mấy phần: "Hợp tác vui vẻ."

Lúc trước Lâm Tĩnh Nhiễm quyết định ký hợp đồng với Dụ Tinh Hà cũng là vì cô vừa ý với ánh mắt đặc biệt và thủ đoạn chế tạo ngôi sao kia của anh. Còn về chuyện mấy cái tài nguyên đã bị công ty thu hồi sạch sẽ kia, thật sự quan trọng như vậy sao?

Chí ít thì, cô không cho là như vậy.

Mặc dù cô không muốn quá mức dựa vào sức mạnh của các anh trai, nhưng trên phương diện nào đó mà nói, nếu như cô thật sự muốn dốc hết sức lực phát triển trong giới giải trí thì, chuyện không cần lo lắng nhất chỉ sợ sẽ là vấn đề tài nguyên này đi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch